Một Kiếp Đào Hoa
Ta còn nhớ rất rõ năm đó phu quân dắt tay ta lên núi, hắn nói ta là ta không xứng đáng được sống, không xứng đáng là thê tử của hắn, lòng ta đau, phu quân bỏ lại ta trong rừng, ta mơ hồ cảm nhận được ta sắp bị sói vồ xong khi tỉnh lại ta thấy mình nằm trong vườn đào nhà ai, nhà ân nhân cứu mạng.Trích :Tế Thuỷ xoa xoa vết hằn trên cổ, Tại Nhan Vi nhíu mày :- Đừng động vào vết thương trên cổ ngươi, có sẹo rồi thì đừng có khóc lóc với ta, đòi ta tìm thuốc chữa sẹo để ngươi đi lấy phu quân khác.Tế Thuỷ hừ mũi :- Ta không thèm, nhìn đến nó tại lại muốn chết, sao không cho ta chết đi.Tại Nhan Vi nói :- Mạng ngươi không cần, ngươi cứ vứt. Ta cần mạng ngươi, ta cứ cứu.Trích hai :Trong cái thao tắm nhỏ bé này chứa đến hai con người, một người không mảnh vải che thân còn người kia y phục mong manh ước sũng, Tại Nhan Vi đưa tay lên má nàng liền bị nàng hất ra :- Đừng động vào ta!!!Tại Nhan Vi không giận cũng không vui, chỉ hỏi :- Vì sao?- Vì điện hạ đã có người trong mộng, vị quận chúa nơi Bắc Thần kia không đáng bị cắm sừng như vậy, người động vào ta khác nào đang cắm trên đầu nàng ta một cái sừng?Tại Nhan Vi như có ý cười :- Nàng ghen?- Ta không ghen.- Nàng biết gì không Tế Thuỷ?- Gì?- Nàng luôn nghĩ ta cứu nàng là tiện tay cứu giúp, nàng luôn nghĩ ta chăm sóc nàng là rảnh rỗi mà làm, nàng luôn nghĩ ta có người trong mộng nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ là ta yêu nàng hết.…
/BL/ Lời chào cuối
"Hôm nay em muốn bên cạnh anh."Khuôn mặt em rạng rỡ, ánh mắt em cong lại, nụ cười em tươi rói như cái nắng buổi sáng. Em vẫn khoác trên mình bộ đồng phục cao trung năm ấy, em vẫn đang mong chờ được hồi đáp nơi anh. Nhưng anh ơi, sao nước mắt anh lại rơi? Vì-"Vì anh đánh mất em rồi, Chính Quốc à."Author: Anselm Kim.…
Cảm giác khi biết yêu
Một cô gái có tình đơn phương. Một ngày cô tỏ tình với cậu ấy. Cậu ấy có đồng ý không?? ~Mời mọi người đón xem~…
BRIAN DAVIS - Từ cậu bé trở thành kẻ thống trị
"Cảm giác xấu hổ như đang bao trùm lấy cả cơ thể tôi, tôi không biết chuyện gì đang xảy ra hết. "Này tránh ra cho bọn tao đi." Đó chính là giọng của Jacob. Tiếng bước chân lớn dần, tôi ngẩng đầu lên, trước mặt tôi là Jack, Jacob và George. Họ đang nhìn tôi bằng con mắt khinh bỉ và coi thường. Jack tiến đên gần tôi và nói lớn: "Mày hài nhỉ, quả là một thằng ngốc thú vị."Chắc hẳn ai cũng từng nghe đến những câu chuyện về tình trạng bạo lực học đường rồi nhỉ. Cuốn sách kể về Kane, những lần bị bắt nạt đã khiến cậu trở nên ham muốn quyền lực hơn bao giờ hết và dần đánh mất bản thân mình.…
Chúng ta sẽ tìm lại nhau chứ?
Tác giả:Mộng Dao Thể loại:ngôn tình,hiện đại,cổ đại,tiền kiếp Nhân vật chính:Lăng Khiên,Nhất KiềuTóm tắt chút:Mùa hè năm ấy, khi vừa tròn 16 t,chàng trai hiếu động ,nghịch ngợm năm nào đã phải lòng với một cô gái có những thành tích nổi bật và vô cùng xinh đẹp.Liệu rằng hai người có đến được với nhau không ...?Còn sự thật nào chưa được lên tiếng...?"Tạ Chiêu Hoa...! Không! Nhất Kiều...em đâu rồi?"…
Chuyện tình bạn cùng bàn
Chỉ là chuyện tình với bạn cùng bàn...…
Chiếc Lông Vũ Của Dạ Oảnh.
