Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Shop thi xong thptqg sẽ ra chap mớitruyện được lấy ý tưởng từ bộ phim Trò Chơi Trí Mệnh vì tui cũng là một fan của CP chính nên fan của phim (truyện) mà ko thik tui viết có thể bảo tui, tui sẽ ngừng tránh gây khó chịu cho fan 2 nhà…
Chỉ là những câu chuyện thường ngày, không tập trung quá nhiều vào plot hay lẫn văn phong gì cả. Mình chỉ muốn diễn tả những câu chuyện thường nhật nhất mà mình (có lẽ) sẽ triển khai nó thành những câu chuyện dài bất thành thôi!…
"Huỳnh Sơn đang ghen, ghen đến phát điên rồi"cúp lé: Soobin/Nguyễn Huỳnh Sơn 💛 x Cường Seven/Nguyễn Việt Cường 💙đừng mang đến trước mặt 9q, xin cám mơn 🧎🏻♀️[chân thành cảm ơn bạn @wrytik vì idea cute hột me này 🫶]…
"Tiến Dũng nhắm mặt lại. Anh đánh. Anh đánh thật. Anh nghe thấy tiếng thầy nhắc "đánh mạnh lên" văng vẳng bên tai. Anh nghe thấy tiếng Đình Trọng của anh bật khóc. Anh nghe thấy tiếng trái tim của mình cuộn lên theo từng tiếng thước mà anh đánh xuống. Anh không biết gì cả. Lúc này anh thực sự không biết gì cả. Anh chỉ biết đánh trong vô thức. Cho đến lúc Xuân Trường giữ tay anh lại, bảo rằng anh đã đánh đủ 15 roi rồi, anh mới từ từ mở mắt ra. Anh thấy Đình Trọng của anh ngồi bệt xuống sàn nhà. Anh thấy Đình Trọng của anh cắn chặt răng để không bật ra tiếng kêu than. Thả rơi cây thước xuống sàn nhà, anh dìu Đình Trọng của anh dậy""Văn Đức ngồi bệt xuống sàn nhà hứng chịu trận mưa roi từ thầy. Cậu cũng không biết cậu bị cái gì nữa. Rõ ràng biết thầy sẽ giận nhưng cậu vẫn không ngăn được mình nói những câu kiểu thách thức như vậy. Cậu chỉ biết lúc đó, trong lòng cậu chỉ có sự bất mãn, một sự bất mãn chất chứa từ ngày này qua ngày khác về cái thứ kỉ luật mà thầy vẫn hằng tôn sùng. Cậu chán ghét cái cảm giác suốt ngày bị trói buộc, bị bắt giờ này phải làm thế này, giờ kia phải làm thế kia. Sự hà khắc của thầy khiến cậu cảm giác bản thân giống như một cái máy lập trình sẵn. Cậu ghét cái cảm giác đó. Và cậu đã không ngăn được việc thể hiện sự bất mãn kia. Văn Đức cắn chặt răng khi những cơn đau cứ liên tục nhói lên. Nhưng rồi cậu bỗng cảm thấy, hình như có cái gì đó ấm áp vừa ôm lấy cậu, có cái gì đó to lớn vừa che chở cho cậu tránh khỏi trận mưa roi từ thầy. Là Trọng Đại""Được rồi!…
Cả thế giới của Seulgi kết thúc trong một căn phòng vuông nhỏ. 4 bức tường trắng, cùng với một nhịp điệu vỡ nát mà cô dần nhận ra đó chính là trái tim mình.Trong tay cô là chiếc bút cùng mảnh giấy cảm tưởng như bản án tử, người luật sư ngồi cạnh cô giờ đây giống như vị thẩm phán không cho cô cơ hội để đấu tranh.Mắt cô đau nhói, cổ họng khàn đặc. Nhưng tất cả những gì Seulgi sẽ nhớ là cách thế giới của cô vỡ tan ra làm đôi, ở cái khoảnh khắc mà cô nhìn người, giờ đã là vợ cũ của mình (nhưng mãi mãi là tình yêu đời cô) rời đi, để lại Seulgi như một ký ức mà Irene thà quên đi.…
"hoa kiều mạch nghĩa là tình yêu, nó có nghĩa cậu là tình yêu của tớ, vì cậu là tình yêu của tớ, nên tớ sẽ bảo vệ và trân trọng cậu mãi mãi"---written by: mei 🐼…