Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
" chào anh , em là joen jungkook , học lớp 11. Đây là anh em , joen chawon , học lớp 12 . hình như anh và anh trai em bằng tuổi nhau thì phải nhỉ ?" bàn tay đưa ra trước thể hiện thiện ý muốn bắt tay . kim cũng không còn cách nào khác , chỉ sợ cậu ta sẽ bóp nát tay cậu với đông cơ bắp đó . ăn gì mà đô vậy trời ơi ! đúng là như vậy , jungkook bắt tay mà như bóp nát tay cậu vậy " đúng rồi , anh cũng học lớp 12...á " " em xin lỗi hình như em dùng hơi nhiều lực " cậu đau đớn nhăn mặt , lắc đầu thay cho câu trả lời. Joen chawon bên cạnh , nhếch mép cười , không uổng công cậu huấn luyện thằng em trai này ...lần đầu viết , mấy bà thông cẻm nha . góp ý , ui sẽ bổ sung sau nha <3…
-Writer: Mận-Nguyên tác: Ma Đạo Tổ Sư của tác giả Mặc Hương Đồng Khứu -Link Art: https://m.weibo.cn/status/ND0oJqgKF?fbclid=IwAR1IUQW2PwacfCr9zeZO8811zMyajpwKt2Enx1v_bsTtsQ-1naYPPqDSbKA&jumpfrom=weibocom-Thể loại: Fanfic, huyền huyễn, công sủng thụ, có H, HE-Thiết lập: Hoàng đế Tiện x Phó ngự y Trạm-Tóm tắt: Lam Vong Cơ là Phó ngự y của Hoàng Cung, công việc hàng ngày của y là phụ giúp ngự y Ôn Tình điều chế thuốc, làm các công việc vặt mà một Phó ngự y phải làm. Chỉ tiếc cuộc sống yên tĩnh ấy của y đã nhanh chóng bị một tên Hoàng đế phá hỏng.Lam Vong Cơ: ''Bệ hạ hôm nay không bận việc gì sao?''Ngụy Vô Tiện: ''Có!'' '' Bận tán ngươi (っ˘з(¬、¬)''-Cảnh Báo: OOC. Có thêm bớt một số nhân vật cho phù hợp với truyện!Đây chỉ là fanfic, mọi người hãy đọc với tâm thế khách quan và thoải mái nhất nhé. ✓Chấp nhận ý kiến sửa đổi văn phong, không chấp nhận ý kiến sửa đổi cốt truyện…
Gia Từ: Thường thường không có gì lạ nữ trang tam hầm loại thảo cơ, thiên Thiên tỷ tỷ muội muội treo ở bên mép, mà tối chuyện muốn làm nhưng là cho mỗi cái lưu lạc ở bên ngoài hoang dại suất ca một cái ấm áp cảng loan. Cái gọi là ngộp đến mức tận cùng chính là tao, nói chính là hắn như vậy chỉ dám tại sâu trong nội tâm phán đoán bản thân thỏa mãn tiểu tao linh.Giải Vu Quân: Không rõ phong tình thối thẳng nam, oán người kim câu đủ khiến tổ an ổn thay cái tổ tông, đến nay bảo trì liên minh cao tần nhất phạt tiền ghi chép. Phàm là hắn nguyện ý im lặng, điện cạnh vòng cổ vương hắn sắp xếp đệ nhị không ai dám làm đệ nhất.Ngày nào đó phát sóng trực tiếp bị đại kim chủ du thuyền liền xoát yêu cầu "Tuần tra", Giải Vu Quân Không như lão bản mong muốn đi vũ đạo khu, hướng về phía một đám hoa lý hồ tiếu bìa chọn cái tối qua loa điểm đi vào.【 kỳ tích gia gia 】 phòng trực tiếp:"Các tỷ tỷ, này khoản liền ống tất thật sự cây ca-cao! Màu đen gầy màu trắng tinh khiết, xuyên nó ca ca nhìn thấy trực tiếp không nhúc nhích lộ!"Phòng trực tiếp đạn mạc trong nháy mắt bị "Hảo chân" tràn ngậpGiải Vu Quân liếc mắt một cái, cười lạnh thành tiếng: "Xóa đè lên từ liền sẽ không nói chuyện?"Đè lên từ làm nũng tinh bắt lấy có đại lão kiểm tra phòng: "Hoan nghênh, hoan nghênh Vu Quân ca ca!"…
