Tình yêu trong veo
Kí ức bao giờ cũng đẹp vì có những chuyện tình trong veo đến lạ.…
Kí ức bao giờ cũng đẹp vì có những chuyện tình trong veo đến lạ.…
Cuộc đời tôi, Bách Lâm, một đầu bếp cây nhà lá vườn chuẩn Việt Nam, vốn dĩ êm đềm trôi qua như bát phở nóng mỗi sáng. Ai dè, vận đen gọi tên tôi! Một cái vèo xuyên không, tôi hạ cánh an toàn vào thân xác Lục Châu - thiên tài hết thời của Vân La TôngNói thẳng ra là xác ve, tu vi bốc hơi, danh tiếng bay sạch sành sanh, xui hơn nữa là nguyên chủ còn vừa mới bị đá đít ra khỏi tông môn nữa chớ !Lúc đó, tôi chỉ muốn chôn mình cho xong chuyện, làm trùm cuối của hội cá mặnNhưng đời không như là mơ! Vừa định nghỉ hưu non, tôi lại bị hút vào Huyệt Vong Các, nơi có vị Tông Chủ là đại ma đau khét tiếng của giới tu tiênKhông biết ông Tông Chủ này nhìn trúng điểm gì ở kẻ mất hết tu vi như tôi, mà lại muốn kéo tôi vào làm đệ tử của ông !Trời ơi, tôi sợ bay màu lắm chứ! Từ chối thì chắc mất mạng, nhận lời thì mất ăn mất ngủ. Thôi thì liều ăn nhiều, tôi cắn răng làm đệ tử. Và "lạy trời, lạy Phật", đó là quyết định sáng suốt nhất trong mấy kiếp làm người của tôi! Nhờ cái tiếng tăm lừng lẫy vang khắp tam giới của Huyệt Vong Các, chẳng kẻ nào dám ho he nửa lờiKẻ nào ngứa mồm? Sư phụ xử lý! Sư phụ đi vắng? Không gì phải hốt, có sử huynh sư tỷ với tiểu sư muội ‘’tiểu thiên thân ‘’ ( hoặc là do tôi nghĩ thế ) bảo kê Còn tôi à? Chỉ việc thả ga làm đầu bếp, trổ tài nấu nướng cho cả ‘’gia đình'' đặc biệt này thôi!…
,,,…
Người ta nói tình đầu khó phai , tôi không nghĩ vậy . Bởi trong suốt những năm qua tôi đã quên , đã quên đi dáng vẻ thanh tú năm ấy , quên đi giọng nói trong veo của cậu , quên đi từng chuyện nằm lòng thuở xưa . Đến cả cái tên lâu ngày không thốt ra , không ai nhắc , trôi vào dĩ vãng .Chỉ còn một chấp niệm , chấp niệm đã phó mặc . Ròng rã 6 năm , liên tục mơ thấy một người - Lưu Sơ Tình . Hôm nay , ngày mai liệu còn có thể gặp cậu ?Hay Yểu Lạc Hà đây cũng đã trôi về dĩ vãng .[ pose là chiều , tên là ngày - thực ra là ý đồ t đó , không phải nhầm đâu 🥹 ]…
TA XÂY NÔNG TRẠI VUI VẺ Ở LÃNH CUNG--*Tên do nhà dịch đặtTác giả: TIỂU BẠCH SÁT THỦRaw: Nhà của YapEdit: Góc nhỏ HanaNguồn: Zhihu--Văn án--Ta ở trong lãnh cung năm thứ ba.Ta đã phát triển thành công nông nghiệp trong hậu cung, chăn nuôi nông nghiệp và nuôi trồng thuỷ sản gì cũng có.Ta trở thành nhà cung cấp thực phẩm đệ nhất cho Ngự Thiện Phòng, đảm bảo an toàn thực phẩm cho tỷ muội trong hậu cung.Cùng lúc đó, ta từng bước triển khai các hoạt động thể nghiệm Nông Trại vui vẻ*, làm phong phú cuộc sống tinh thần của tỷ muội trong hậu cung..."Còn gì nữa không?"Hoàng đế đứng trước mặt Ta, trong tay cầm lời chứng."Cho nên, đây chính là lý do nàng lừa toàn bộ hoàng cung đến để cày ruộng mà không cấp tiền công à?"Ta đúng lý hợp tình mà giải thích: "Đó là để rèn luyện sức khỏe."Hoàng đế lạnh lùng cười: "Vậy Thái Hậu thì sao? Người đã cao tuổi như vậy mà nàng để Người cày ruộng cho nàng ba ngày, bây giờ vẫn còn đang nằm trên giường đấy!"Ah.. cái này...Đây thật sự là lỗi của ta, không nên để cho Thái Hậu nuôi heo!-*Nguyên tác là Nông Gia Lạc, mình dịch lái thành Nông Trại vui vẻ cho vui thôi nhé.* Bản edit của mình chỉ giống được 70-80% raw, mọi người có thể tìm đọc bản gốc để được trải nghiệm tốt nhất, xin cảm ơn.…
