lowstrange || quà của an
@wangjenji.…
@wangjenji.…
Thế Anh x Thanh Bảo @muathangbay07…
:"em chơi với nhiều đứa đực rựa thế":"đừng lo không cần ghen"…
Haruto luôn nghĩ Yuna là cô em gái lạnh lùng đã xa cách mình suốt nhiều năm, nhưng thực sự cô ấy lại rất thích cậu nhưng do mối quan hệ anh em nên không thể để tình cảm tiếp diễn, cho đến một ngày cha mẹ tiết lộ rằng hai người không hề có quan hệ huyết thống và họ đã có hôn ước từ khi còn nhỏ. Một cô em gái lạnh lùng, , và một hôn ước vốn tưởng như đã được định sẵn... liệu Haruto sẽ làm gì. Mời các bạn theo dõi bộ truyện…
sẽ thế nào nếu tóc của chúng ta thay màu dựa trên những cảm xúc ?©vmdlopqrstranslator: Jvitagrowtranslate with permission…
Liệu rằng trong chốc lát em sẽ xuất hiện ở nơi đây để trao cho anh nụ hôn ngây dại ấy không? Hay em sẽ ôm anh thật chặt như trong giây phút tình tứ ấy? Em hỡi em, ta hãy cùng nhau hân hoan trong men rượu say nồng, để khi trăng về, ta sẽ có nhau mãi muôn đời.…
Tôi chưa bao giờ nói yêu cô. Và cũng sẽ không bao giờ dám để nói lên điều đó. Nhưng tôi sẽ không hối tiếc bất kì điều gì. Vì đâu đó đã có người từng nói rằng. " Đơn phương chính là thứ cảm giác đẹp đẽ và sâu sắc nhất của thời niên thiếu." Tôi hạnh phúc vì đã cùng cô trải qua những thời khắc đẹp đẽ đó. Còn cảm giác cô dành cho tôi ư? Có thể trong cô có chút tình cảm dành cho tôi. Nhưng để gọi đó là tình yêu thì không phải. Đã có quá nhiều câu hỏi cho bản thân tôi. Hoài nghi rồi ngộ nhận. Đã đến lúc tôi biết phải buông. Người bắt đầu tất cả là tôi. Và bây giờ cố gắng để kết thúc nó cũng là tôi. Cuối cùng câu truyện gấp lại vẫn là công chúa hạnh phúc bên hoàng tử suốt về sau. Chú lùn chỉ có thể làm công chúa vui như một kẻ ngoài lề, là một nhân vật phụ hoàn thành tốt vai diễn không hơn không kém. Please comment and vote if y'all like it. Một điều nữa là mong các bạn tôn trọng bản quyền. Please no copy or re-up this story. Thank you.:)…
warning: ooc, chửi thề, lowercase.…
Mai Thanh An - Kẻ thiếu gia kiêu ngạo - bỗng dưng lọt vào một kế hoạch. Một kế hoạch tỉ mỉ đến mức đã được lên vào 35 năm trước nhưng lại thiếu 1 mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện màn kịch ấy.…
Hi mọi người, ủng hộ truyện của tui nha!…
Tiếp Artbook trước 💯✨- Vui lòng không mang tranh đi bất cứ đâu nếu không có sự cho phép của tớ -…
Bí idea😱…
"đừng khóc, em về rồi, em về với an rồi"…
lil' wuyn: gãdlow: em16Brt; anh tui là ngừi người chơi hệ bùng bink đượt trưa :>>Tóm tắt:"em vào trước mà nhỏ hơn anh Hưng thế em là dâu lớn hay dâu bé""tao nhớn, tao nói rồi, dù gì tao cũng là anh hai mày, cãi tao tao tán"'ơ nàoo, 2 babi của anh ới. Trước hay sau thì cũng là bbi của anh hết''đấy tao nói có sai, lắm duyên nhiều nợ, lắm vợ nhiều oan gia'…
