Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- 𝒱𝒾̣ 𝓀𝑒̣𝑜 𝒷𝒶̣𝒸 𝒽𝒶̀ 𝒸𝓊̉𝒶 𝓀𝑒̉ 𝓂𝑜̣̂𝓃𝑔 𝓂𝑜̛ -Do có lẽ mình đang ở trong độ tuổi mơ mộng nên cảm xúc, những rung động của mình luôn trào dâng một cách kì lạ và mãnh liệt. Và nơi đây sẽ là nơi mình viết nên những câu chuyện bằng chính những cảm xúc ấy.(mình đăng trên mangatoon nữa nha)…
Anh thường nghĩ mình quên mất rồiThời gian ngỡ trôi sẽ cách lòngAnh thường nghĩ cảm xúc nhất thờiMà đâu biết say một đời...•Tác phẩm truyện ngắn thứ 3 của Tâm Tomato. Rất mong nhận được những lời góp ý của các độc giả đáng yêu ❤ •Truyện được đăng tải duy nhất tại tài khoản wattpad @tamtomato• Tác giả: Tâm Tomato09-02-2018…
Kể về một thanh niên bị mất trí nhớ do một vụ tai nạn cách đây 10 năm. 10 năm sau anh làm việc lại và gặp phải cô gái nào đó mà rất quen quen nhưng cũng lạ lạ:)))))))Mời mọi người đọc truyện zui zẻ:>…
Một câu chuyện nhẹ nhàng về những người trẻ đầy ước mơ và nhiệt huyết. Mong rằng ai trong chúng ta cũng có thể thấy một phần của mình trong các nhân vật.Tên các nhân vật là tiếng Hàn hoặc chỉ là những cái tên ngẫu nhiên do mình thấy thích thú với việc đặt tên khác tiếng Việt và mình cũng là người theo học tiếng Hàn nữa. ^^ Mong bạn sẽ cảm thấy thú vị khi đọc truyện.…
Nếu các bạn là ARMY , các bạn sẽ hiểu được ý nghĩa của những câu chuyện này bởi nó đều xuất phát từ các MV. Đây không phải là chuyện đam mĩ thơ mộng , chẳng phải là cái kết hạnh phúc. Mà nó là nhưng gì về tuổi trẻ mà BTS dành cho các bạn .Bạn hỏi tôi sao kết cứ chết rồi lại chết ? Mà không chết thì cũng xa nhau . Nhưng ôi không bạn hỡi , căn phòng lầu hai ở đó vẫn còn tiếng đàn piano chứ , ở đó chưa bao giờ không xuất hiện chú mèo tam thể nào. Mà bởi lẽ tôi chỉ đang vẽ lên một phần nhỏ nhoi đáng sợ và nét đẹp của tuổi trẻ mà các anh gửi tới . Nếu không tin bạn hãy đọc , xem lại các mv đi , mọi chuyện đều dựa vào đó hết ... Chào mừng các bạn tới với Căn phòng lầu hai ~.Lynnieee ~IG : @lynnefhjhj…
Tôi viết câu chuyện của tôi k mong c sẽ đọc hết nó. Cũng k muốn nhiều người biết đến. Tôi chỉ muốn lưu lại một chút kỷ niệm hay chỉ là muốn giải toả tâm lý khi k có ai để chia sẻ.…
Tên truyện: Chiếc Hộp Gỗ Trong Góc Sân Ký Ức.Tác giả: Mực XanhThể loại: Học đường, tình cảm, đơn phương, hài hước.Dự kiến số chương: 42.Giới thiệu truyện:Một buổi sáng thứ Ba, Quốc Chí - cậu sinh viên mới chuyển ngành, lặng lẽ bước vào giảng đường rộng thênh thang. Cậu đến muộn, chỗ ngồi gần như kín hết. Ở cuối lớp, cạnh cửa sổ, còn một ghế trống.Cậu ngồi xuống, không ngờ người bên cạnh lại nghiêng đầu, cười khẽ hỏi:"Cậu có phải Quốc Chí, lớp 12A6 không?"Một gương mặt lạ mà quen, một