Mộng phồn hoa (12 chòm sao)
Truyện mới của mình mọi người nhớ ủng hộ nha…
Truyện mới của mình mọi người nhớ ủng hộ nha…
"Trong cuộc sống này, ai mà chẳng có cho riêng mình những cảm xúc thầm kín khó nói. Tưởng chừng như chẳng thể chia sẻ với ai, thế mà ta lại có thể dễ dàng giãi bày nỗi niềm ấy với những cơn mưa."©Bản quyền nội dung dạng văn bản và hình ảnh trong tác phẩm này đều thuộc về Wattpad-STAN và chỉ đăng tải trên Wattpad của chúng tôi (@wpstanvn). Mọi website Việt Nam đăng tải lại tác phẩm này đều là re-up trái phép, vui lòng đọc trên nền tảng chính chủ để ủng hộ các tác giả.📍Contacts:🧡Facebook: https://www.facebook.com/wpstanvn💜Instagram: https://www.instagram.com/wattpadstanvn🖤TikTok: https://www.tiktok.com/@wattpadstanvn⭐Hãy tham gia Fangroup của chúng tớ tại đường link này nhé: www.facebook.com/groups/731382050771436…
⚠️Warning : AU, AllViet, BL, tất cả là AU của tác giả và không hề mang yếu tố lịch sử, bot!Vietnam…
là tác phẩm đầu tay của mị nên nếu có sai sót thì mong các bạn bỏ qua…
truyện thuộc về mooncatyao ( tumblr) Dù bạn có lấy bản dịch này thì tôi không quan tâm, quan trọng là tác giả đồng ý cho bạn dịch nó…
Tên truyện: [12 chòm sao] Con Ngõ Nhỏ Ngập Lá Sấu BayTác giả: @nhatha1104 (Ký)Tình trạng: [Đang tiến hành]"Tự nhiên, trong một khoảng lặng thầm trống vắng, khi nắng về trên những ô cửa sổ màu xanh, nhưng ở đó tôi lại thấy lòng mình héo đi, như màu lông của tôi, và như màu lá sấu. Trong cái độ nào tôi chợt nhận ra, dù ở bất cứ giống loài nào cũng vậy thôi, cũng đau đầu vì nhiều chuyện, cũng có hỉ nộ ái ố đủ cả. Tôi thiết nghĩ nếu thực sự có một kẻ nào đó mang cái mác "vô cảm", không phải vì nó chẳng biết quan tâm ai hay thậm chí đứng lặng người khi kẻ khác rơi những giọt lệ sầu, mà cái cốt lõi ở đây là tâm hồn nó đã nguội lạnh, có lẽ vì chẳng có ai dạy nó biết yêu thương.Dù sao, vẫn may mắn cho tôi, vì thế giới của tôi được cấu tạo đơn giản hơn so với loài người, chúng tôi chẳng nghĩ nhiều điều xa xôi hay khao khát những điều sâu kín. Chúng tôi chẳng cần từ điển để hiểu rằng chúng tôi đang cần gì ở đối phương. Cảm xúc của loài mèo bộc phát một cách tự nhiên, và chúng tôi chỉ đơn giản trao cái tự nhiên đó lại cho đời, cho con người. Để mong sao sau một ngày dài, khi anh trở về nhà, anh sẽ lại thấy ở bên cửa sổ màu xanh đó, vẫn là con mèo lông vàng mập ú nu đang nằm ườn trong vạt nắng.Lúc đó, anh sẽ cười chứ? Tất nhiên rồi!"…
Trong tương lai, Nhân loại đã bắt đầu nghiên cứu về loại virus khiến con người trở nên mất khống chế và không tự chủ được hành động của bản thân, thường được gọi là virus Zombie. Nhưng nó lại bắt đầu trở nên mất khống chế, loại virus này đã bị rò rỉ ra ngoài khiến những người mắc phải trở thành Zombie. Đa số những người trên thế giới đã thành con sinh vật vô tri vô giác ấy, một số người còn sống sót sẽ có những "Dị Năng" đặc biệt, còn một số còn lại chưa hoặc không có "Dị Năng" sẽ được gọi là người "Vô Năng".Và tôi cũng có thể được xem là người "Vô Năng" ấy.___________-Lần đầu viết truyện nên tôi chắc chắn sẽ không giỏi bằng những người khác nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức. Tôi không giỏi văn lắm đâu và đầu óc cũng chả nhiều ý tưởng nên có thể sẽ hơi lâu mới ra chap, tôi sẽ cố ra chap nhanh nhất có thể.Cảnh báo: OCC nên lưu ý trước khi đọc- Đây là truyện của tôi mong ko bê đi đâu.…
Cuộc hành trình giải mã bí ẩn quá khứ, bí ẩn của loài người, sự sống và cái chết. Cuộc chiến chống lại xâm lăng ngoại bang, giữa cái thiện và cái ác. Một câu chuyện lấy bối cảnh thời kỳ đồ đồng, một thế giới kỳ bí thực ảo lẫn lộn; thế nhưng con người không hề bị giới hạn về tâm hồn và tri thức. Thế giới của họ thật sống động, nơi mọi vật mọi việc đều có linh hồn và lịch sử riêng.…