Tờ mờ sáng, Bình Yên nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha cũ, trên tay là chiếc điện thoại đã đôi lần chớp tắt. Cô lặng nghe tiếng trời trút nước ngoài cửa sổ, miệng nhẩm đi nhẩm lại câu cổ ngữ Ấn Độ mà lúc chiều cô vừa đọc được. "Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ." Trước giờ Bình Yên ghét phải thừa nhận mấy thứ gọi duyên số, định mệnh nhưng hình như ông trời muốn chứng minh cho cô thấy cô sai rồi. Dù cô có tính toán cách mấy thì chuyện cần làm sẽ phải làm, người đến sẽ đến, đi sẽ đi, không thể cưỡng cầu. Rầm rầm. Tiếng gõ cửa ồn ào cắt ngang dòng suy nghĩ của Bình Yên. "Đặng Ninh Bình Yên, cậu mau mở cửa ra." - Khải Duy cả người ướt sũng đứng trước cửa phòng trọ của Bình Yên gào thật lớn cho đến khi đạt được mục đích. "Cậu có điên không? Nửa đêm chạy đến đây la lối om sòm! Có phải cậu thấy tôi chưa đủ xui xẻo, muốn ngày mai chủ trọ đá tôi ra đường mới vừa lòng cậu phải không?" - Bình Yên cộc cằn mở cửa, tặng miễn phí cho Khải Duy một cái lườm sắc lẹm. Tia chớp vụt ngang trời, luồng sáng xanh lam soi rọi căn phòng trong chốc lát, Khải Duy không nói nhiều vội vàng ôm chặt Bình Yên vào lòng. Một tràng tiếng sấm vang dội đập vào màng nhĩ khiến cô gái nhỏ giật thót người, nép sâu vào vòng tay vững chãi của Khải Duy. "Cao giọng cằn nhằn nữa xem nào?" - Khải Duy nhìn Bình Yên, nhếch mép cười nhạt. "Tôi không sợ sấm, giật mình chút thôi!" - Bình Yên cứng miệng phủ nhận."Ừ, cậu không sợ. Là tôi, tôi sợ cậu, được chưa."Đêm tối tịch mịch, đường cong trên khóe môi…
Tác Giả : VÂN GIAThể loại : Ngôn Tình, Nữ Cường, Cổ ĐạiNguồn : MickeySố Chương :83Trạng Thái :fullNghe nói phần mộ tổ tiên Tô gia phong thủy rất tốt, người khác quỳ trước mặt Tử Quan Âm đến chân rút gân, miệng sùi bọt mép đều không sinh được mụn con nào mà Tô gia có tới chín đứa. Tại thời điểm Tô gia bức thiết cần một nữ nhi, Tô Nhiễm chào đời, không phụ sự mong đợi của mọi người.Tô Nhiễm cảm thấy tổ tông nhà mình có tư tưởng trọng nam khinh nữ đặc biệt nghiêm trọng, thế nên nữ nhân Tô gia, đầu tiên là biểu tỷ Lương Gia bị người ta từ hôn, sau đó tới lượt nàng bị người ta đào hôn. Vận đào hoa của nàng kém thế sao, quen rất nhiều nam nhân, cũng không thiếu soái ca nhưng phàm là nam nhân có liên quan đến nàng, không phải không thương nàng thì xem nàng như muội muội.Tóm lại từ lúc sinh ra, không có việc gì đúng ý nàng cả. Nếu vị hôn phu không thích nàng mà nàng vốn cũng định đào hôn, kết quả người ta đã bỏ chạy trước hại nàng mất hết mặt mũi.…