tình yêu sẽ không tự nhiên sinh ra hay tự nhiên mất đi. chúng chỉ chuyển từ lời nói sang đến cái hôn, hoặc truyền từ mai thanh an sang đến dương tiến thành.…
:"..."…
Tiểu dã miêu quái trộm nữ sĩ VS đại chó săn quốc tế an bảo lão bảnNam chủ chiếm hữu dục siêu cường!!!Song chỗ HE 1V1 các loại play, hàm cầm tù, tính ngược ( đúng vậy, vẫn như cũ là cái biến thái nam chủ )Vị này nam chủ là bị dần dần khai phá chiếm hữu dục, muốn nhìn khẩu vị nặng, phía trước không cần chờ mong quá nhiều ~Tóm tắt:Vốn là trảo cái ăn trộm, lại bị trộm tâm......Hành đi.Ngươi tưởng trộm ta che chở, ngươi tới trộm ta tới xem.Hảo hảo quốc tế an bảo đoàn đội, thành yểm hộ quái trộm bảo tiêu đội, đại giới là tùy thời kéo ra quần làm ta thao, đừng nghĩ chạy, bằng không đem ngươi trộm đến đồ vật tất cả đều ăn xong đi, lão tử mỗi ngày ấn ngươi trong bụng kim cương thao, nhìn xem có thể hay không sinh ra cái bảo bối!Ngày càng, mỗi ngày canh một, hai trăm heo canh ba ~Văn nghệ bản tóm tắt:Ta bắn chết một con thiên sứ,Ta không có thả chạy nàng,Làm nàng huyết lưu làm, đem nàng linh hồn vây khốn,Chạy thoát không thể vãng sinh không được,Trừ bỏ ở ta bên người ngoại không có nơi đi,Trừ bỏ yêu ta ngoại không có đường sống.…
"Joaan..."Joaan, cái tên chỉ duy nhất cậu thiếu niên yểu mệnh đã vĩnh viễn yên giấc thiên thu giữa mùa đông tái buốt hò gọi.Và chàng trai tê tê dại dại sắp chìm vào bóng tối, đồng hành người con trai lạ mặt ấm áp màu nắng ban mai kia ấy, phiêu bạt đến điểm cuối cùng cùng [anh] chẳng bao giờ gọi Fushi cả..."Ta... sẽ-... sẽ được gặp cậu ấy, đúng chứ?...""Vẫn chưa... chưa phải là lúc, người còn phải cùng tôi trưởng thành, sao có thể dễ dãi bỏ tôi mà đi được?..."Nhìn cậu thều thào những tiếng nức nở yếu ớt, cả thân nhiệt vật vã những vết thương thấm nồng tanh đỏ."Ta thật vô dụng... t-... ta đã để... cậu ấy chờ ta về nhà lâu quá rồi..."Bên cạnh chàng trai ánh mi xanh ngời dịu dàng, chau đôi mày như chịu lấy một nửa sinh mệnh không rời với kẻ xấu số trên nền lạnh ngắt.Đâu đó trong tâm, trong lòng của Fushi sớm không thể chấp nhận thực tại."Nhà... Hunang của ta... nhà của ta, ta phải đến... về với cậu ấy"Nhất là khi cả hai đã bên nhau lâu đến thế, dẫu cậu cạnh mình đơn thuần vì hình hài nó biến lấy, thì Fushi vẫn sẽ thương yêu cậu như thuở cả hai gặp nhau trong đêm bão tố."T-... tôi đã làm rất tốt mà, tại sao người..." - đứt quãng thanh âm nôn nao trong dạ, [anh] gối vầng trán vùi đầu lên bàn tay Ali thỏ thẻ, chỉ còn mỗi cách cố gắng trưởng thành và chóng trở thành con người hoàn chỉnh.Tại sao cậu vẫn nhất quyết đi theo người lạ mặt ấm môi ánh vàng, dù rằng Fushi đã vượt xa hơn chàng trai đấy?...…