Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
- 𝒱𝒾̣ 𝓀𝑒̣𝑜 𝒷𝒶̣𝒸 𝒽𝒶̀ 𝒸𝓊̉𝒶 𝓀𝑒̉ 𝓂𝑜̣̂𝓃𝑔 𝓂𝑜̛ -Do có lẽ mình đang ở trong độ tuổi mơ mộng nên cảm xúc, những rung động của mình luôn trào dâng một cách kì lạ và mãnh liệt. Và nơi đây sẽ là nơi mình viết nên những câu chuyện bằng chính những cảm xúc ấy.(mình đăng trên mangatoon nữa nha)…
Một câu chuyện nhẹ nhàng về những người trẻ đầy ước mơ và nhiệt huyết. Mong rằng ai trong chúng ta cũng có thể thấy một phần của mình trong các nhân vật.Tên các nhân vật là tiếng Hàn hoặc chỉ là những cái tên ngẫu nhiên do mình thấy thích thú với việc đặt tên khác tiếng Việt và mình cũng là người theo học tiếng Hàn nữa. ^^ Mong bạn sẽ cảm thấy thú vị khi đọc truyện.…
Những cảm xúc đầu đời của tuổi học trò là những kỷ niệm tươi đẹp, ngây thơ, thường mang tính chất hồn nhiên và trong sáng. Không những thế mà nó thường để lại trong chúng ta những cảm xúc khó quên. Đôi khi đó chính là những động lực để học sinh đến trường vì muốn cải thiện chính bản thân mình để không bị thua kém đối phương. Thế nên đây là bộ sưu tập truyện về tình yêu của tuổi học trò.* Có thể là lời văn hoặc cốt truyện không được hoàn hảo như các bạn, mình mong các bạn bỏ qua.…
Vào một đêm trăng thanh gió mát, lần đầu tiên tôi được ngủ say giấc sau bao nhiêu tháng bị chứng khó ngủ, đó cũng là lần đầu tiên tôi gặp anh. Người ta thường bảo mình chỉ mơ thấy những người mình đã từng gặp ngoài đời, thế nhưng anh lại là 1 gương mặt xa lạ. Anh khiến tui yêu anh, anh khiến tôi có bạn trai đầu tiên, anh khiến tôi hạnh phúc đến nỗi không thể hạnh phúc hơn. Anh khiến khi tỉnh giấc thì cái cảm giác ấy vẫn còn đọng lại.... LẦN ĐẦU TIÊN TRONG ĐỜI TÔI BIẾT YÊU LÀ GÌ... Cảm giác đó rất thật, vị những cái bánh anh làm cho tôi cũng rất thật, thật đến nỗi tôi có thể viết được cả đoạn văn dài thế này để nói về anh.P/S: Liệu các bạn đã từng như tôi chưa? Hay mỗi tình đầu của các bạn có đẹp đẽ như tôi không? Hãy share câu chuyện của bạn cho tôi để tôi tổng hợp lại ở đây, để thi thoảng ta có thể lục lại coi, để mãi không quên quãng thời gian tuyệt đẹp của thanh xuân chúng ta ^_^…
Thanh xuân của tôi bắt đầu bằng những rung động mang tên cậu. Khi cậu hướng về người khác, tôi đã nghĩ tất cả chỉ còn là ký ức. Nhưng sau bao giông bão, chúng ta vẫn tìm thấy nhau... và cái tên cuối cùng tôi gọi, vẫn là cậu.…
Kể về một thanh niên bị mất trí nhớ do một vụ tai nạn cách đây 10 năm. 10 năm sau anh làm việc lại và gặp phải cô gái nào đó mà rất quen quen nhưng cũng lạ lạ:)))))))Mời mọi người đọc truyện zui zẻ:>…
Có một bản tình ca chưa viết xong,một đóa quỳnh chỉ nở đúng một lần,và một người từng là ánh sáng,giờ ngồi lặng lẽ giữa khói hương ký ức...Khi em bước vào đời anh như mùa hè năm ấy,anh cứ ngỡ mình sẽ được sống lại -cho đến khi mất em...Etude này, anh chơi mãi không hết nốt.…
