Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tôi là một người bình thường, ngoại trừ việc gia đình và họ hàng ba đời đều là siêu năng lực gia và tôi cũng giống họ thì tôi nhận thấy bản thân vẫn còn bình thường chán.=)) À quên chưa nói, siêu năng lực của tôi sẽ khiến người nào nắm tay tôi quá 5 giây sẽ nảy sinh tình yêu với tôi. OwO All Cre stocks: Pinterest----Warning: - Occ, Occ, Occ! - KHÔNG ĐEM TRUYỆN ĐI NƠI KHÁC, KHÔNG ĐẠO NHÁI, TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẠI WATTPAD, Ở CÁC NỀN TẢNG KHÁC LÀ GIẢ!…
Tờ mờ sáng, Bình Yên nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha cũ, trên tay là chiếc điện thoại đã đôi lần chớp tắt. Cô lặng nghe tiếng trời trút nước ngoài cửa sổ, miệng nhẩm đi nhẩm lại câu cổ ngữ Ấn Độ mà lúc chiều cô vừa đọc được. "Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ." Trước giờ Bình Yên ghét phải thừa nhận mấy thứ gọi duyên số, định mệnh nhưng hình như ông trời muốn chứng minh cho cô thấy cô sai rồi. Dù cô có tính toán cách mấy thì chuyện cần làm sẽ phải làm, người đến sẽ đến, đi sẽ đi, không thể cưỡng cầu. Rầm rầm. Tiếng gõ cửa ồn ào cắt ngang dòng suy nghĩ của Bình Yên. "Đặng Ninh Bình Yên, cậu mau mở cửa ra." - Khải Duy cả người ướt sũng đứng trước cửa phòng trọ của Bình Yên gào thật lớn cho đến khi đạt được mục đích. "Cậu có điên không? Nửa đêm chạy đến đây la lối om sòm! Có phải cậu thấy tôi chưa đủ xui xẻo, muốn ngày mai chủ trọ đá tôi ra đường mới vừa lòng cậu phải không?" - Bình Yên cộc cằn mở cửa, tặng miễn phí cho Khải Duy một cái lườm sắc lẹm. Tia chớp vụt ngang trời, luồng sáng xanh lam soi rọi căn phòng trong chốc lát, Khải Duy không nói nhiều vội vàng ôm chặt Bình Yên vào lòng. Một tràng tiếng sấm vang dội đập vào màng nhĩ khiến cô gái nhỏ giật thót người, nép sâu vào vòng tay vững chãi của Khải Duy. "Cao giọng cằn nhằn nữa xem nào?" - Khải Duy nhìn Bình Yên, nhếch mép cười nhạt. "Tôi không sợ sấm, giật mình chút thôi!" - Bình Yên cứng miệng phủ nhận."Ừ, cậu không sợ. Là tôi, tôi sợ cậu, được chưa."Đêm tối tịch mịch, đường cong trên khóe môi…
Hôm nay, Nhật Báo Tiên Tri đăng tin:Thiết gia Harry Potter nổi tiếng ăn chơi bướng bỉnh. Vậy tại sao khi về nhà chồng lại ngoan như một con mèo?Bí quyết của Draco Malfoy là gì?Trong một cuộc phỏng vấn. Một phóng viên đã hỏi:- Cho hỏi, làm sao mà thiếu gia nhà Potter vốn nổi tiếng bướng bỉnh sau khi về nhà chồng lại như một con mèo vậy?Draco nhếch mép, trả lời:- Lên giường.- Cãi nhau thì lên giường giải quyết.Phóng viên: "..."Draco phóng túng nói tiếp:-Cãi lời, LIỆT GIƯỜNG!Harry: Anh im đi!!!Bô truyện lấy cảm hứng từ một pov trên tiktok. Nhân dịp nghỉ giỗ tổ Hùng Vương nên Crý tranh thủ ngồi viết luôn :))Xong....lại drop :))Đùa đấy....nên đừng bỏ truyện nhé ;)Tên truyện: Bí quyết trị vợ của Draco MalfoyTác giả: Crystal [p/s: Bút danh của mị là Crystal, mà Crystal có nghĩa là Pha Lê nên mn thích gọi nào thì tùy nhé, ko thì cứ gọi là (Pha) Lê hoặc Crý là được hyhy]Ngày update: 21.04.2021Ngày hoàn: Chưa rõTình trạng: Đang cập nhậtVui lòng không lấy hoặc mang đi đâu khi chưa có sự cho phép của tác giả. Cảm ơn…
