Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Vào tuần thứ hai sau khi bước vào mỗi trường cấp ba, tôi phát hiện ra thành viên đã nhảy dù vào lớp một cách im hơi lặng tiếng.Chúng tôi ngồi cùng tổ, không có bạn cùng bàn.Nhưng cậu ấy lại khá kín tiếng, trong danh sách lớp đầu năm không có tên, nên tôi chẳng biết gì về cậu cả.Từ lần đầu thấy cậu tôi đã liên tưởng ngay đến nam phụ tiểu thuyết, không tỏa sáng rực rỡ như ánh mặt trời. Mà chỉ phát ra ánh sáng nhẹ tựa viên dạ minh châu trong đêm.Tôi chấm cậu rồi đó nam phụ... …
Hi guys! VNUA là 1 thứ vô cùng đáng yêu đối với tớ - pitee.chu.teeChính xác quãng thời gian đó là 5 năm.5 năm để lại cho tớ rất rất nhiều kỉ niệm, những kỉ niệm siêu đáng nhớ đối với tớ.Tớ muốn lưu nó lại theo 1 các đáng yêu nhiều nhiều. Nó sẽ ở đây - it is here. love,…
Cô là đội trưởng binh đoàn dị năng phạm tội khét tiếng. Hắn là đội trưởng dị năng đội lệ thuộc chính phủ. Họ không đội trời chung, ghét nhau như nước với lửa, mỗi cuộc xung đột đều là đẫm máu. Mọi người đều cho rằng như vậy. Vì thế nghe tin hai người vì cứu nhau mà chết thảm ở thời không gió lốc thời điểm, không ai dám tin tưởng. Thậm chí kiên định cho rằng họ đồng quy vu tận, kéo kẻ thù số một chết theo,.... Họ nghĩ vậy, bạn thì cho rằng thế nào?…
Mình muốn viết cho các bạn xem một câu chuyện về mình. Mình đã thích một cậu bé kém tuổi ngay từ cái nhìn đầu tiên và đến giờ vẫn gây nhung nhớ. Mình muốn viết về những việc hàng ngày xảy ra với mình và cậu ấy. Đó là kỉ niệm mình muốn lưu giữ lại...Mình không nghĩ sẽ có ngày mình vì một người mà vất hết liêm sỉ như vậy...…
Một thanh niên người Trái đất bị triệu hồi sang thế giới khác, nhưng ký ức của anh về thế giới này từ ba năm trước bỗng trở lại.Đôi lời: Cảm ơn các bạn đã ghé qua, đây là lần đầu tớ viết truyện nên chắc chắn còn nhiều sai sót, mong mọi người gạch đá vừa vừa thôi ạ.…
Một cái chết không rõ nguyên do.Một linh hồn lạc lối đang dần mất đi nhân tính.Một vị thần nổi tiếng với sự bất cẩn của bản thân.Một tai nạn hi hữu.Và đó là sự khởi đầu...Cho 1 huyền thoại...Về 1 nhân vật được người đời cung kính gọi là..."Sư Phụ"…
Anh và cậu tình cờ gặp nhau trong quán bar, không yêu không thương, cả hai cứ nghĩ họ chỉ là 419 của nhau.Vậy mà... cái việc tình một đêm ấy lại trở thành chuyện của nhiều đêm. Anh thì tự hỏi, có phải anh đã yêu thêm lần nữa rồi không!Cậu thì dằn vặt với cảm xúc của mình. Rốt cuộc chuyện của họ sẽ giải quyết như thế nào?P/s: truyện này mình viết cho vui thôi nhé, nếu có gì không hợp lý thì mong chỉ bảo, còn nếu không thích thì xin đừng đoc, cảm ơn!…
Couple: Võ Hạ Vy × Lê Hoàng Nhật Anh---------------------------"Tôi bước tới,ngó đầu vào ngắm nghía xung quanh một vòng, trước mắt tôi là khung cảnh hoàn mĩ chả khác gì mấy bộ phim ngôn tình cả. Lê Hoàng Nhật Anh đang nằm gục mặt xuống bàn, đôi mắt nhắm chặt, đôi môi hờ hững, mái tóc nhẹ bay trong gió thoảng , có vẻ như đã ngủ, thật tình chả hiểu sao đến cả lúc ngủ trông nó vẫn đẹp trai, cuốn hút thế chứ, dường như trong căn phòng đìu hiu vắng bóng người, nó là thứ duy nhất rực sáng hẳn lên, đúng là người đẹp thì làm gì cũng đẹp mà.Tôi không định đánh thức nó nhưng khổ nỗi tôi để ô ngay cạnh chỗ nó, định bụng chỉ bước tới lấy cây dù rồi bỏ về, ai dè mắt tôi cứ dán chặt vào nó, chẳng mấy khi được ngắm người đẹp thế này, nhìn một chút chắc cũng không sao đâu nhỉ?Tôi rón rén lại gần chạm vào mái tóc của nó, mềm mại, mượt mà, thậm chí còn rất thơm nữa chứ, cứ như thế này thì tôi chết mê chết mệt nó mất, tôi trượt tay vuốt tóc nó lên thì đột nhiên một cánh tay giữ chặt lấy cổ tay tôi."Hạ Vy thích ngắm tao đến thế cơ à?"Nó chầm chậm mở đôi mắt ra, lim dim như đang còn ngái ngủ ngước lên nhìn tôi rồi kéo tôi lại gần nó cho đến khi mặt chúng tôi chỉ cách nhau có vài centimet. Nó hành động nhanh tới nỗi tôi còn chưa kịp phản ứng."Mày có nhiều hành động dễ thương hơn tao nghĩ."Nó cười khúc khích, tỏ ý trêu chọc, một cảm giác ấm nóng lạ kì cứ khiến tim tôi không kìm được mà loạn nhịp, tôi bối rối, cố ra vẻ bình tĩnh đáp lại:"Tao dễ thương hồi giờ mà!".--------------------------------…