Chiếc váy đỏ
Thể loại: kinh dị, lãng mạn,....Văn phong của tác giả theo hơi hướng ít thoại.…
Thể loại: kinh dị, lãng mạn,....Văn phong của tác giả theo hơi hướng ít thoại.…
Kể về alli -một cô bé có vấn đề về tâm lí và chuyện đời thường xoay quanh Alli.…
Xin hãy tìm ra sự thật của "tôi".…
Lưu để không quên tên…
"Tôi yêu em yêu em rất nhiều tôi cũng không biết từ khi nào mà tôi cảm nhận được rằng tôi không thể buông tay em được".…
Truyện Linh dị bản Việt, đan xen lịch sử Việt Nam và hư cấu…
đi thăm mộ tử thù cũ, dè đâu bị ám rồi!?…
Dựa trên trò chơi ma sói. Bát-Ending:)))…
lưu ý tên nhân vật địa điểm trong truyện đều là giả tưởng và ko có THẬT…
Thể loại trò chơi ,sinh tồn ,phó bản , vô hạn lưu, viễn tưởng , kinh di .Tác giả : Ôn Giảng…
Song sinh, kinh dị, tâm linh…
Góc nhỏ của Kiều Kiều Nơi các bạn có thể trải lòng Kiều Kiều sẽ lắng nghe và tâm sự cùng các bạn…
một khu rừng đã từng trồng những bông hoa đầy sắc màu 200 năm sau đã là một nơi áC quỶ bị chôn vùi khắp nơi...…
lấy từ trong phim rodamrix…
Tên bản QT: Không giống nhau quy tắc quái đàm [vô hạn]Tên Trung: 不一样的规则怪谈[无限]Tác giả: Vụ Hào 雾爻Tình trạng: Hoàn chính văn(314 chương + 11PN) Editor + Beta: Xiǎo shì zi Tình trạng edit: đang mò nè~Raw: Tấn Giang Thể loại: Nguyên sang, đam mỹ, HE, tình cảm, hệ thống, vô hạn lưu, livestream.…
Tên truyện: Duyên Kiếp Đọa Lạc.Tác giả: Chu Tĩnh."Dưới ánh trăng mờ của vùng đất chết, Bách nắm chặt cổ tay mảnh khảnh của Công, ép cậu nhìn vào mắt mình: "Em nợ tôi từ kiếp trước, Công. Đừng mong cái chết sẽ giải thoát cho em, vì dù em có xuống hoàng tuyền, ta cũng sẽ kéo em lên lại để hành hạ đến đời đời kiếp kiếp...'"…
Chào mọi người, tôi tên Tịnh Lâm, năm nay 17 tuổi là hội trưởng hội học sinh của trường Nhất Sinh.Câu chuyện vốn sẽ rất bình thường cho tới khi gặp hắn - Lam Dực Khang. Xét về học lực hay gia thế thì trong cái trường này ngoài tôi ra thì không có ai có thể sánh ngang hàng với hắn. Khi mới 8 tuổi vì một câu nói ngây ngô không suy nghĩ mà bây giờ tôi phải nhận lấy hậu quả là bị tên phiền phức này đeo bám, thật là phiền. Sau này khi dần quen với việc suốt ngày bị hắn bám theo thì tôi đã không còn thấy phiền nữa, đôi khi không có hắn tôi lại cảm thấy thiếu thiếu, không lẽ tôi đã thích hắn rồi sao.....…
Những kẻ lạc lõng, cô đơn, lang thang vô định trong đồng cỏ cao quá đầu người như thể có 1 lời nguyền đeo bám theo chúng. Chúng khao khát được giải thoát, chúng mong muốn tự do.Thiếu niên may mắn thoát được khỏi đồng cỏ, nhưng thứ lời nguyền ấy dai dẳng đeo bám tâm trí cậu ta. Cậu ta dường như phát điên, tuyệt vọng."William, tôi không thể sống như thế này được, tôi sắp phát điên tới nơi rồi""Alienor, đây không phải là kết thúc, cái chết không phải là sự giải thoát, tỉnh lại đi!"…
fic này nghiêng về yếu tố hơi kinh dị nên bạn nào kh thích thì bỏ qua nhaaa.cảm ơn mn đã đọc fic cụa tuii ạaa…