1 Năm 365 Ngày
"Anh sẽ không thể nào nhận ra rằng em đã yêu anh đến mức nào không thể"…
"Anh sẽ không thể nào nhận ra rằng em đã yêu anh đến mức nào không thể"…
Góc delulu của bản thânCâu chữ lộn xộn, chủ yếu để giải tỏa cảm xúc…
Chuyện kể về thỏ Viktor một ngày đẹp trời tìm thấy một củ cà rốt biết nói tên Yuuri…
nothing_nhh convertBệnh tâm thần nữ người bệnh đầy sinh lực ngồi vào cùng phòng nam người chung phòng bệnh trước giường, " Uy , chúng ta ngoạn tảng đá cây kéo bố trò chơi đi, ai thua ai thoát nhất kiện quần áo, ngươi dám sao?" Nam người chung phòng bệnh khẩn trương khỏa nhanh bệnh nhân phục: " không. ngươi không tín dụng." Nhưng là, bách cho mỗi nữ dâm. uy, trò chơi cứ theo lẽ thường tiến hành ——Vòng thứ nhất, nữ Phương Thắng lợi, nhà trai cởi bệnh nhân phục.Đợt thứ hai, nam Phương Thắng lợi!...... như trước là nhà trai, cởi quần......Phong cách truyện thoải mái ^^ HE…
1 phần trong cam kết VJEPA, lợi ích Việt Nam nhận được…
cảm ơn các bạn đã đọc truyện của mình…
Trương Thị thất thế , túng quẩn đẩy con gái vào cung làm vợ Hoàng đế năm đó Nhưng nào ngờ ... Hậu cung này ai mà đoán trước được điều gì…
Doujinshi lụm trên mạng,sẽ cố gắng tìm astist để cre…
Đam mỹ, Thanh Xuân, H+Muốn biết nội dung thì ấn vào xem nhaaLần đầu viết Đam Mỹ nên còn nhiều sai sót mong các đọc giả bỏ qua ( ꈍᴗꈍ)…
Từ từ có =))…
Đọc rồi sẽ biết Lưu ý : nhớ bình luận, theo dõi truyện và theo dõi mình luôn nhé ^^…
Đợi đến hết tháng sau đi =))…
Wakamo là một cô gái bình thường nhưng vào sinh nhật thứ 16, cô phát hiện ra mình là một thú nhân và hành trình tìm ra nguồn gốc thật của bản thân chính thức bắt đầu…
Vào một ngày đẹp trời, Renjun quyết định đi học sớmVà cũng vào ngày hôm đó, Lucas trúng tiếng sét ái tình........cp chính: Luren cp phụ: Nomin, Markhyuck, Jichen…
•Nhận làm bìa truyện, banner, poster.LOVE FOR ALL ♥…
"Cáo con, em đâu rồi?" "Này, đừng gọi tôi bằng cái biệt danh rợn người đó." "Em không thích à? Thế chị gọi em là bé yêu nhé." "Ôi trời..."…
LƯU Ý: "VERSION 1: PHONG CÁCH THÔ TỤC"【Kẻ Liều Mạng "Bạch Thiết Hắc" Và Cái Đuôi Vừa Đẹp Trai Vừa Trung Thành】Hàng chục triệu người tham gia, hoặc vì mắc bệnh nan y sắp qua đời, hoặc vì cuộc sống khó khăn lâm vào đường cùng, hoặc vì bị người thân phản bội mà bất hạnh nhập cuộc...Họ ký vào bản khế ước một đi không trở lại, liên kết với hệ thống mang tên 【Thần Minh】.Hoàn thành những trò chơi cực kỳ hung hiểm, thu thập đủ mười hai lá bài Thần Minh, chỉ có người chiến thắng cuối cùng mới có thể trở lại nhân gian.Mạnh Kình vào đúng ngày lễ tốt nghiệp đã bị cha mẹ bí mật tống vào trò chơi, chỉ vì khoản tiền thưởng khổng lồ kia.Từ đó, chủ đề chính trong cuộc đời cô, ngoài báo thù ra thì chính là sống sót.Cô dựa vào khuôn mặt thuần khiết vô hại cùng kỹ năng diễn xuất vạn người có một, ra tay tàn độc, vượt ải chém tướng, chưa từng nếm mùi thất bại.Cho đến khi gặp Trạch Tử Nguyên - một thiếu gia nhà giàu tâm tính đơn thuần, ngoại hình đẹp đến mức tuyệt diệt nhân gian, nhưng tiếc là vẻ ngoài ấy lại là dùng chỉ số IQ để đổi lấy.Anh ta thật sự quá dễ lừa, lừa đến mức cô chẳng còn muốn lừa nữa.Thế rồi chẳng biết thế nào, lại phát triển đến mức cô phải dẫn theo cái "bình dầu" (kẻ ngáng chân) này để vượt qua các màn chơi.Ngặt nỗi cái "bình dầu" này còn rất bảo thủ, lòng dạ sắt son, chỉ cam tâm tình nguyện làm cái đuôi của cô."Kình Kình, em tin anh, anh sẽ mãi mãi không bao giờ phản bội em."Về việc này, Mạnh Kình vô cùng cảm động, cô quyết định... t…
Văn án:Ngươi có ngươi chu sa chí, ta có của ta bạch nguyệt quang [ đừng tin ]Đây chính là muộn tao cùng biến thái yêu đương cố sựHai muộn tao nam nhân tình yêu "Chiến tranh".Có lẽ nhìn thấy ngươi kia một khắc khởi, ta cũng đã thua.Chỉ là, ngươi không biết, ta cũng không biết.Chỉ có thời gian biết.Đầu hồi viết hiện đại văn, luyện viết văn chi tác, cẩu huyết ngập trời, khoai tây thiêu thịt bò nạm, hi vọng đôn đi ra là mỹ vị món ngon, mà không phải cứt chó.Văn này hỗ công, cúi đầu.Nội dung nhãn:Tìm tòi mấu chốt tự: Nhân vật chính: Mục Tranh, Bùi Chiêu Văn ┃ vai phụ: Mục Cảnh Diệu, Lâm Nhã, Hạ Quân Trạch ┃ cái khác: Hỗ công…
"càng trưởng thành càng cô đơn, càng lớn khôn càng bất an". Cứ lớn lên như thế này, có phải tôi phải thay đổi rất nhiều không?…