Mạc thất đừng quên ( công khống ngắn văn tập )
Tác giả: Nhất Trần Khả Nhiễm ianNhư đề đặt các loại ngắn…
Tác giả: Nhất Trần Khả Nhiễm ianNhư đề đặt các loại ngắn…
Ume cặp này quớ nên viếtKhông thích Otp hoặc truyện có thể không đọcLần đầu viết truyện nên xin mng thông cảm aa????…
Lưu ý truyện SỦNG CÔNGTác giả còn rất non tayTên truyện: Ma Tôn Hôm Nay Cảm Thấy Bản Thân Rất Đẹp Trai.Văn án Ma Tôn đứng đầu ma giới làm bao nhiêu chuyện ác. Sau trận đánh giữa thiên và ma cuối cùng Ma Tôn cũng chết dưới tay Tiên Tôn Hạo Minh. Sau khi bị thanh kiếm Hoạ Lưu Vũ đâm xuyên hồn phi phách tán. Ma Tôn mở mắt ra thì phát hiện chính mình đã được thuộc hạ Tạ Hoàng Đinh cứu và bản thân đã ngủ đông suốt 2700 năm. Chuyện đáng sợ hơn là hắn bị tên Hạo Minh cướp mất vị trí Ma Tôn. Tên khốn Hạo minh đó có biết hắn đã cạp bao nhiêu gai bao nhiêu khổ sở mới lên được vị trí đó không vậy mà tên đó nhân cơ hội ta ngủ đông cướp đi cái ghế Ma Tôn của ta.Tên khốn Hạo Minh đó dám lấy ghế Ma Tôn của ta thì ta sẽ lấy ghế Tiên Tôn của tên khốn đó.Cp: Tôn Diệu Vũ x Hạo Minh Lâu lâu hơi ngốc nhưng độ nguy hiểm cực cao công x chiếm hữu quá mức nhưng rất nghe lời thụ.…
Đây là ficc mà ta sẽ cố lắp nhất!! Allx Trạm : sẽ có nhiều tình tiết gây cấn ôm cua bất ngờ! Mong mọi người ủng hộ ạ…
Giật title vậy thôi chứ đa số là truyện HỖ SỦNG THIÊN CÔNG hoặc những truyện có CÔNG CHỦ NHÀ THÍCH (có báo lôi)…
Tác giả: Tuấn TuấnThể loại: hiện đại (?), bá đạo - dương quang - thiếu gia công x ôn nhu - mặt than - trầm tính - người hầu thụ (yêu thầm công), ngược tâm, thế thân, ngôi thứ nhất chủ thụ, HE.Tình trạng: Hoàn [30 chương + 1 phiên ngoại] Truyện này kiểu dạng như đoản văn vậy, ngắn lắm.Nguồn: https://bearluvpig.wordpress.com/neu-hoan/Giới thiệu:Ngay từ khi còn nhỏ thì Lâm Nghị bị cha mẹ bỏ rơi từ đó theo hầu hạ Cao Suất vốn là đại thiếu gia của Cao gia. Thời gian dần rồi càng ngày hình bóng người đó đi vào tim cậu, người có nụ cười rực rỡ hơn cả ánh mặt trời. Đó là suối nguồn động lực của cậu. Đến một ngày, cậu lại sợ hãi nhận ra, mình dần dần chán ghét nụ cười đó. Vì nụ cười đó chỉ dành cho một người - không phải là cậu. Thiếu gia cậu lại đem cậu nhầm lẫn thành người đó mà cường bạo cậu. Rồi lại ôn nhu... Khiến cậu hạnh phúc.Đến cuối cùng, Cao Suất lại đứng trước mặt cậu mà nói mình không thể quên được người kia.Bị cha mẹ bỏ rơi, tình yêu không thành, bạn bè phản bội, cậu còn gì đây?Nếu...Cậu tự hỏi mình nhiều lần nhưng tất cả chỉ là giả thiết.Cậu nhận thấy, câu mà con người nói với nhau nhiều nhất, không phải là "không biết" mà là "xin lỗi".________"Ngay từ đầu, tôi đã thích nhất nụ cười nhàn nhạt của cậu nhưng lại không nhận ra.""Liệu cậu có thể đem nụ cười thật sự của mình làm quà mừng sinh nhật tôi không?"…
Mọi người follow ta nhé!…
" Lam Vong Cơ ... Ngươi chưa từng hối hận sao?"___" Vì Ngụy Anh, ta sẽ không bao giờ hối hận"" Ngụy Vô Tiện ... Ngươi thật sự muốn cải mệnh sao?"____" Chỉ cần vì Lam Trạm, ngay cả mệnh ta đều muốn cải"…
Các bác vào đây để tôi kể cho các bác nghe...…
