(DROP) - ĐỪNG HÒNG CƯỚP NAM PHỤ CỦA TA
Lần đầu ta viết truyện có nhiều sai sót mong mn bỏ qua GIỚI THIỆUCÔ : Lục Tiểu Y, 27 tuổi, là một người làm công ăn lương. Gia thế bình thường vậy nhan sắc như thế nào? Tất nhiên......................................... ........................làaaaa.....................bình thường nên không có một mối tình nào. Vì muốn làm anh hùng bắt cướp nên đã hoa hoa lệ lệ xuyên vào một nhân vật nữ phụ trong một bộ tiểu thuyết cẩu huyết np. Vì gần chục năm đọc truyện nên cô sẽ không ngu dại gì mà cướp nam chính của nữ chính ( chị ấy có tư tưởng nam chính là của nữ chính hehe) cô sẽ làm một nhân vật phụ lướt qua bộ truyện. Cô sẽ không cướp nam chính mà sẽ cướp nam phụ. Nhưng không biết là cô cướp hay là anh nam phụ của cô cướp nữa.…
Thanh xuân của tôi là cậu ấy.
Thanh xuân của bạn là gì? Thanh cuân của tôi là cậu ấy. Đáng tiếc thanh xuân của cậu ấy không hề có hình bóng của tôi.…
[BTS Longfic] [Jeon JungKook] Oan Gia Chung Nhà!
Sẽ như thế nào nếu hai oan gia ở chung một nhà 🙄…
ĐÊM MƯA THẤT TỊCH
Nói về mẫn nhi là tiểu thư của nhà họ hoàng sau khi lấy chồng phải vượt qua rất nhiều thử thách để bảo toàn tính mạng p/s mình mới tập viết truyện mng cứ đọc và cho mình xin nhận xét nhé…
[ ĐN Jujutsukaisen ] Siêu Cấp 2 Mặt
văn rác viết cho vui, có thể 00C.Bạn này tên Minh Dương Chi. Sau nhiều lần ảo tưởng mình là một nhân vật trong bộ anime khá nổi dạo gần đây, Thầy cúng đại chiến, bạn Dương bị mộng du và lao xuống từ tầng 7 của chung cư. Rắc!! Bạn ấy tất nhiên là rơi thẳng xuống 8 tấc đất, vì lòng tốt của một cha nội nào đó, ổng đã tạo ra một Trái Đất nơi Nguyền hồn và mấy thằng cha tâm thần oánh nhau với phe chú thuật sư cũng có mấy thằng tâm lý bất ổn nốt rồi ném bạn vào đấy như một hình thức giải trí.…
Cảm ơn đã ở bên em năm ấy
Người ta nói, người ở bên bạn năm mười bảy tuổi là người sẽ đi cùng bạn nốt con đường sau này. Nhưng, một cuộc tình đẹp đến vậy thật sự có thể sao? Năm mười bảy, cái tuổi vô tư và đẹp nhất trong đời ấy, họ đã yêu hết mình, trao cả trái tim cho nhau, ở bên nhau đủ lâu để có thể thấu hiểu và bao dung. " Tại sao tôi phải hối tiếc chứ? Năm năm đấy tôi đã rất hạnh phúc rồi. Chia tay là điều rất đỗi bình thường mà. Buồn thì có buồn, nhưng thật sự là đã kết thúc rồi, mỗi người đều có cuộc sống riêng để lo, rồi những năm tháng ấy sẽ chỉ còn là một thước phim đáng nhớ của tuổi trẻ thôi, ta đâu thể hiện thực sống mãi trong quá khứ màu hồng như vậy mãi!" Chia tay không phải để hối tiếc hay đau lòng, mà là để ta trưởng thành hơn, để ta biết rằng: đây là cuộc sống thực, chẳng phải một cuốn ngôn tình đầy mộng mơ. Thanh xuân ấy tuy thật đẹp nhưng người cuối cùng nắm tay em đi đến cuối con đường mới là người bên em lâu nhất. "Cảm ơn anh đã ở bên em năm ấy"…








![Việt bắc [Văn 12]](https://truyen247.pro/images/viet-bac-van-12-775330.webp)