Yêu phải người không nên yêu cũng giống như ăn một viên kẹo chua vậy. Lúc đầu thì rất rất chua, chua đến mức khiến người ta phát khóc, đau lòng vì nó. Nhưng càng về sau thì lại càng ngọt ngào.Start: 20-12-18End:❌Đừng tự ý chuyển ver khi chưa có sự cho phép của tớ.❌Đừng tự ý lấy truyện của tớ đi edit mà chưa có sự cho phép của tớ.✔Tôn trọng đứa con của tớ giùm. Vì tất cả là chất xám do tớ tự nghĩ ra.Kamsa!! Xin cám ơn!! Thank you.…
Lan Dạ khởi cảnhTác giả: AiThể loại: đồng nhân, đam mỹ, huyền huyễn, tu chân, ma pháp, xuyên quaNhân vật chính: Bạch Vĩnh Hy, Chúc Vũ Huyền | Khác: Bạch Khởi,...Cp: Chúc Bạch/Huyền HyAi:- Nhân vật thuộc về Kỳ Noãn, ooc thuộc về tác giả- Mạch thời gian loạn- Tư thiết một đống, các loại hệ thống hỗn loạn- Hành văn phế, logic chết, cốt truyện nghèo nàn, yêu đương là chính còn lại đều là phù vân…
Review, bạn biết nó là gì không ? Review mang ý nghĩa xem xét lại mọi thứ. Nhưng tại đất nước Wattpad màu cam của chúng ta, nó lại có ý nghĩa như là phê bình cho những câu chuyện của mọi người.Một câu chuyện không thể thiếu được những ý kiến của đọc giả hay những lời góp ý của các Reviewer. Bạn muốn câu chuyện của mình được hoàn hảo ? Vậy xin mời bạn hãy đặt chân tới Shop Review của KRS_Team chúng tớ, nơi luôn có dàn nhân viên chimte và đa tài nhất hệ mặt trời. Chúng tớ luôn luôn chào đón mọi người đến đây ^^…
Tác phẩm thuộc quyền sở hữu của STTK. Vui lòng không đăng lại, chuyển ver hoặc làm bất cứ việc gì ảnh hưởng đến quyền sở hữu tác phẩm của team.- STTK | WRITE -Bìa: Design by Min…
Vào ngày được sắp đặt kết hôn với Đại Công tước Guiller, người đáng sợ trong lời đồn. Estelle đã hét lên."KHÔNG! Mình thậm chí còn chưa có mối tình đầu nữa mà!"Ngay cả người bạn đời của cô, Đại công tước Guiller, có tính cách lạnh lùng và là một người đàn ông đáng sợ và khát máu. Những người ở phía Bắc luôn thẳng thắn và bảo thủ.Mình không muốn bị lạnh!Mình càng căm ghét những thứ đáng sợ hơn!Tuy nhiên, không thể tránh khỏi một cuộc hôn nhân đã được định đoạt. Cuối cùng, một ngày nọ, cô buộc phải chuẩn bị kết hôn với Đại công tước phương Bắc đáng sợ,Estelle gặp được một người đàn ông đẹp trai, ấm áp và thân thiện như ánh mặt trời. Khuôn mặt điển trai, tính cách dễ thương cùng làn da nâu rám nắng. Nếu từ "lãng mạn" là một con người, nó sẽ giống anh ấy.'Thật tuyệt vời biết bao khi kết hôn với một người đàn ông thế này?' Cô thở dài. Sau khi chia tay người đàn ông đó, cô phải chuẩn bị cho đám cưới để trở thành vợ của một kẻ đáng sợ mà cô thậm chí còn không biết mặt.Đúng lúc đó, ánh mắt cô chạm phải người đàn ông đang nhìn cô. Người đàn ông mỉm cười tinh nghịch với cô bằng đôi mắt đen thân thiện. Mặt Estelle đỏ bừng, cô cúi đầu. Không có gì để hỏi anh, cô nói ra điều mình nghĩ trong đầu."Nghĩ lại thì điều gì đã đưa ngài đến thủ đô?"Anh ngậm miệng lại một lúc và hơi phồng má. Dường như anh đang nhịn cười."Tôi sắp kết hôn. Tôi đến để mua nhẫn cưới cho vợ tôi ".Sao chứ?Cô cảm thấy hơi choáng váng như bị một thứ gì đó đập vào đầu.…