kimi chống tay, hơi nghiêng đầu về phía max, nó nhếch mép lên, cười giảo hoạt, đôi miệng lanh lảnh gọi tên anh."max ơi, nếu em biến thành con giun thì anh có-""cún con à, nọ em làm gián rồi, giờ thành giun nữa à."lưu ý:1. top andrea kimi antonelli x bottom max emilian verstappen, là một chuỗi os, incorrect độc lập nhưng thuộc cùng một dòng thời gian, mỗi câu chuyện nhỏ đều là một phần cuộc sống của họ.2. viết theo hướng hiện thực, nhưng phi logic, đồng thời hai người chưa vợ chưa con. 3. trong aka33 ai là người yêu trước? la t.ai là người yêu nhiều hơn? vẫn là t.ai là người luỵ không buông được? do chinh la toi...4. fluff, soft, vì cuộc đời đã quá mệt mỏi rồi. smut, chích bông tán tỉnh nhau, maxie cá nóc thích uống rẹt bu chơi sim nghẹo mèo là công chúa cưỡi xe đua, còn kimi là hoàng tử nhỏ của mẹc vẫn đang bù đầu vì bài tập toán và deadline.5. đừng vô kêu ooc. vì nó ooc vãi bíp ra, hai thằng cha này ngoài đời thẳng tưng méo yêu nhau đâu. nên là để im cho t hiulinh khi cày deadline khổ như chó.6. thiết lập: em cừu non hả một phát ngáp luôn được anh sư tử hà lan kimi x anh sư tử hà lan bị (sói nhỏ mà anh tưởng là) cún con tha về ổ mà không nhận ra max.7. top em cừu x bot anh sư tử, không switch vì anh sư tử thích chiều em cún con của anh.…
Title: Tỷ muội Diệp giaAuthor: Yến Tử.Hai tỷ muội họ Diệp, một bề ngoài lãnh đạm bên trong phúc hắc, người còn lại ngoài hay trong đều giống nhau ngốc nghếch đến kì lạ. Hai nữ nhân như vậy nắm tay nhau du ngoạn giang hồ, trùng hợp lại dấy lên một hồi sóng gió với tuyệt thế nam nhân...Xinh đẹp, tài hoa nhưng bạc mệnh. Nữ nhân yếu đuối. Sinh vì tình, tử cũng vì tình. Nàng gặp hắn đã nhất kiến chung tình, nguyện vì hắn mà làm hết thảy, nhưng nam nhân kia vẫn chỉ xem nàng là một con tốt thí mạng trong cuộc đời hắn. Nhân gian nói rằng yêu là dứt khoác không hối hận, nhưng nàng hối hận rồi, thật sự hối hận. Có lẽ do nàng yêu chưa đủ sâu, chưa đủ chân thành. Hoặc cũng có lẽ là hắn đã từng bước từng bước đạp chết tình cảm đó của nàng, nhẫn tâm như vậy... Mộ Dung Minh Nguyệt đến phút cuối đời, cũng chỉ biết nhếch mép cười thê lương, là tự nàng chuốc lấy, còn có thể oán trách sao? Nhắm mắt, từ từ trút đi hơi thở cuối cùng, trút bỏ hết đau đớn cùng tuyệt vọng.Linh hồn phiêu lãng trần gian, nhìn thấu hết hỉ nộ ái ố của đời người, đến lúc nàng cảm thấy bản thân quả không còn gì luyến tiếc, đột ngột sống lại, nàng trở thành người khác, quyết tâm sống cuộc sống bản thân, thề sẽ không vì bất cứ một ai mà bỏ lỡ.…
