Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"vậy còn ak thì sao?" cô nhắc, nhìn cả hai đầy mong chờ."ak" nine bắt đầu, mặt anh trở nên trầm mặc."ak là một chiếc gối" kha vũ nói đùa."đúng vậy!" nine mỉm cười tỏ vẻ đồng ý với câu trả lời của kha vũ. "cậu ấy là một chiếc gối. chiếc gối riêng của lâm mặc."note: bản dịch chưa nhận được sự đồng ý của tác giả…
Quá độ trêu chọcDư Trì xTrần DươngSinh vật nhà khoa học Alphax ngọt hệ bệnh kiều beta【 đã trao quyền kịch truyền thanh 】Trần Dương mất trí nhớ, tỉnh lại sau làm bạn hắn chính là tự xưng bạn trai Dư Trì.Rõ ràng đối Dư Trì không hiểu biết, nhưng Trần Dương nhìn lại ký sự bổn, nhớ tới quá vãng.Trong trí nhớ chính mình, đơn mũi tên chính mình, đỉnh đầu theo dõi cuồng chính mình, cuối cùng mắt là phác gục Dư Trì chà đạp.Chỉ namNăm thượng, kém ba tuổi, chịu phú nhị đại, giai đoạn trước chịu truy công, công cũng thích chịu, hậu kỳ công lật xe cưỡng chế chịu…
Rốt cuộc trên thế gian nàyTình là gì...?Yêu là gì...?Thương là gì...?Tại sao...lại khiến người ta đau lòng như vậy?Hoa đã nở, trăng đã tròn, nhưng người ở nơi đâu...?Truyện đăng duy nhất trên wattpad, bản quyền thuộc @Quantrochómao (Bạch Lưu Ly) Y/C không tự ý đem đi nơi khác khi chưa đồng ýXin cảm ơn!…
SHORTFICLấy cảm hứng và những câu hay từ bài hát: ĐỪNG MONG ANH SẼ CHÚC EM HẠNH PHÚC - Khải Đăng-------''Tại sao em lại phải chúc Gia Nguyên hạnh phúc? Em không có cao thượng như mọi người đâu, em có phải gỗ đá đâu mà không biết đau? Người ta chúc nhau hạnh phúc khi người ta hết yêu thôi, tại sao em phải chúc em ấy hạnh phúc trong khi em cũng muốn được hạnh phúc? Khi em vẫn còn yêu em ấy đến cháy lòng? Em cũng muốn được dành quyền lợi cho bản thân cơ mà? Tại sao chứ..?'---Note: Nhân vật thuộc trí tưởng tượng của tác giả, không có ý xúc phạm ai. Không viết để lấy lợi nhuận.…
Một số oneshot mình viết khi rảnh hoặc không ra chương mới. Trong này có cả shot mình chuyển ver từ những shot trước đây mình viết nữa nhé 🫶🏻By 21cloud_short…
Mùa đông thì lạnh thật đấy nhưng đó là với người khác. Còn với Châu Kha Vũ và Trương Gia Nguyên, chỉ cần có đối phương bên cạnh thì mùa đông có lạnh thế nào thì trong tim vẫn luôn ấm áp Thể loại : đoản văn, HE…
Mười ba năm sau cái chết đầy oan khuất, Ngụy Anh sống lại giữa thế giới cũ - nơi ký ức, hiểu lầm và yêu thương chưa bao giờ dừng chuyển biến. Lam Trạm, người năm xưa từng nặng lòng mà không nói, nay lại được một cơ hội để giữ lấy hắn. Nhưng số mệnh chẳng dễ dàng buông tha cho họ. Khi Lam Trạm rơi vào giấc mộng bất tỉnh bởi chiếc lư hương thần bí, Ngụy Anh buộc phải dấn thân vào thế giới mơ hồ ấy.Ba tầng ký ức, ba lần thử thách linh hồn, để tìm ra câu trả lời cho chính mình: Liệu tình yêu có đủ sức cứu người, và bản thân hắn... có còn kịp nói một lời yêu thương?…