"A lô!"Cô gái đang đứng trước mặt anh nhấc máy trả lờiMất 1 phút im lặng và lấy hết can đảm anh bước đến bên cạnh cô gái, nhẹ nhàng hỏi: -Cô à! Có phải cô lại lười không mang ô khi trời mưa rồi đúng không?Cô gái giật mình nhìn trân trân vào kẻ đang tủm tỉm cười đứng cạnh mình.Như nhớ ra một điều gì đó anh chợt dừng lại:"An này! Có lẽ anh có một cái ô màu trong veo cho em đấy!"Cô gái nở nụ cười hết sức ngạc nhiên.Trời Kinh Bắc ngừng mưa..... có hai người đi bên nhau " Bạn thấy không giờ thì tôi tin rằng duyên số chính là khi người này được đưa đẩy đến với người kia...."…
Tôi bắt đầu gán ý nghĩa cho những điều rất nhỏ.---Lúc đó, tôi không nghĩ là thích. Chỉ là hay nhìn về một hướng. Hay nhớ một cái tên. Hay vô thức chậm lại một bước, mong người phía trước quay đầu.---Rung động đầu đời không giống tình yêu. Nó vụng về, im lặng, và thường chỉ tồn tại trong suy nghĩ của một người. Nhưng cũng chính vì vậy, nó trong veo và rất lâu mới quên được.---Couple: Đặng Hoàng Lâm x Lý Nguyệt An…
Tomioka Giyuu-thiếu gia của gia tộc Tomioka, quỳ gối trước một ngôi mộ đá nhỏ, cổ kính. Anh nhẹ nhàng dọn dẹp bia mộ, hình ảnh ấy khô khốc như tiếng vỡ tan của những kỉ niệm.Đó không chỉ là một ngôi mộ, đó là nơi chôn cất nụ cười, là nơi phong ấn vĩnh viễn giọng nói đùa cợt và ánh mắt trong veo của người con gái duy nhất khiến trái tim anh từng biết rung động: Kochou ShinobuCô gái nhỏ bé, xinh đẹp và sắc sảo ấy đã ra đi, một cái ôm định mệnh với tử thần để đổi lấy bình yên cho thế gian.Giyuu nhắm mắt lại. Trong thinh lặng của nghĩa địa, anh cảm nhận được một luồng gió quen thuộc lướt qua vai, mang theo hương tử đằng nhàn nhạt và dịu êm. Kochou Shinobu hiện lên mờ nhạt, thanh thoát và nhẹ nhàng như một cánh bướm vừa thoát kén. "Tomioka-san..." Giọng nàng khe khẽ, như tiếng chuông gió vỡ. "Anh lại đến rồi."Giyuu không nghe thấy, nhưng anh cúi đầu sâu hơn, vai anh run lên bần bật. Anh đau vì cô độc, đau vì nhớ nụ cười sau lớp vỏ châm chọc của nàng.Shinobu tiến lại gần, bóng hình nàng lướt qua những tia nắng cuối cùng. Nàng muốn ôm anh, nhưng lại chẳng thể chạm vào."Đừng khóc, Tomioka-san," nàng lặp lại, lời nói như thủ thỉ. "Em không thích nhìn anh buồn đâu..."Shinobu chợt cúi thấp người, nụ cười nàng vụt tắt. Đó là khoảnh khắc cô độc và bi thương nhất của một linh hồn, khi phải chứng kiến người mình yêu đang tự hủy hoại mình vì sự ra đi của mình."Em xin lỗi"…
✶⋆.˚…
San yêu Binsu...♥…
Đây là lần đầu tớ viết truyện có gì sai sót mong các bạn bỏ qua.Câu truyện kể về chuyện tình của các pháp sư trẻ tài sắc vẹn toàn trong 1 ngôi trường đào tạo nổi tiếng...Nếu muốn biết tiếp diễn biến câu truyện thì mới các bạn đón xem.^^…
Một cái bị phụ thân dĩ nhất ức nguyên giới cách mại cho người khác khi tình nhân nữ nhân;Một cái tâm tình tốt thời gian, dùng nhất ức nguyên mãi trở về khi người hầu nữ nhân.Nguyên bản tại hai điều đường thẳng song song không có bất luận cái gì cùng xuất hiện nữ nhân, nhưng nhân một người đột nhiên ly khai, mà bắt đầu tự hỏi người một nhà sinh nữ nhânMột cái ôn nhu như nước thiện lương đem ái tình coi như thần như nhau, bất khả làm bẩn nữ nhân.Một cái tâm lý nữu khúc, tính cách lạnh lùng bá đạo, thích lưu luyến vu các loại bụi hoa không từ thủ đoạn nữ nhân.Một cái thái quật cường, một cái thái bá đạo.Như vậy hai người nên như thế nào thu được các nàng muốn ái tình )Nội dung nhãn: Đô thị tình duyên, khế ước tình nhânTìm tòi then chốt tự: diễn viên: lâm nguyệt thư, Mộ Dung thanh ┃ phối hợp diễn: Lâm Ngữ thư, mộc vận, tô phú ngâm, cốc phỉ, hà trong veo, tiễn Nhạc Nhạc, thi thủy dạng, lý na y, vu lan, hàn hạo tuấn, quý thành sương, tống huệ nhan, hàn thi bân ┃ cái khác: bách hợp…