"Đạo lễ cầm ca" là câu chuyện về tình cảm của những con người sống giữa vòng xoay Nhân-Hiếu-Lễ-Nghĩa của thế gian. Một người- một đời trên vai phải gánh vác đạo hiếu làm con, gia nghiệp dòng họ, bị ràng buộc trong khuôn khổ và lễ giáo mà chưa một lần được sống cho chính mình. Một người-cả đời gắn mình với tiếng đàn, câu hát, bị ép trong cái danh " hát xướng mua vui" trong miệng đời thiên hạ, trôi nổi lênh đênh như bèo dạt giữa dòng.Giữa cái số phận nghiệt ngã của mình, họ đã gặp nhau, đã gieo nên một nhân duyên bị coi là trái với nhân thường đạo lí, là thứ sai trái trong mắt người đời. Rồi mối duyên tình ấy liệu sẽ đứt đoạn và chịu khuất phục trước cái gọi là "định kiến" hay sẽ vang lên như một giai điệu từng bước phá vỡ gông kiềng của xã hội đang khoá chặt lấy con tim mỗi người. Phận ai gánh vác Nhân-Hiếu-Lễ Ai phận gắn với kiếp cầm ca Một người giữ cả đời khuôn phép Kẻ thả hồn trôi giữa trăng tà. Duyên giao với lễ đời đâu dễ Tuồng ai khép gánh, chẳng nhớ về.Đây là một câu chuyện hư cấu, lấy cảm hứng từ không khí sân khấu và đời sống Việt Nam xưa.Những nhân vật xuất hiện trong truyện không đại diện cho bất kỳ con người hay lịch sử cụ thể nào.Mọi cảm xúc trong truyện chỉ tồn tại để kể về những phận người không được chọn, và không nhằm ảnh hưởng hay phán xét bất kì ai.u…
Câu chuyện về anh nọ với cô kia bị ép duyên, rồi họ vờn nhau rồi họ iu nhau."Chuyện gì? Còn chưa ngủ à?" - Tú Anh bấm nghe máy"Chưa... Mới đi ăn với khách về." - Giọng Đăng lè nhè như say rượu"Có gì không? Không có gì em tắt máy đây." "Đừng, đừng tắt. Anh hơi say rồi... em nói nhiều một chút được không? Em nói gì cũng được..."…
Lấy cảm hứng từ bài hát cùng tên ;v;…
Cậu và anh lớn lên với nhau từ bé…
=))) nói chung thì rảnh rảnh ra cái mới..._______________Vietnam xuyên không nhưng cái hệ thống vớ vẩn nó đưa cậu đến chỗ này chỗ nọ để hoàn thành nhiệm vụ nó giao cho cậu , dù rất tức nhưng cậu không thể làm gì nó , nó còn hại cậu phải xuyên vào cơ thể con gái..._______________Lấy bối cảnh ở Thế Chiến II "Lưu ý hơi một xíu có yếu tố lịch sử..."Cre bìa truyện:Artbymecảm ơn vì đã đọc 👀💅 ______________Ra chap mới thì có hơi lâu đấy mn vì t lúc n cx bí ý tưởng vãi ò...…
-Admin:Haru(Sensei)-thể loại:boylove,Gaylove-warning:18+,toxic-cân nhắc trước khi xem-kì thị lgbt hoặc đồng tính mời đi cho-đừng commet như"tớ thích cuba với vietnam hơn"hoặc"tuy không thích cặp này lắm nhưng thôi kệ"-tôn trọng ship tôi chút.Vì có nhiều ship lạ!-đừng gọi vietnam của tôi là"tiểu nam nam"hoặc "nam nam" và đừng gọi china của tôi là"tàu khựa" hoặc "chai lọ".Tôi không thích cách gọi như vậy…
Can you tell me, does it hurt today?…
sao vậy em?sao lại buông tay?người em yêu ở trước mắt kia mà?em ơi?…
Những thông tin hay ho về Việt Nam do mình biên tập <3…
Trích đoạn nhật kí..Ngày 29/5/20--.Mùa hạ năm ấy, mình quyết định không giữ lại tấm ảnh lớp chỉ vì trong đó có cậu. Bởi mình biết, những kỉ vật ấy sẽ là thứ nhắc mãi trái tim mình về mối tình đơn phương năm nào.Mình sợ lắm. Không phải là vì sợ không được gặp cậu nữa mà là vì sợ sẽ mãi mãi không thể quên cậu.Cậu biết không. Nỗi nhớ thật sự rất đáng sợ. Nó làm cho con người ta lưu giữ bóng hình người họ thương nhưng đồng thời trói buộc họ ở lại mãi trong những kí ức không thể chạm tới.Suốt nhiều năm, mình vẫn nhớ tới cậu, dù đã rời đi, xa nhau và mất liên lạc. Hình bóng cậu trong trái tim mình vẫn còn. Yêu rất nhiều, nhớ rất nhiều, đau rất nhiều, hối hận cũng rất nhiều. Hối hận khi năm đó vứt bỏ mọi thứ liên quan đến cậu. Hối hận khi đã không nói hết lòng mình cho cậu biết. Hối hận khi năm đó mình đã đặt quá nặng tình bạn lên trên tình yêu. Để giờ đây, mọi thứ đều là " không thể.."Tác giả: Dừa Tắc.…
Bối cảnh : Sài Gòn những năm 2010---Nó gặp anh vào một ngày mưa - người con trai ấy đẹp hơn cả phụ nữ.Nó không giống anhAnh sống trong thế giới đèn vàng, có rượu vang và tiếng nhạcCòn nó lớn lên giữa đất vàng-lúa khô. Mẹ lam lũ, cha bỏ đi."Yêu thử..một tháng thôi.Không hợp thì buông."Ngày anh nói câu đó,bàn chân đã nhẹ nhàng bước vào bùn lầy.. kéo nó ra…