[PREVIEW]24/12/2016... Hôm nay tuyết lại rơi trắng xóa cả một vùng, không một âm thanh cũng không một bóng người xung quanh. Chỉ còn lại đó, bóng dáng hai con người nhỏ bé đang cố lê những bước chân nằng nề ra khỏi cơn bão tuyết đang ập đến vô cùng dữ dội..."Lộc lộc, nắm lấy tay anh đi---nhanh lên!!!" Giọng nói ấy là của Thế Huân-người đàn ông của Lộc Hàm.Giữa cái lạnh tê tái của mùa đông, Thế Huân cứ vừa thở dốc, còn bàn tay anh nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Lộc Hàm, chốc chốc lại dừng lại thở, rồi lại đi và cứ hai người họ cứ lê bước một cách vô định...Lộc Hàm mệt rồi, bàn tay cậu cứ từ từ buông khỏi Thế Huân vô thức. Bên tai cậu lúc này cứ văng vẳng một thứ âm thanh gì đó-"ù..ù"---Ùuuuu- nó đang lớn dần lên rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết, cậu biết rằng không phải là tai của cậu bị ù đi mà là một thứ khác, cậu bắt đầu sợ hãi, bồn chồn hơn---Cậu lo lắng ngước nhìn lên cũng chỉ thấy tấm lưng rộng lớn của Thế Huân, bàn tay rắn chắc của anh đang nắm lấy tay cậu cứ thế tiến lên. Rồi bỗng nhiên, Lộc Hàm cảm thấy thứ âm thanh ấy cùng với một đợt tuyết lạnh tràn đến chỗ mình, bất ngờ, nhanh gọn, dữ tợn, đợt bão ấy cuốn chặt lấy cậu:" THẾ HUÂN, CỨU EM!!!" cậu hét lên trong sợ hãi khi cảm nhận được tay cậu không còn hơi ấm nữa, tay cậu đã tuột khỏi Thế Huân tự lúc nào. Rồi cậu lịm đi , trong giây phút ấy cậu vẫn nghe thấy giọng nói của Thế Huân vang lên và hơi ấm quen thuộc :"Lộc...Lộ..c...". Sau đó tất cả những gì cậu nhớ được chỉ là bóng tối...…
Chiều biên cương lộng gió. Công chúa Yang Yi đứng giữa bãi đất trước cổng thành, giơ nắm tay đầy chặt cát cao ngang mặt. - "Người yêu đất. Còn ta yêu nhất chính là người." . . . . -"Đến đây thôi, ngươi không tiễn thêm!" -"Công chúa tha tội, lệnh vua thần không dám trái." -"Chúng ta thật đáng thương như nhau, vì tình yêu mà thành nô lệ." -"........"Công chúa mơ về một ngày được cùng người mình yêu thương cưỡi ngựa dọc các thảo nguyên mênh mông, bạt ngàn, quanh những mép sông màu mỡ.....Người ta nói, nam nữ sinh đôi là nhân duyên kiếp trước vấn vương sang kiếp này.…
Trước lúc gặp em tôi là một kẻ biến thái bệnh hoạn. Sau khi gặp em, tôi như say đắm bởi em. Có lẽ em là thứ thuốc đắng gì đó khiến tôi từ một thằng điên trở thành một nam chính trong truyện ngôn tình mà có em là nữ chính.Em đắng như bản chất của thuốc vậy, nhưng lại khiến trái tim và con người tôi được cứu rỗi.Start:052919End:❌Đừng tự ý chuyển ver khi chưa có sự cho phép.❌Đừng tự ý lấy truyện của tớ đi edit mà chưa có sự cho phép.…
