Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Một trong những thiên niên tình sử nổi tiếng nhất thời Trần. Một cuộc tình cưới trước yêu sau nhưng đã để lại cho hậu thế sau này một sự ngưỡng mộ sâu sắc,khắc cốt ghi tâm..."Điều may mắn nhất kiếp này của ta chính là cưới được Phụng Dương"" Quang Khải...rời xa chàng, nhưng không để lại tình yêu này, thiếp cảm thấy rất may mắn""Kiếp sau xin được làm vợ chồng như xưa"…
Phải làm sao để xác nhận anh chính là quãng đời còn lại mà em muốn đây?Từ khoảnh khắc quen anh, cuộc đời cô đã rời khỏi quỹ đạo vốn có.Tiểu nô lệ không biết làm vậy có đúng không, không biết làm vậy có làm phiền chủ nhân hay không, cô chỉ biết cô rất muốn chủ nhân của mình.…
Chỉ là một thiếu nữ mộng mơ với một mơ ước luôn ấp ủ.Thật nhí nhảnh, thật đáng yêu, những lời trêu ghẹo hồn nhiên.Không chút kí ức, chỉ biết mình đang chiến đấu vì điều gì.Quá khứ một lần nữa lặp lại?Viễn cảnh đau thương cứ thế mà hiện diện lần nữa.Em không thuộc về nơi này, nhưng sẽ luôn có người muốn giữ em vĩnh viễn tại đây.Âm mưu, toan tính, sự lôi kéo...Thể xác, tiền tài, sức mạnh và chiến tranh thậm trí là những cái xác chết vô tội.Quá đỗi bình thường khi ở đây.Từng chứng kiến hay trải qua nhiều mất mát cả bị tổn thương về tinh thần lẫn thể xác, nay lại tái hiện một lần nữa.Một trò đùa của số phận kéo em về nơi này.Từng chút, từng chút cắn xé một linh hồn mong manh, đón nhận cái chết bất cứ lúc nào.Nhưng em phải sống sót ! Đúng! Chứ cái nơi này điên hết rồi...…
Author: wisteriatên truyện : xuyên không rồi (tạm thời)Warning-không bôi nhọ ,xúc phạm danh dự của bất kỳ quốc gia nào ,cực phi logic không liên quan tới lịch sử ,au riêng theo chính gốc nhìn một chiều của con T/G-đừng cmt chế tên hay bôi nhọ quốc gia nào- Couple: Japan x China (top x bot)-nếu là NOTP thì mời đi qua cửa bên kia chứ đừng ở đây đục thuyền-trình còn kém ,văn phong cực tệ hay sai chính tả ,mạch truyện khá khó hiểu xàm + nhạt…
Tận hưởng giấc ngủ đã lâu không có, anh lại bị kéo tới một không gian thần bí. Nơi đó đã có một số Countryhumans đợi sẵn, một số khác cũng lần lượt xuất hiện, đều là những gương mặt quen thuộc mà anh đã nhìn tới phát ngán mỗi ngày.Trong bầu không khí trầm mặc, mỗi người đều đưa mắt quan sát xung quanh, thì một giọng nói thiếu niên trong trẻo đột nhiên vang lên:- Thưa quý Nhân quốc..!Lưu ý: Truyện được viết theo AU của tôi, là sản phẩm của trí tưởng tượng, chỉ mang tính chất giải trí (để thoả mãn chính tác giả là chủ yếu), không có ý xúc phạm bất cứ quốc gia nào!…
warning: lowcase, một số từ chửi tụctình yêu bắt đầu cần chất xúc tác và ánh mắt bạn là nơi những vì sao ánh lên những ánh sáng rực rỡ. khi ấy mình biết rằng đây là thứ khởi nguồn.mắt "đầy" sao thực chất là cái cớ, còn cơ duyên nên sự thì phụ thuộc vào hai bạn.…