Tổng hợp nhiều shot đồng nhân văn Ma Đạo Tổ Sư do tui tự viết :3Tui theo nhiều thuyền lắm nên không yêu đừng nói lời cay đắng nha (≧∀≦)À tui ship Tiết Hiểu nhưng có những shot là mẩu truyện nhỏ giữa cả 3 người Tiết Hiểu Tống nên tui để tiêu đề vậy chứ tui hong ship 3p hay đạp cả thuyền Tống Hiểu Tống Tiết âu :3…
Tác giả: Fan Qie Tang Thể loại: Đam mỹ / np / tổng công / cao h / cường công - cường thụ / hàiVăn án:Vệ Tử Dương vừa mở mắt liền phát hiện mình đã xuyên tới một vương quốc kỳ lạ. Ở đây, ngày nào cũng có một đám trai đẹp chen lấn, tranh nhau muốn cùng hắn ooxx. Hắn thật không hiểu nổi - bọn họ ai cũng có thân phận, có địa vị, vậy mà vì sao lại thi nhau muốn... gả cho hắn vậy???Khoan đã, đàn ông cũng có thể gả sao? Lại còn có chế độ một công nhiều thụ?Thật kỳ diệu. Vệ Tử Dương chỉ biết cảm thán: "Thế giới này đúng là quá thần kỳ, ta thích rồi."Edit by Cocain…
Acc fb Liên Diên DiênTên cũ: Chuốcdượcvongcơ QuăngchohithầnAhihiHiểu chứ:))Me ship Vong Thần :))Đĩ mẹ :))A bậy khẩu nghiệp:)) khẩu nghiệp:))Bình chọn nhiều vào các bae :)) ahihi…
Tác giả: Củ Củ MiêuThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Đô thị tình duyên , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Chức nghiệp tinh anhSố chương: 90 chương + 10 ngoại truyện【Nữ luật sư × ông chủ homestay: Ngọt sủng · Duyên phận nơi đất khách】【Nam chín chắn × nữ chín chắn · Hấp dẫn lẫn nhau · Đẩy đưa hai phía · 1v1】…
_Author: mi love sa aka Lee BumMi _Disclaimer: thuộc sở hữu của bạn là bạn ngất ngay đây T^T _Pairing: CheolHan, SEVENTEEN _Rating: T _Summary: "Em có buồn khi nghe tiếng mưa không?"_Category: romance, sad_Note: Mình viết trong lúc tâm trạng không rõ ràng lắm, mưa và bài The Little Prince đã giúp mình viết nên drabble này :) Xin lỗi mọi người vì nó có thể ngắn và cụt lủn ^^"…
Nếu Di Lăng Lão Tổ và Hàm Quang Quân có một ái nữ. Ngụy Vô Tiện trừ bỏ tất cả không vướng sự đời mà ẩn náu, dẫn theo người của Ôn thị và đứa con gái nhỏ Yên Nhiên đến Loạn Táng Cương ẩn mình. Nhưng sự việc huyết tẩy Bất Dạ Thiên vẫn xảy ra, Ngụy Vô Tiện vẫn bị phản phệ mà chết. Trước huyết tẩy Bất Dạ Thiên, Ngụy Vô Tiện giao Yên Nhiên cho Giang Trừng nuôi dưỡng. Khi đó A Yên chỉ mới 5 tuổi. Lên 6 tuổi nàng được Trạch Vu Quân đưa về Vân Thâm Bất Tri Xứ. Đến năm 8 tuổi nàng mới được gặp một người cha khác của nàng Hàm Quang Quân Lam Vong Cơ. Nàng được thu nhận và nuôi dưỡng như con cháu của Lam gia.Lam Yên Nhiên lớn lên tính tình băng lãnh. Tài giỏi xuất chúng như người phụ thân của nàng.Mười ba năm qua đi! Nàng không nói. Nhưng nàng vẫn luôn biết rằng nàng vẫn luôn luôn đợi thân ảnh hắc y ấy đến đón nàng và sẽ nắm lấy tay nàng như lúc nhỏ. Gọi nàng một tiếng gọi mà nàng luôn mong ngóng suốt mười ba năm "A Yên" Nhưng trời không phụ lòng người! Sau mười ba năm tưởng chừng như cơn ác mộng kéo dài thì nó đã kết thúc. Trong một lần Lam Yên Nhiên đi săn đêm cùng Lam Vong Cơ, họ đến xử lý công việc gần Mạc gia trang. Tại đây! Lam Yên Nhiên và Lam Vong Cơ đã gặp được người mà họ chờ đợi 13 năm.…
Sương mai thoảng nhẹ trên lá, ánh trăng ngỡ như còn đó.Giữa không gian mênh mông, lòng người nhớ nhung khôn nguôi.Nguyệt sáng soi từng bước chân mờ.Dẫn lối người về với những ngày xưa.…