Truyện lấy cảm hứng từ một fmv đáng yêuTiêu Chiến và Tống Tố Nhi là hai anh em cùng cha khác mẹ. Hai anh em đều rất nổi tiếng ở trường và cũng rất thán nhau. Ngưng cho đến khi Vương Nhất Bác- Hot boy của trường xuất hiện Cô em muốn cưa đổ hot boy kia nhưng không ngờ lại làlink vid https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=570588587040867&id=469276413838752…
Pairing: AK Lưu Chương x Lâm MặcTags: chủ cửa hàng hoa x sinh viên trường báo, OOC, kết tùy thuộc vào cảm nhận mỗi người.Author: MirFrom MRMCADD.Tất cả sự việc đều là giả tưởng, xin đừng liên hệ với người thật. Không liên quan đến người thật, không liên quan đến người thật, không liên quan đến người thật.Điều quan trọng phải nhắc 3 lần.…
"Chút trăng. Chút gió. Chút dịu dàng" chỉ là lời tâm sự nhỏ đến hai em bé của nhà Bánh, cũng có thể coi là nhật ký nhỏ của mình, thế nên mọi người không thích thì nhanh tay nhấn click back nha.Lưu ý: Nếu bạn đã quyết định nhấn vào truyện, vui lòng đọc phần NOTICE! mình đã để ở phần 1 nha. Chúc bạn đọc những mẩu nhật ký nhỏ của mình thật vui vẻ, hoan nghênh bạn.Bức ảnh nhỏ của hai em thuộc về chị 无限梦境 | 0517x0108…
'Peter Pan mặc màu lá đỏ của mùa thu. Một màu đỏ chói chang'Nghiêm Hạo Tường chợt nhận ra là mình đang nói đến người kia, Peter Pan trong bộ đồ lá đỏ năm ấy.Cái cảm giác tội lỗi trong Nghiêm Hạo Tường dần biến mất. Cậu không nghĩ mình đã lừa Lưu Diệu Văn. Cậu đang nói thật. Rất thật. Từng lời nói của cậu đều dựa trên một kí ức đã từng sống. người ấy và Peter Pan. Người ấy có đôi mắt của một đứa trẻ, khi soi mình vào, có thể sẽ không bao giờ hiểu được nhưng sẽ mãi yêu. Người ấy có nụ cười của một đứa trẻ, dù chỉ dùng để giấu đi nỗi đau của mình, nhưng vẫn trọn vẹn làm ấm lòng người khác. - Chú đã tới Neverland? - ...ừm... - Chú gặp những đứa trẻ bị thất lạc? - Ừm... Nghiêm Hạo Tường nhớ cái 'Neverland' nhỏ ồn ào đến đau đầu trong cái phòng học 12A ấy; 'những đứa trẻ' phấn khích vì hàng loạt kế hoạch điên rồ của nhóm mình. Những ngày tháng sống vì một giấc mơ, mặc cho những người ngoài luôn cười sau lưng. - Peter Pan của chú...có giống như trong truyện...mãi chỉ là một đứa trẻ không? Nghiêm Hạo Tường không biết phải trả lời Lưu Diệu Văn như thế nào. Cậu nhìn thằng nhóc chăm chú, nhưng tâm trí bên trong rối bời kí ức. Ừ. Hóa ra kết thúc không khác nhau là mấy. Peter Pan của cậu, cũng sợ không bay được nữa, sợ bị bắt phải lớn. Cậu lớn lên. Những đứa trẻ năm nào, giờ cũng đã lớn. Tất cả trao bản thân cho số phận và thời gian. Nhưng người ấy thì không. Nó thách thức, nó đấu tranh với tất cả. Cuối cùng, nó đã thắng. Không ai bắt được nó phải lớn nữa.…