Trong thành phố nọ, có 2 người tình nguyện về sống cùng với nhau. Những tưởng cuộc sống sẽ bình yên trôi qua như những ngày còn trong quân ngũ thì bất ngờ sóng gió ập đến. Teng teng téng tèng...…
Hạnh phúc giống như khi cắn vào quả ngọt mọng nướcLấy cảm hứng từ bài hát cùng tên của Harry Styles.Rời rạch, không mạch lạc, như những khoảng khắc nhỏ trên chuyến đi trốn của bảy người. Không có couple cố định/cụ thể, chỉ có hint, có thể nói là Enhypen × Enhypen.…
Jay và Jungwon là định nghĩa hoàn hảo nhất của hai cực đối lập nhau - một người là hội trưởng hội học sinh ưu tú, người còn lại là chàng trai được săn đón nhất ở trường.Chuyện gì sẽ xảy ra khi anh đề xuất một chiếc "bốt hôn" cho lễ hội sắp tới của trường?➷ v-trans | highschool!au ─ 1.8.2022ᨒ Bản dịch tiếng Việt đã có sự đồng ý của tác giảᨒ Written by @eustomasᨒ Translated by @vemouschsede…
[...] Ngày hè oi ả. Một trận gió thổi qua, mặt hồ lấp loáng ánh trời lần nữa gợn sóng.[...] Phía xa kia, có bóng người cao lớn, vững chãi đang ngẩng đầu ngắm nhìn những tán sứ trắng đơm đầy hoa. Như nghe thấy đâu đây tiếng bước chân, bàn tay người ấy theo thói quen cũ lại nắm hờ chuôi kiếm báu, rồi từ từ ngoảnh đầu."Nguyệt Cầm."Ánh mắt. Nụ cười. Và cả giọng nói đó. Tất cả vẫn nguyên vẹn như thuở xưa kia. Thiếu nữ trước mặt chàng vận xiêm y xanh thẫm, mái đầu búi gọn bằng một chiếc kim thoa. Đôi hoa tai cẩm thạch từng là tín vật gửi trao vẫn trang nhã, lành lặn không mảy may vết xước. Chính là dáng hình này, tất cả y hệt như buổi chiều nào khi cả hai từ biệt, nàng bần thần đứng trên cao, dõi trông mãi bóng chàng cùng đoàn quân Thánh Dực đang dần khuất sau rặng tre già. Mà chàng của thời khắc này, lại hệt như lần đầu đôi bên gặp lại nhau ở Thăng Long sau hơn bảy năm ròng cách biệt. Hóa ra, dù là không gian nào, thời khắc nào, chàng vẫn ở đây, kiên nhẫn đợi chờ nàng. Giống như vốn dĩ chàng chưa từng rời xa, chưa từng để nàng phải một mình cô quạnh. Nào mơ chi trăm nghìn lần tái ngộ. Chỉ xin duy một lần tương kiến, mãi mãi chẳng cách rời.•[Vẫn là Hai Mảnh Tơ Duyên, nhưng là một phiên bản khác]•Ảnh bìa edit by me…
[ĐÔI LỜI TÂM SỰ]Thật sự Không Đề vẫn là fic mình tâm đắc nhất trước giờ nên khi ra ý tưởng phần 2 lại thật sự rất sợ, sợ phá hỏng cái độc nhất vốn dĩ của nó. Nhưng thôi thì bỏ lỡ ý tưởng cũng phí, mình sẽ cố gắng hết sức có thể với nhiều tâm huyết hơn. Bắt đầu nào.…
Gửi lại em, trời xanh Hà NộiGửi lại người, bản tình chưa phaiGửi lại em, miên man bồi hồiGửi lại người, thương nhớ ở ai. . .____Nôm na là sự đời hậu chiến, cùng những vết thương lòng và mảnh tình dở dang.⚠️ Truyện được viết trên nền một truyện cũ, không cần thắc mắc về những bình luận đáng yêu từ rất lâu về trước.…