Vai gãy con mẹ nó rồi.__________Tên khác: "Tình cờ gặp lại"__________- Văn Án:Kang Wooyoung không nghĩ là đời này mình sẽ gặp lại cái tên khốn kiếp Yeon Si Eun - kẻ đã tiễn nó từ một tuyển thủ MMA thành một tên què chột mắt(?)Kang Wooyoung gặp Kim Namhyeop bên trong khuôn viên bệnh viện, nghe bảo tên đó là con trai của giám đốc bệnh viện, bị đánh nên mới vào đây nằm. Hm... Nghe giống nó nhỉ?Yeon Sarah là một con nhỏ siêu cấp phiền phức, chả biết từ xó xỉnh nào chui ra mà cứ xuất hiện trước mặt nó lảm nhảm, Wooyoung chỉ biết là ả ta trốn qua từ khu tâm thần (?).Shin Si Young là một tên tóc vàng hoe láo toét, mồm mép liên hồi, ấy vậy mà hắn lại là "điều dưỡng riêng" tự phong đến chăm sóc nó, đến lúc chân nó sắp lành rồi mà tên đó vẫn không có dấu hiệu rời đi. Ahn Suho...cậu ta tỉnh dậy rồi.__________💝 Lưu ý:* Đa fandom.* Truyện chứa couple siu cấp tà đạo, ai nhai được thì nhai, không nhai thì cũng phải ráng nuốt cho t😈* Ốcchả là thần, mấy con gà bt cđj* Truyện có yếu tố tục tĩu, qhtd dưới tuổi vị thành niên.__________• Bữa đứa nào bảo t vt Allwooyoung đó? Bay lại đây đọc cho bố❗️❗️❗️…
Trôn trôn VN----Trên sân thượng loang lổ ánh hoàng hôn, cô bé đứng đó, mắt ngấn lệ, giọng run rẩy van xin tôi cứu lấy em mình. Theo tay cô chỉ, tôi thấy một hình hài nhỏ chênh vênh nơi mép mái. Tôi lao tới.Nhưng giữa lúc ấy - tôi chợt khựng lại. Một cơn lạnh rợn sống lưng. Tôi quay đầu lại - cô bé đang mỉm cười. Không phải là nụ cười biết ơn. Không phải là nụ cười nhẹ nhõm. Mà là một nụ cười méo mó, trống rỗng, như thể khuôn mặt đó chẳng còn là người.Và khi nhìn lại sinh vật kia, tôi nhận ra: nó chưa bao giờ là một đứa trẻ. Và tôi - tôi đã bước đúng vào cái bẫy nó giăng từ đầu.--Lời tự sự của Rynei: lẽ ra tôi không nên cố gắng nhớ lại giấc mơ của mình…
Một số ý tưởng nho nhỏ mà tôi nghĩ ra được dựa theo cốt truyện của Doctor Who.Các câu chuyện, tình tiết trong fic đều là headcanon/noncanon/AU, vậy nên đừng thắc mắc về tính logic của nó với mạch truyện gốc nhé :)Cảnh báo nội dung: -Hầu hết các 1shot đều về các nhân vật từ thời kì của doc 10th và doc 11th.-Sẽ có RẤT NHIỀU nội dung về couple Tenrose (và Doctor x Rose nữa)-Có thể có OOC-Có chứa yếu tố LGBTQA+, ai không đọc được/kì thị thì biến lẹ dùm.*p/s: Tôi không phải là một người viết hay, và cái quỷ này ra đời là vì tôi quá vã hàng DW, Doc 10th và Rose Tyler, cộng thêm một nùi idea tôi nghĩ ra sau khi xem phim :DTruyện cũng được đăng tại AO3! (vào bio để xem chi tiết)…
Có những buổi chiều trôi qua chậm hơn bình thường như thể mặt trời cũng ngần ngại rời đi. Có những góc quán vắng, nơi ánh sáng cứ nấn ná mãi ở mép bàn gỗ cũ. Và có những con người bước vào đời nhau không vội vã nhưng cũng chẳng ồn ào, chỉ bằng một ánh nhìn đủ lâu và một câu nói đủ dịu dàng để lưu lại.Em đến như một ngọn gió mỏng, thổi qua bờ vai ai đó giữa mùa chớm lạnh để lại sau lưng mùi tóc dịu ngọt và nụ cười trong veo, dễ khiến người khác không kịp phòng bị. Em mang theo mùi gió, màu áo trắng, sự vụng về đáng yêu và cả chút bướng bỉnh khiến người ta không nỡ nghiêm khắc thật lòng. Thế nhưng chẳng hiểu sao mỗi lần em