Chưa có tiêu đề
Đây là một câu chuyện mà tớ viết lại dựa trên chính chuyện tình yêu của tớ. Tớ muốn đem lại 1 năng lượng và chia sẻ một chút gì đó đến các bạn đang iuuu.…
Đây là một câu chuyện mà tớ viết lại dựa trên chính chuyện tình yêu của tớ. Tớ muốn đem lại 1 năng lượng và chia sẻ một chút gì đó đến các bạn đang iuuu.…
khi leechan có 12 người anh…
Đâu ai dám khẳng định yêu một người là sẽ ở bên nhau mãi mãi. Trong tình yêu cũng sẽ đâu chắc mình may mắn tìm được đúng người. Một lần lầm lỡ buông tay, cả đời hối hận.Tôi đã lạnh lùng như vậy suốt ngần ấy năm. Tôi đã có tất cả, nhưng trái tim của em thì không. Tôi cũng từng khắt khe với bản thân rằng sẽ không để những kỷ niệm gợi lại quá khứ. Bởi vì, tôi sợ. Sợ mình sẽ nhớ em, sợ sẽ không đành lòng quên được ánh mắt vô hồn dưới ánh hoàng hôn mờ nhạt, mà giọt nước mắt đã âm thầm lăn trên khóe mi em từ lúc nào...…
- BẠCH HY!?!. Nàng nghe thật rõ cho ta. Trùng Chiêu hắn chết từ tám đời rồi...Nàng chỉ có thể yêu ta, chỉ một mình ta mà thôi- Thứ bệnh hoạn!!!- Bệnh hoạn? Ta còn có thể kinh tởm hơn thế nữa đấy? Nàng muốn thử không, A Hy à?Xin chào, xin chào tui là Lý Bích Trà đây. Mở đầu câu chuyện của couple này thực sự quá tà đạo khiến tui phát điên mất Xem mọi người edit video mà tui đứng ngồi không yên nửa đêm cười như thần kinh vậy á. Mạch truyện đôi khi sẽ khá rối nên sẽ khá khó hiểu. Lần đầu tiên thử viết kiểu nhân vật chiếm hữu, điên tình kiểu này nên có sai sót gì mong mọi người hãy bỏ qua cho tui nha. Mãi yêu. Nghiêm cấm mang truyện đi dưới mọi hình thức. Vui lòng hỏi chính chủ trước khi đem bé nó đi du lịch. Đa tạ!…
Cậu đã bao giờ nghĩ Doremon có thanh xuân không ?Bây giờ mik sẽ về thanh xuân của cậu ấy theo mik…
Truyện thuộc loại xuyên khôn , ngôn tình .…
"Bồ đề vốn không cội Gương sáng cũng chẳng đài Xưa nay không một vật Chỗ nào dính trần ai?" Rốt cuộc ta cũng đã hiểu ra rằng trong cuộc sống, vinh hoa quyền thế chung quy cũng chỉ là phù du thoáng qua, sinh mệnh mới là điều quan trọng nhất. Nhưng cuối cùng lúc vô trần, vô ai, gương sáng, đài thì cũng là lúc nhân sinh của ta đi đến đoạn kết. Tiếng kẻng gõ không dứt, âm thanh ai oán vang lên khắp bốn bề. Tưởng như mây đen sấm chớm vần vũ trên đỉnh đầu, không khí khiến người ta run rẩy mà kính sợ. Nước có đại tang, thiên hạ đều biết.…