THANH XUÂN CỦA EM LÀTHẦY!Chap 1 Cô tên Nguyễn Ngọc Thanh Thanh năm nay đã 17 tuổi, là thiên kim tiểu thư của Nguyễn Gia (kinh doanh đá quý), cô có nhan sắc vô cùng xinh đẹp từ nhỏ, tuổi càng lớn cô như 1 bông hoa đang nở rộ. Tuy có nhan sắc xinh đẹp động lòng người nhưng lại vô cùng bướng bỉnh, chảnh choẹ và rất ghét đàn ông , chỉ có 2 người bạn thân là Tuyết Minh ( thiên kim tiểu thư nhà Phạm Gia kinh doanh thời trang nhất nhì nước) và Thiện Mỹ ( thiên kim tiểu thư nhà Trần Gia kinh doanh bất động sản).Anh tên Trương Văn Tuấn là thiếu gia của tập đoàn lớn nhất Đông Nam Á. Anh vô cùng đẹp trai và lãng tử làm si mê biết bao nhiêu cô gái. Anh đã đầu tư và làm hiệu trưởng kim thầy dạy Văn của trường THPT A ( trường mà cô đang học)Trong 1 lần đi đến bar chơi, anh đã vô tình gặp cô và khá ấn tượng với cô bé này. Khi anh định bước đến bên cô thì có người gọi đến bảo anh phải về trường gấp.Sáng hôm sau anh lại đứng lớp tiết đầu tiên ở lớp 12A3 ( là lớp cô đang học hihi😄) nhưng không may cô lại đến trễ và lúc đang chạy đến lớp, cô đã đụng phải một người đàn ông khá điển trai làm rớt hết tập tài liệu trên tay anh ta nhưng cô lại không xin lỗi mà còn quay sang chửi anh :" Anh bị mù à, không thấy đường thì lấy kính đeo vào!!" Và quay sang chạy đến lớp.Khi anh bước vào lớp cô, anh nhìn thấy cô và nhếch mép cười. cô lại bắt gặp nụ cười đó và cảm thấy ớn lạnh từ sóng lưng rồi kêu lên :" Chết mẹ rồi!". Tiếc thay cho cô anh lại đọc được khẩu hình miệng và bắt đầu chú ý vào cô nhìu hơn.😣😣 Anh bước xuống bà…
Vai gãy con mẹ nó rồi.__________Tên khác: "Tình cờ gặp lại"__________- Văn Án:Kang Wooyoung không nghĩ là đời này mình sẽ gặp lại cái tên khốn kiếp Yeon Si Eun - kẻ đã tiễn nó từ một tuyển thủ MMA thành một tên què chột mắt(?)Kang Wooyoung gặp Kim Namhyeop bên trong khuôn viên bệnh viện, nghe bảo tên đó là con trai của giám đốc bệnh viện, bị đánh nên mới vào đây nằm. Hm... Nghe giống nó nhỉ?Yeon Sarah là một con nhỏ siêu cấp phiền phức, chả biết từ xó xỉnh nào chui ra mà cứ xuất hiện trước mặt nó lảm nhảm, Wooyoung chỉ biết là ả ta trốn qua từ khu tâm thần (?).Shin Si Young là một tên tóc vàng hoe láo toét, mồm mép liên hồi, ấy vậy mà hắn lại là "điều dưỡng riêng" tự phong đến chăm sóc nó, đến lúc chân nó sắp lành rồi mà tên đó vẫn không có dấu hiệu rời đi. Ahn Suho...cậu ta tỉnh dậy rồi.__________💝 Lưu ý:* Đa fandom.* Truyện chứa couple siu cấp tà đạo, ai nhai được thì nhai, không nhai thì cũng phải ráng nuốt cho t😈* Ốcchả là thần, mấy con gà bt cđj* Truyện có yếu tố tục tĩu, qhtd dưới tuổi vị thành niên.__________• Bữa đứa nào bảo t vt Allwooyoung đó? Bay lại đây đọc cho bố❗️❗️❗️…