Bắt nguồn từ tám năm trước, trong một chuyến về thăm quê của mình, Thuận đã bắt gặp một chiếc bảng đen được để ở trên cái ghế gần dòng sông.Tò mò và lạ lẫm, Thuận đã mang chiếc bảng ấy về nhà dì Thu, người dì đang cho cậu ở nhờ. Suốt buổi tối hôm ấy, Thuận lấy phấn vẽ vời lên bảng và ra vẻ khoái chí lắm. Rồi cho đến khi cậu bắt gặp được dòng chữ : " Gửi tặng Điền Như, sinh nhật bảy tuổi vui vẻ!" cậu đã...Sau khi nghĩ kĩ, Thuận đã mang trả chiếc bảng lại chỗ cũ và ghi thêm lên bảng:" Của cậu để quên nè, lần sau giữ cẩn thận nhé!" và rời đi.Sáng hôm sau khi quay trở lại chơi, một điều bất ngờ đã xảy ra. Chiếc bảng đen vẫn còn đó nhưng khác ở chỗ có thêm một dòng chữ được viết bằng phấn rất nhẹ nhàng ngay ngắn và đẹp mượt mà : " Cảm ơn nhen!" Sau đó một chuỗi các ngày dài tiếp theo Thuận và cô bé tên Điền Như kia vẫn trao đổi với nhau qua chiếc bảng ấy. Những năm tháng thơ ấu ấy của Thuận thật đẹp biết bao nếu như mùa hè năm ấy không chóng kết thúc như vậy. Cậu phải rời xa quê, quay lại thành phố để chuẩn bị cho năm học mới. Trước khi rời đi, cậu vẫn không thể gặp mặt người bạn quen qua chiếc bảng đen một lần. Cậu lấy làm tiếc lắm. Nhưng điều gì đến cũng phải đến...Cậu rời đi mà không kịp nhắn lại lời tạm biệt...Tám năm sau, hoá ra người mà cậu luôn tìm kiếm lại là...…
Mối tình đầu của em là người yêu đầu tiên chứ gì!Không, tình đầu của em là người khiến em biết nhịp tim hồi hộp khi anh ta chạm khẽ tay em. Là người khiến gò má em hồng bởi nụ cười nhẹ nhàng và cái gật đầu nhẹ nhàng của anh ta. Là người mà sau này em cũng không thể tìm được người thứ 2...…
Một câu chuyện lãng mạn và siêu cute thì ngại gì mà không đọc chứ phải không!!! Mong mọi người sẽ có những cảm xúc lắng đọng và chân thực qua nhưng câu chuyện nhé❤❤❤🐰🐰🐰🐰…
" Cô gái khựng lại, sững sờ. Một giây. Hai giây. Rồi chậm rãi bước tới. Đôi mắt ấy... lúc gần hơn... ánh lên chút run rẩy khó nói.Hắn thấy khó chịu.Rất khó chịu.Không phải vì cô không xinh. Mà vì cô quá giống một người.Hai năm trước. Cũng đôi mắt long lanh như thế. Cũng vẻ yếu đuối khiến hắn vừa muốn ôm vào lòng, vừa muốn phá tan nát."---Bên ngoài, mưa phùn vẫn rơi, từng giọt nước gõ nhịp lên khung cửa sổ cũ kỹỞ một nơi khác, trên tầng cao của Montdegrise, Teck cũng nhìn ra màn mưa mờ ảo phía trời Âu. Ly rượu trong tay vẫn còn nguyên, nhưng ánh mắt cậu lại lạc đi, như đang tìm kiếm một điều gì đó không hiện diện trong bữa tiệc xa hoa này.Khoảnh khắc ấy, chẳng ai biết, hai con người ở hai nửa thế giới đã cùng nhớ về nhau - nhưng vết xước đang ghim sâu trong tim và rào cản không cho phép nỗi nhớ ấy trốn thoát…