bước vào, mọi thứ dường như đều chậm lại.Chị vẫn ngồi ở góc bàn quen, vẫn gọi Capuccino nóng, vẫn đọc sách hoặc chẳng làm gì cả, chỉ ngồi đó để mặc thành phố trôi qua phía sau khung cửa sổ. Rồi em xuất hiện như một nét mực chưa kịp khô đã in sâu vào trí nhớ, như một nốt nhạc lạc giữa khuôn nhịp tĩnh lặng.Từ một cái chạm nhẹ vào vai, một lời nhắc ngủ sớm, một tấm danh thiếp viết tay và một tin nhắn gửi lúc khuya, họ dần bước vào thế giới của nhau. Không tên, không ràng buộc, chỉ có những quan tâm rất khẽ và những dịu dàng được dạy nhau bằng kiên nhẫn.Capuccino và Em là bản tình ca pha bằng ánh sáng, bằng ký ức, bằng nhịp đập không đều của hai người từng nghĩ rằng mình đã quen với cô đơn. Rồi một ngày, không ai nói ra nhưng họ đều biết mùa đông năm đó không còn lạnh như trước.…
"Tới tận bao giờ tao mới có thể đứng trước mặt mày. Được mày coi là một người con trai có thể bảo vệ cho mày. Chưa bao giờ tao cảm thấy chán ghét cái từ " bạn thân" tới như vậy"_ Anh đẩy cô vào tường"Mày nói gì vậy hả? Bạn thân cũng chỉ mãi là bạn thân. Không có sự thay đổi."_Cô lúng túngAnh nhếch mép cười. Rồi bước đi như chưa từng quen biết.Đâu có ai nói... bạn thân không được là người yêu,là vợ chồng, là bạn đời...... nhưng không thể phủ nhận rằng đã là bạn thân thì mãi là bạn thân vì không ai muốn vứt bỏ cái thứ tình cảm đó. Mặn nồng hơn tình yêu và bền vững như tình bạn.…
Lục Trầm Dã, anh biết không? Màu cam cháy của hoàng hôn rất đẹp, nhưng nó chỉ tồn tại trong vài phút rồi lặn mất tăm vào bóng tối. Giống như cách anh bước vào đời em vậy."Giang Vãn Hạ - Cô họa sĩ hướng ngoại, mồm mép, chuyên lấn chiếm vỉa hè để vẽ mộng mơ.Lục Trầm Dã - Anh cảnh sát hướng nội, khô cằn, chuyên đi dẹp trật tự để giữ lấy hiện thực.Họ gặp nhau ở chương 1 vì 130 ngàn tiền tranh.Họ bỏ lỡ nhau ở chương 50 vì một lá thư không có địa chỉ hồi đáp."Chúng ta không sai, chỉ là hoàng hôn hôm ấy quá ngắn, mà lời định nói lại quá dài."…
Một câu chuyện nữ chính xuyên không về một thời đại xa lạ không có trong lịch sử( đương nhiên rồi vì mình đâu có rành lịch sử đâu). Nữ chính ở hiện đại học kinh tế, coi tiền như tính mạng. Nữ chính là trẻ mồ côi lớn lên trong trại trẻ mồ côi thiếu thốn tình cảm. Bất cần đời, mặt dầy, vô sỉ, không coi người khác ra gì nhưng đặc biệt rất thông minh, lẻo mép, lại vô cùng quyến rũ. Thường xuyên đùa giỡn với tình yêu của đám nam sinh trong trường. Reo gió ắt gặp bão bị một kẻ si tình đẩy từ tầng 17 xuống xuyên không về quá khứ. Xuyên không rồi nữ chính vẫn không thay đổi. Vẫn cái tính cách ngông cuồng ấy. Nhưng vỏ quýt dầy có móng tay nhọn, hắn sẽ có cách trị con yêu nữ là nàng.....…