Huyền là một sinh viên năm nhất của trường đại học Kinh tế quốc dân. Cô không phải là người khá giả nên cuộc sống thời sinh viên rất khó khăn. Một hôm, Huyền được người chị tên Thu sinh viên năm ba của trường giới thiệu làm gia sư cho một gia đình danh giá ở đường 5D, quận Lê Nhân Tông là nơi chị đang dạy kèm ở đó. Do phải làm bài luận không có thời gian để làm gia sư ở đó nên Thu đã giới thiệu Huyền thay thế cô làm gia sư. Nhưng ai ngờ được chứ, khi mà Phú - là người được Huyền dạy kèm, lại phải lòng Huyền mất rồi. Rồi không biết chuyện gì sẽ xảy ra khi Huyền biết người thương mình lại bé hơn mình hai tuổi nhỉ?????…
Boun Noppnut là sinh viên năm 2 đại học là một học sinh ưu tú, học giỏi, đẹp trai, anh luôn được các cô gái trong trường để ý vì Độ đẹp trai và giỏi thể thao của anhPrem Warut cũng là sinh viên năm nhất và mới vào trường, trong cậu đáng yêu và dễ thương cậu có tính cách rất lạnh lùng và khó gần_____________________________và một ngày nọ thì Boun gặp được Prem, và 2 người đụng trúng nhau, làm sách vở của Cậu rơi hết ra ngoài, anh giúp cậu luận lại,trong lúc đang lượm thì hai tay chạm nhau và bú mắt nhìn nhau rất sâu đậmmặt bên bắt đầu đỏ rực lên, sực nhớ nên hai người rút lại và luận tiếp, sau khi rửa xong thì anh hỏi cậu:B: Cho tôi xin lỗi nhaP: À không saobắt đầu thì anh hỏi thăm cậu cậuB: thế là cả hai trở về lớp_____________________________Vài ngày sau:trong một lần trong lớp của Ohm, Ohm Boun đi học nhóm cùng, Ohm và FlukeOhm: À, Boun, ra chơi xuống học bài chung với tao và Fluke ko?B: À, Okthế là ra chơi, Ohm, Và Boun và Fluke xuống đây học chung với nhauAnh liền gặp lại Cậu, bốn ánh mắt nhìn nhau khiến cho mọi người trong nhóm thế lạSammy: Prem có biết Boun hả?P: À bữa trước có gặpsau khi mọi người đến thì liền ngồi vào bàn lấy sách vở ra họctrong lúc đang học nhóm chị ánh mắt Anh luôn nhìn về phía cậu liên tục, cậu ngước nhìn lên thấy anh nhìn mình đắm đuối, cậu cảm thấy ngại và mặt đỏ ửng lênFluke Nguyên qua định hỏi mượn bút cậu thì thấy hai người đang nhìn nhau rất đắm đuối, Fluke hỏi:Fluke: PremPrem: HảFluke: Mượn bút á! mà sao mày và Boun nhìn nhau cười dữ vậy anh liền ngước mặt xuống vỡ rồi nhếch mép…
Chuyện kể về một anh quàng tử ở thế giới song song dịch chuyển qua trái đất và do hết mana nên bị biến thành kitty. mục đích của anh là qua để bắt cóc một con nhỏ có sức mạnh quá trời khủng khiếp...chắc vậy :))**truyện dành cho ai kiên trì nhe vì drama nó hơi về sau...**mà nói chung là cốt chiện của mình hay lắm. hay quá chời quá đất luôn đó. đọc đi nhe...hihi :D…
