jinseob | tình
ai dệt thương nhớ bủa vây để đêm đêm mình ta ngồi ôm lấy mảnh tình chóng vánh ?…
ai dệt thương nhớ bủa vây để đêm đêm mình ta ngồi ôm lấy mảnh tình chóng vánh ?…
Đọc đi rồi biết nhe:)) *WATTPAD ONLY*…
Song Minho nhớ Kim Jinwoo , rất nhớ…
Chuyện là Jay có thắc mắc tại sao anh người yêu đẹp trai lái giỏi lại có thể thi lại bằng lái xe ô tô đến 3 lần.…
Mọi con đường đều có trắc trở.Mọi gập ghềnh rồi cũng sẽ qua đi.Written by KtotheBin.…
NAMXNAM, FANFIC, SEMẩu truyện ngắn SE về SukHoon Treasure…
"những lần tao với thằng việt thả bã nhau đều là để xem phản ứng của mày thôi"…
"Seong Woo này, em cũng muốn được làm thiên sứ giống như anh vậy. Như thế thì em có thể yêu anh, ôm anh và bảo vệ anh"…
Tác giả: Sầu RiêngThể loại: nhẹ nhàng, 1x1A/N: Fic được viết dựa trên ca khúc Vì Anh Vẫn - Nguyễn Hoàng Dũng…
Một oneshot nho nhỏ dành cho couple BinSeop.…
Sunghoon không phải người Jongseong nghĩ mình sẽ gặp đầu tiên khi mò ra đây vào cái giờ gà chưa gáy trời chưa rạng này.…
Chuyển ver nhưng tác phẩm vẫn là của tuiCouple phụ : Sungseok…
"Nhưng lỡ như tao nói gì đó ngốc nghếch và anh Jungsu không thích tao thì sao? Mọi thứ giữa cả hai sẽ trở nên khó xử, ban nhạc của chúng ta sẽ tiến tới bước ngoặt kì cục đó là tan rã, và rồi mọi người sẽ biết chuyện ban nhạc vỡ tổ tan tành là do một đứa guitarist tên Kwak Jiseok bị một keyboardist tên Kim Jungsu từ chối lời tỏ tình. Tao không thể để cả cái trường đại học này biết tao là một đứa thất bại trong chuyện tình yêu và kéo cả ban nhạc của trường rơi xuống hố cùng được!"Hay là:Jiseok nghĩ mình đã phải lòng người bạn/thành viên trong ban nhạc - Jungsu, và anh ấy thì đang làm đảo lộn cuộc sống vốn đã hoàn hảo yên bình của cậu. Hyeongjun thì nghĩ rằng cậu bạn chỉ đang làm quá lên thôi.…
"sân trường có rất nhiều bướm bay, nhắm mắt bấm máy tôi cũng chụp được. wonbin còn nói trong những bức ảnh của tôi, chúng vẫn tự do, không bị giới hạn bởi bất kì khuôn khổ nào, dù lúc đó chúng chỉ còn là ảnh tĩnh. thần kì lắm, cảm giác bản thân đã tiến được một bước rất dài." sungchan thả trôi chính mình. ngàn vạn ngôi sao ẩn hiện, nương theo nó mà ôm lấy ngân hà, khi ấy lại chỉ như cách nó một khung cửa, rót đầy ánh mắt hoài niệm của thiếu niên, "ầy, hình như tôi đi hơi xa rồi.""không có gì." eunseok nhắm mắt. sao trời hoá thành hồ điệp, thong thả dạo bên bờ sông ngân, "tôi vẫn nghe đây."…
Bạn có dám nhìn sâu vào đôi mắt ấy không?…
khi nào bánh hết ngọt thì chị sẽ không yêu cậu nữa đâu.…
chung một tâm hồn…