Chuyện kể về cuộc sống hằng ngày của những đứa con, cháu bất hiếu.Cảnh báo ⚠:chuyện thô tục,chửi thề nhiều,nam sinh con được và sinh đừng hỏi bố còn lại của đứa bé,18+,nghiêm cấm trẻ hư xem🚫,có otp loạn luân,không xúc phạm bất kì quốc gia nào,hãy giữ một cái đầu đơn giản,xin đừng bắt bẻ điều gì hết,có những cái phi thực tế ví dụ như:Russia là một nền kinh tế giàu và lớn thứ 4 thế giớ(vì đơn giản tau simp lỏ ) Xin cảm ơn…
Đan xen giữa tiếng sấm gầm gừ, cơn mưa dường như không có hồi kết, Henzo chĩa thẳng mũi kiếm vào chính giữa họng Altrid, Altrid lùi về phía sau, Henzo lại tiến lên trước. Có lẽ vì run sợ, Altrid, vị hoàng đế anh minh, đã như một con rùa rụt đầu, vấp ngã một cách xoàng xĩnh dưới mũi kiếm của một tên phản đồ, cất giọng run sợ:- Ngươi chắc chắn sẽ phải trả giá! Ngươi đã giết bao nhiêu mạng người không ghê tay! Ngươi sẽ phải trả giá!Người cầm kiếm dường như không bị lay động, bất giác hắn nhếch mép.- Em trai ta, có lẽ em đã sống trong hòa bình quá lâu nên đã quên mất chiến tranh thực sự tồn tại rồi sao? Cũng được thôi, ta sẽ nhắc lại, bao nhiêu lần cũng được, để cho em khắc sâu trong lòng.…
Tác giả: Petite JoieThể loại: Tình trai, xuyên không, đời thường, học đường---Giới thiệu:Tôi tìm thấy một cuốn nhật ký tại tiệm sách cũ thường hay ghé qua. Bìa sổ đã ngả vàng, góc sờn, mép cong, tựa như đã được lật ra xem rất nhiều lần trước đó. Trang đầu tiên chỉ vỏn vẹn bốn chữ số "1998". Trang tiếp theo có ngày tháng năm và nội dung ngắn gọn. "Ngày 15/03/1998, Hôm nay lớp có học sinh mới." Tôi chợt bật cười. Cảm giác này khá giống khi xem các bộ phim tình yêu học đường trên mạng. Nhưng khi đọc tiếp dòng chữ bên dưới, tay tôi khựng lại. "Cậu ấy giới thiệu tên mình là ..." Định mệnh, tên giống tôi?!…
Em tựa như thiên sứ giáng trần.Vô tình xuất hiện trong cuộc đời họ.Vô tình cứu rỗi họ. Vô tình bỏ rơi họ.---Cặp chính: AllGon (không có cặp phụ).Thể Loại: Boylove, Hài Hước, Sủng, Hành Động, Máu Me, Np, Harem, Siêu Nhiên, Xuyên Không, Ấu Dâm(?)...v.v.Cảnh Báo: OOC và Buff rất là ghê, nhất là đối với nhân vật chính - Gon Freecss.Các nhân vật không thuộc về tôi, họ thuộc về tác giả HunterxHunter. Nhưng số phận của họ trong bộ truyện này sẽ do một tay tôi định đoạt.Thân Ái!…
Ngày đó mắt nhắm vào điện thoại tôi va phải một người, người nọ là một gã bán hàng rong trên bến xe.Gã hỏi tôi: mua một chiếc gương ủng hộ tôi nhé? Xin lỗi, tôi không chú ý. tôi đáp. Nhưng tôi không cần gương đâu ạ. Tiếng lơ xe giục giã: Nhanh lên xe chạy ngay bây giờ.Chân tôi bước lên xe một nửa thì bị giật lại, gã hàng rong cười nhếch mép biểu thị: Cô không mua thì đừng hòng leo lên.Tôi sốt ruột hỏi: Bao nhiêu? Tương lai của cô chỉ cần trả tôi hai mươi ngìn.Tôi vội vã đưa cho gã tiền, xe đã lùi ra mấy mét rồi, tôi vội vã đuổi theo. Trước đó gã đã kịp thảy cho tôi một cái bọc đen thui.Ai quan tâm gã đưa cho tôi thứ quái gì, người yêu tôi còn đang đặt sẵn phòng chờ tôi về, không thể trễ.Chỉ là khi đó tôi không biết thứ tôi nhận được sẽ khiến tôi bất ngờ.…