Trong một mối quan hệ đủ lâu, người ta bắt đầu quen với sự hiện diện của nhau theo cách rất tự nhiên. Không cần phải nói chuyện liên tục. Không cần phải lúc nào cũng ở cạnh.Chỉ cần biết rằng, ở đâu đó, luôn có một người đang tồn tại cùng mình.Nhưng rồi sẽ có những ngày, khoảng cách trở nên rõ ràng hơn bình thường.Không phải vì hết yêu. Mà vì cuộc sống bỗng chen vào, mang theo lịch trình dày đặc, những chuyến đi xa, và những đêm không thể cùng nhau kết thúc.Khi đó, nỗi nhớ không còn ồn ào. Nó không thúc giục bạn gọi điện, không khiến bạn phải nói ra bằng mọi giá. Nó chỉ lặng lẽ ở đó - trong một tin nhắn chưa gửi, trong một ánh nhìn vô thức về phía chiếc điện thoại, trong một khoảng trống rất nhỏ... nhưng không thể lấp đầy.Và có những người, khi nhớ ai đó, họ sẽ chọn cách giữ lại. Không phải vì không cần. Mà vì... không muốn làm phiền. Câu chuyện này bắt đầu vào một đêm như thế.Khi William đang ở một nơi rất xa, và Est - ở lại với tất cả những điều anh không nói ra.…
Truyện kể về tình cảm đơn phương của Cô gái với cậu bạn cùng lớp, cho dù cậu chỉ coi cô là cô bạn bình thường,Và có lẽ cậu ko biết tình cảm đó, nhưng cô vẫn âm thầm thích cậu trong quãng thời gian thanh xuân tươi đẹp của tuổi học trò,. Cô Trân trọng khoảng thời gian được học cùng cậu, cùng nói chuyện, cùng vui vẻ. Thời gian vẫn trôi,và cậu đã có người thương ,lặng lẽ nhìn những dòng stt, những hình ảnh hạnh phúc của cậu cùng ngươi ấy, nhiều lúc cô muốn bật khóc, và chính bản thân cô cũng không biết mình khóc vì điều gì :vì cô thương đã có ngươi mới, vì cậu không thích cô hay chính xác hơn là cô đã Luôn ảo tưởng về tình cảm này, Cô cứ ngỡ đã có lúc cậu đã từng thích cô. Có lẽ cuộc đời này không như là mơ, ta không thể bắt mọi chuyện theo ý mình, cái j đến rồi sẽ đến, người đi kẻ ở, bản thân ta Không có quyền quyết định được. Điều tốt nhất ta có thể làm chính là không làm gì cả, hãy để mọi thứ thuận theo tự nhiên ,và bạn sẽ thấy cuộc đời vốn rất tươi đẹp 😉😉😉😉😉😉😉😉########::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::Cho dù cậu có thích ngươi khác đi chăng nữa thì tớ cũng Không hối hận khi đã thích cậu, cảm ơn vì đã xuất hiện trong cuộc đời tớ.**********////*÷*/////// '''Chúc cậu hạnh phúc -thanh xuân của tớ''' 😐😐😐😐😐😐…
Đan xen giữa tiếng sấm gầm gừ, cơn mưa dường như không có hồi kết, Henzo chĩa thẳng mũi kiếm vào chính giữa họng Altrid, Altrid lùi về phía sau, Henzo lại tiến lên trước. Có lẽ vì run sợ, Altrid, vị hoàng đế anh minh, đã như một con rùa rụt đầu, vấp ngã một cách xoàng xĩnh dưới mũi kiếm của một tên phản đồ, cất giọng run sợ:- Ngươi chắc chắn sẽ phải trả giá! Ngươi đã giết bao nhiêu mạng người không ghê tay! Ngươi sẽ phải trả giá!Người cầm kiếm dường như không bị lay động, bất giác hắn nhếch mép.- Em trai ta, có lẽ em đã sống trong hòa bình quá lâu nên đã quên mất chiến tranh thực sự tồn tại rồi sao? Cũng được thôi, ta sẽ nhắc lại, bao nhiêu lần cũng được, để cho em khắc sâu trong lòng.…