Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
1,242 Truyện
Hương Linh Lan

Hương Linh Lan

74 13 10

"Người dịu dàng nhất,thường là người đã quen với mất mát."Giữa một nghĩa trang không khóa cửa,Một người đàn ông học cách ở yên với trống rỗng,Và một cô gái chọn ở lại giữa những điều đã mất.Những con mèo vô chủ "Người ta nói chúng chờ vì không biết chủ của chúng đã rời đi. Em thì nghĩ... chúng biết, nên ở lại. Vì họ đang ở đây mà.""Cô nhớ rất rõ về họ...""Em chỉ giữ lại những gì họ từng trân quý. Như thế... sẽ không ai thực sự rời đi cả."Một cô gái vừa mong manh nhưng cũng mạnh mẽ theo cách riêng."Từ khi có cô ấyNơi này... bớt lạnh hơn."Câu chuyện về tình yêu và chữa lành, về mất mát và nỗi đau được kể một cách sâu lắng và dịu dàng. Giữa Père Lachaise, nơi nỗi đau của những con người được kể lại như những mảnh hồi ức đã qua, không bi lụy, chỉ là khắc ghi để ai đó không chìm vào quên lãng.Không drama, không lời tỏ tình.Chỉ là:"Anh ở đây, để bảo vệ em không bị bào mòn bởi thế giới."…

Tuyết rơi ngày hạ

Tuyết rơi ngày hạ

17 3 12

Tên truyện : Tuyết rơi ngày hạTác giả : ZittauThể loại : Hiện đại, thanh xuân vườn trường, thâm tình, ngọt, sủng• Văn án:Tôi đứng lặng người giữa những hàng cây to, san sát nhau những chiếc lá bỗng nhiên rơi xuống khiến tôi cảm giác rất dễ chịu. Chiếc áo sơ mi mỏng dính dính sát vào người vì mồ hôi, nhưng lại thấy lạnh lẽo, một cảm giác không thể diễn tả bằng lời. Những bông tuyết lấp lánh, nhẹ nhàng bay xuống, phủ trắng khắp nơi đọng lại trên những cành cây, như muốn làm dịu đi cái nắng oi bức đang tràn ngập. Mỗi bông tuyết ấy rơi xuống như một dấu chấm hỏi mà tôi không thể giải đáp. Nhưng giữa cái lạnh giá bỗng nhiên ấy, tôi nhìn thấy anh. Tống An Vũ cậu đứng đó, ánh mắt im lặng như tuyết, lạnh lẽo nhưng lại ấm áp một cách kỳ lạ. Chúng tôi chưa từng nói nhiều, nhưng mỗi lần nhìn nhau, tôi cảm thấy có một sợi dây vô hình kết nối giữa chúng tôi.___________________________..... Cô ngỡ ngàng ngước nhìn lên, đôi mắt mở to kinh ngạc:" Tuyết... rơi giữa mùa hạ? "Tống An Vũ đứng đối diện cô, đôi mắt cậu ánh lên nét cười hiếm hoi, giọng nói trầm ấm:" Cậu từng nói muốn một lần nhìn thấy tuyết rơi. Mình đã nghĩ... nếu không thể đưa cậu đến nơi có tuyết, thì mình sẽ mang tuyết đến cho cậu. "Hạ Vũ lặng người, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp trái tim. Cô khẽ chạm tay vào những bông tuyết đang tan dần trên lòng bàn tay, cảm giác mát lạnh tựa như giấc mơ." Tại sao... cậu lại làm điều này cho mình? "Tống An Vũ bước tới một bước, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt cô:" Vì mình muốn là ngư…