Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Yêu anh ngay từ cái nhìn đầu tiên...Yêu anh bằng cả trái tim mình.... Và...Yêu anh theo cách của riêng em.............................[au có vài lời: fic này mình chia làm 2 part và có flash-back hi vọng mọi người có thể đọc kĩ để hiểu được điều mà mình muốn nói... lần đầu viết fic sad có gì thiếu sót mọi người góp í nhá]…
Mình đăng ở đây để tìm đọc lại cho dễ.Mình chủ yếu đọc các fic Alldeku, Dekubowl nên ai ko thích có thể ko đọc.Các tóm tắt mình dùng gg dịch nên sẽ hơi khó đọc.…
Felix Alaric lives in The Grid-a 24/7 neon-lit purgatory in Metro City where sea data is the only air worth breathing. In this world, beings aren't human; they are Sea Beasts.To survive the predatory whales of the market, he must master H2O:Hold: The brutal patience to withstand the tide.Ocean: The ability to become one with the global flow.Order: The strong discipline of the code."In the digital ocean, you don't need oxygen. You need Liquidity."…
Xuân Bách - Thành CôngHoa vẫn nở rực rỡ trên bức tường ấy, nhưng người cùng mình gửi gắm ước nguyện năm xưa giờ đã ở một phương trời khác. Đứng dưới ánh đèn vàng quen thuộc, mình gom nhặt từng cánh hoa rụng như gom lại những mảnh ký ức về anh - người duy nhất mình từng thương, cũng là người duy nhất mình chẳng thể giữ lại cho riêng mình.(Flashback - Quá khứ):Bách: (Ngước nhìn bức tường hoa, mỉm cười) "Công này, nghe bảo nếu bắt được một cánh hoa đang rơi dưới đèn này, điều ước sẽ thành hiện thực đấy."Công: (Ánh mắt dịu dàng nhìn Bách) "Vậy anh không cần bắt hoa đâu. Vì điều ước của em... anh đều nghe thấy cả rồi."(Present - Hiện tại):Bách: (Đứng một mình dưới bức tường cũ, thì thầm) "Hoa lại nở rồi Công ạ... nhưng điều ước năm đó, anh mang theo đi đâu xa quá, em bắt không kịp nữa rồi."All ideas by Elise, không gán gép lên người thật.…
Mười năm trước, tình yêu của họ bắt đầu qua những dòng tin nhắn xanh màu hy vọng. Một Diệp Dương ngây ngô, sẵn sàng khoe cả thế giới rằng mình đang hạnh phúc, và một Diệp Thư với trái tim đầy vết xước từ quá khứ. Họ đã từng là định mệnh của nhau, cho đến khi những sóng gió của tuổi chập chững trưởng thành ập đến. Những hiểu lầm không lời giải đáp, những nỗi đau tự ôm lấy một mình đã khiến Dương chọn cách biến mất khỏi thế giới ảo, để lại một khoảng trống mênh mông trong cuộc đời Thư.Mười năm sau...Trần Diệp Dương giờ đây là đại minh tinh rực rỡ, là tâm điểm của mọi ánh đèn flash với phong thái kiêu sa của một ngôi sao hàng đầu.Trong khi đó, Trần Diệp Thư chọn lùi về phía sau, trở thành một nhân viên văn phòng bình lặng giữa dòng đời hối hả.Tại sảnh sân bay náo nhiệt, giữa đám đông người hâm mộ đang vây kín "nàng thơ" tóc vàng kim, ánh mắt họ vô tình chạm nhau. Một người đứng trên đỉnh cao hào quang, một người lặng lẽ hòa vào dòng người xa lạ. Khoảng cách mười năm không chỉ là thời gian, mà còn là địa vị, là sự tổn thương và những bí mật chưa từng được tiết lộ.Liệu sau mười năm ròng rã, khi cái tên ấy một lần nữa được khẽ gọi, trái tim họ có còn chung một nhịp đập? Hay tất cả chỉ còn là tàn tro của một mùa hè rực lửa năm xưa?…
Con nhà giàu thì sướng. Con nhà giàu muốn gì cũng được. Con nhà giàu không phải lo lắng quá nhiều cho tương lai. Nhưng con nhà giàu thì không được tự do, con nhà giàu bị sắp đặt tất cả. Kể cả chuyện hôn nhân. ⓒwritten by eungiecover by @langelinore.Vui lòng không mang truyện đi khi chưa có sự đồng ý của tác giả.Cảm ơn.…