câu hỏi bất ngờ, và một ánh nhìn khiến cậu... bối rối cả tiết học.Hóa ra, có những rung động đến ngay từ lần đầu được gọi tên.Một tình yêu sét đánh. Một chiều. Và kéo dài đến tận cuối thời thanh xuân.Trời ơi, ngồi cạnh nhau một tiết mà crush người ta mấy năm - ai cho phép vậy hả tim ơi!? Lưu ý: Nhân vật, địa danh và sự kiện trong truyện hoàn toàn là hư cấu, không đại diện cho bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào. Vui lòng không re-up, đạo nhái hay chuyển ver.…
Thanh xuân của tôi bắt đầu bằng những rung động mang tên cậu. Khi cậu hướng về người khác, tôi đã nghĩ tất cả chỉ còn là ký ức. Nhưng sau bao giông bão, chúng ta vẫn tìm thấy nhau... và cái tên cuối cùng tôi gọi, vẫn là cậu.…
Tại sao tôi lại si mê em như thế này, em không là người con gái mà tôi đã từng gặp trước đây. Em không có vẻ gì để tâm đến tôi trước khi tôi chủ động bắt chuyện với em nhưng không ngờ điều này đã khiến em rơi vào rắc rối.Nhưng bản thân tôi không thể nào thoát ra khỏi em được!Đôi mắt của em long lanh như sao trời.Tôi biết tôi không thể làm đau em nhưng cũng không thể nào rời mắt khỏi em được.Tôi luôn sợ hãi bản thân về việc thừa nhận đã yêu em. Thật tồi, khi nói về một thằng con trai như tôi, người luôn đi chinh phục những cô gái khác để khoả lấp những nỗi đau trong tâm hồn.Nhưng tại sao vậy?…
Bắt nguồn từ tám năm trước, trong một chuyến về thăm quê của mình, Thuận đã bắt gặp một chiếc bảng đen được để ở trên cái ghế gần dòng sông.Tò mò và lạ lẫm, Thuận đã mang chiếc bảng ấy về nhà dì Thu, người dì đang cho cậu ở nhờ. Suốt buổi tối hôm ấy, Thuận lấy phấn vẽ vời lên bảng và ra vẻ khoái chí lắm. Rồi cho đến khi cậu bắt gặp được dòng chữ : " Gửi tặng Điền Như, sinh nhật bảy tuổi vui vẻ!" cậu đã...Sau khi nghĩ kĩ, Thuận đã mang trả chiếc bảng lại chỗ cũ và ghi thêm lên bảng:" Của cậu để quên nè, lần sau giữ cẩn thận nhé!" và rời đi.Sáng hôm sau khi quay trở lại chơi, một điều bất ngờ đã xảy ra. Chiếc bảng đen vẫn còn đó nhưng khác ở chỗ có thêm một dòng chữ được viết bằng phấn rất nhẹ nhàng ngay ngắn và đẹp mượt mà : " Cảm ơn nhen!" Sau đó một chuỗi các ngày dài tiếp theo Thuận và cô bé tên Điền Như kia vẫn trao đổi với nhau qua chiếc bảng ấy. Những năm tháng thơ ấu ấy của Thuận thật đẹp biết bao nếu như mùa hè năm ấy không chóng kết thúc như vậy. Cậu phải rời xa quê, quay lại thành phố để chuẩn bị cho năm học mới. Trước khi rời đi, cậu vẫn không thể gặp mặt người bạn quen qua chiếc bảng đen một lần. Cậu lấy làm tiếc lắm. Nhưng điều gì đến cũng phải đến...Cậu rời đi mà không kịp nhắn lại lời tạm biệt...Tám năm sau, hoá ra người mà cậu luôn tìm kiếm lại là...…