Là chiếc lông vũ không màu sắc, tôi tự vẽ lên đôi cánh của mình những đường ngoệch ngoạc không ngờ lại gặp được người thật sự thích nó.…
[ĐM] Cuộc Tình
Lần đầu xuất bản 1 truyện nên mắc nhiều lỗi sai , mong mọi người bỏ qua ...…
Phép màu
Tiết thể dục, Lúc bọn con trai đang thi đấu bóng rổ với lớp khác ,thì khi đó mấy nhỏ bạn của cô bạn Lan Anh thì lo đi cổ vũ trai lớp khác, nhỏ Như hét lớn:-"Anh Việt lớp kia đẹp trai thế!!"con Nghi thấy thế liền bịt miệng nhỏ Như lại:-"Cậu phô trương quá đấy! làm vậy có người ghen tị đó!"Nghi vừa dứt câu, trái bóng đã đập thẳng vào đầu thằng Việt lớp bên.Nghi quan sát, thì mới thấy trái bóng do thằng Duy ném thẳng vào, liền nói:-"Đấy! cậu thấy chưa."Vì Việt bị thương nên mọi người cũng quyết định nghỉ mệt, Lan Anh đứng một bên cầm chai nước đã mua để đưa cho cậu bạn Tuấn Phong - người cô bạn thích, vừa mới rã ra, chưa kịp chạy đến thì đã thấy cả đống con gái lớp mình lẫn lớp bên, thi nhau đưa nước cho cậu. Thế là, Lan Anh đành lủi thủi quay đầu về lớp.Phía Tuấn Phong, nhìn quanh kiếm không thấy Lan Anh đâu, cậu đành chạy về lớp thì lại thấy cái mặt một đống của cô bạn cùng bàn - Lan Anh, cậu chạy qua, liền hỏi:-"Ủa sao thế? sao lại chạy lên lớp sớm thế hả Lan Anh?"Lan Anh hờn dỗi đáp:-"Ơ thì, có ai cần tui đâu mà tui ở đó lâu làm gì?"Tuấn Phong khó hiểu, rồi cậu ngó trên bàn của Lan Anh thấy một chai nước, cậu chỉ chai nuớc xong hỏi:-"Thế cái này là cho tớ à?"Lan Anh ngại ngùng, ấp úng đáp:-"Ừ, cho cậu đó!"Cậu ta nhìn cô bạn, cười mỉm. Khoảnh khắc đó đối với Lan Anh, như đã ngưng đọng lại giữa lớp học tĩnh lặng nhưng đầy không khí ám muội giữa Tuấn Phong và Lan Anh.Lúc ấy, trong lòng cô chỉ thầm nghĩ, liệu do cô tự đa tình hay giữa bọn họ có một thứ cảm xúc đặc biệt trong trái t…
Vấn Thiên
Hắn từng là đỉnh phong của vạn giới, một huyền thoại bất bại với danh xưng Vô Cực Kiếm Tôn. Nhưng vận mệnh xoay vần, một âm mưu hắc ám khiến hắn rơi xuống vực sâu, mất hết tu vi, trở thành kẻ phàm trần vô dụng, sống những ngày tàn trong u tối và tuyệt vọng.Thế nhưng, ánh sáng của một bí mật chấn động kéo hắn trở lại. Vứt bỏ hào quang cũ, hắn quyết định bước trên con đường mới, từ bỏ quá khứ để tìm lại chính mình. Lần này, không chỉ vì sức mạnh, mà còn để đối mặt với những câu hỏi trong lòng - và để trả món nợ máu đã khắc sâu.Khi kiếm đạo thức tỉnh, hắn không còn là Vô Cực Kiếm Tôn năm xưa, mà là Vấn Tâm Kiếm Tôn - kẻ đi tìm chân lý trong từng nhát kiếm, vượt lên trên mọi quy tắc, mọi giới hạn của vũ trụ.Quá khứ, tương lai, chính tà... tất cả chỉ là tấm màn mờ ảo trước ánh kiếm của hắn. Ai là kẻ thù thực sự? Và điều gì ẩn giấu trong vận mệnh của kẻ từng chạm đến đỉnh cao nhưng chọn làm lại từ đầu?…









![365 ngày hôn nhân [chương 163 - 170]](https://truyen247.pro/images/365-ngay-hon-nhan-chuong-163-170-8407041.webp)