BILLINGUAL STORY (VIE&ENG)[VIE] Các cậu có tin vào những lời thì thầm bí ẩn phát ra từ máy tính không?Tôi là một nữ sinh bình thường, tìm đến DDLC như một công cụ giải trí để trốn tránh thực tại đầy áp lực. Và... tôi đổ gục trước Yuri, một cô gái tóc tím thanh lịch với tính cách rụt rè hợp mắt. Tôi muốn ở bên cô ấy, muốn cứu cô khỏi những kịch bản điên rồ của trò chơi này với niềm tin rực cháy.Nhưng tôi đã lầm...Ngay từ khoảnh khắc tôi quyết định giữ lại trò chơi, thế giới thực của tôi đã bắt đầu sụp đổ. Bắt đầu có những tiếng click chuột vang vọng trong đầu, những mảng pixel nhấp nháy ở đáy mắt, và chiếc webcam luôn tự động bật lên giữa đêm muộn...Hóa ra, không phải tôi đang chơi game nữa. Có kẻ thực sự đang dùng cả thế giới này để chơi đùa với tâm trí tôi."Ngoài kia mệt mỏi lắm đúng không? Vào đây với tớ đi, mừng cậu về nhà, Y/N."[ENG] Do you guys actually believe in those creepy whispers coming from your computer?I'm just a normal high school girl who turned to DDLC to escape the crushing pressure of reality. And... I fell hard for Yuri. She's this elegant, shy purple-haired girl who was totally my type. I wanted to be with her so bad, and I genuinely believed I could save her from the game's messed-up, insane plotlines.But man, I was so wrong...The exact moment I decided to keep the game on my computer, my real world started falling apart. I began hearing mouse clicks echoing inside my head, pixel glitches flashing in the corner of my eyes, and my webcam would literally turn itself on in the dead of night...Turns out, I'm not the one playing a game anymore. Someone out there is using the entire real world to screw with my mind.…
Đây là tình huống quái quỷ gì cơ chứ?Nó giật giật khoé miệng. Chết tiệt! Cuộc đời sao lạixui xẻo đến thế?Bộ truyện tranh tình cảm duy nhất trong sự nghiệp, một cái tên nó ngỡ đã chìm vào dĩ vãng lại đột ngột leo thẳng lên vị trí đầu bảng xếp hạng chỉ sau một đêm. Một câu chuyện được viết nên bởi nó, và được tái hiện bởi nét vẽ tình cũ. Chưa bao giờ được hoàn tất.Điều còn tệ hơn nữa chính là việc công ty quản lý của cả hai đã quyết định kí kết hợp đồng, chúng nó sẽ phải viết nên cái kết cho câu chuyện tình đó.Ánh đèn flash nhấp nháy trong không gian tối đen, chiếc micro được đưa đến trước mặt."Các bạn đã quyết định hợp tác với nhau từ lúc nào?""Vào đại học..."Kí ức đã chìm vào quên lãng nay quay trở lại, đánh sập hàng phòng ngự yếu ớt của nó thêm một lần nữa.Couple: hoạ sĩ trầm lặng x tiểu thuyết gia cọc cằn…
Author: Windy (Yumi)Raiting: K+Pairings: Shinichi Kudp x Shiho MilanoStatus: Hoàn thànhGenre: Shoujo/Flashback/Romance...Disclaimer: không gì thuộc về Au ngoại trừ số phận nhân vật, và tất nhiên chúng (nhân vật) thuộc về bác Gosho.Summary:Cô khẽ nở một nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt xanh thoáng nét u sầu nhìn người chàng trai trước mắt vẫn đang say ngủ. Bàn tay lén lút chạm vào mái tóc đen mượt đó mà âu yếm.Cô đang làm gì ở đây vậy? Diễm nhiên trở thành một cái gối ôm để mặc cho hắn gối lên đùi mà ngủ, hành bản thân đã quá đêm cũng chả thế chợp mắt?Vậy mà trong lòng lại cảm thấy vô cùng thỏa mãn?Cô đã thành thế này từ khi nào vậy?A, nhớ rồi !..Là từ khi hắn rất tự nhiên mà gọi tên cô!Là từ khi hắn ngang bướng bám theo cô rồi luyên thuyên về một quá khứ nào đó mà cho rằng người hắn đề cập chính là cô. Mặc kệ cô năm lần bảy lượt phủ nhận nó!Là từ khi hắn tự cho mình quyền được quan tâm cô, được ở bên cô bất kể đêm ngày, được cùng thưởng thức bữa ăn trên cùng một bàn, được cùng cô ôn lại chuyện vui chuyện buồn trong ngày...Là từ khi hắn rất vô tư mà vô cớ lên cơn ghen khi cô đang bên một chàng trai khác.Là khi hắn nói rằng hắn yêu cô hơn bất cứ thứ gì và hơn bất cứ ai.Nhưng...Cũng do hắn mà cô trở nên thiếu thận trọng. Quên không phòng vệ trước những mật ngọt hắn đem đến. Để rồi nhận ra, hắn đối xử với cô rất yêu thương như vậy cũng chỉ vì một quá khứ quá đỗi xa xôi. Về một người con gái hắn hết đỗi yêu thương, về một mối tình đầu còn dang dở của hắn. Và thật buồn cười…