Tình(Coutryhumans)
Anh em mình cùng chung một nhà…
Anh em mình cùng chung một nhà…
Đây là một trong các tác phẩm của Ngô Tất Tố mà Koo rất thích, nội dung xoay quanh cuộc sống của Bà chúa thơ nôm Hồ Xuân Hương (vị nữ sư phụ trong lòng tớ!).(Tiêu đề từng chương do Koo tự đặt nhé!). Hồ Xuân Hương là một người tài sắc vẹn toàn, bà rất bất bình với những giáo lễ khắt khe gò bó, trói buộc người phụ nữ nên thường dùng thơ ca để nói lên nỗi lòng. Thơ của bà lời lẽ tuy chua ngoa nhưng lại tài hoa sắc sảo nên thường bị các lão Nghè, lão Cống đương thời ghen ghét đố kị. "Trong Rừng Nho" cũng cho chúng ta thấy quang cảnh thi cử của sĩ lâm thời bấy giờ(triều Nguyễn).…
Nguyễn Bá Kiên vươn tay vuốt nhẹ mái tóc của Trần Chí Hào. Hắn nhìn người con trai mà hắn đem trọn trái tim trao cho, ánh mắt trìu mến, nuông chiều mà mỉm cười."Tao cảm thấy mình rất hạnh phúc và may mắn, may mắn vì mày chuyển trường về đây học để tao gặp được mày, để tao được yêu mày. Cảm ơn mày đã yêu tao nhiều như vậy, dù không biết tại sao mày yêu tao, nhưng tao nhất định sẽ đối xử tốt với mày"Trần Chí Hào ngẩng đầu lên, hai người xoa xoa đầu mũi vào nhau, đôi mắt cậu long lanh tràn ngập sự tin tưởng, cậu nói."Tao cũng thấy hạnh phúc, bất kể là vì lý do gì không quan trọng. Mày chỉ cần biết trên thế gian này, ngoại trừ gia đình mày thì tao sẽ là người yêu mày vô điều kiện. Dù có phải chết đi để chứng minh, thì tao cũng cam tâm tình nguyện. Nếu có kiếp sau tao vẫn muốn được gặp và yêu mày, nguyện ở bên mày trọn đời, trọn kiếp"Bá Kiên hôn nhẹ lên bờ môi Hào, một tay khẽ đặt lên tay cậu, một tay nắm vào chỉ chìa ngón út ra."Vậy móc ngoéo đi, nghe nói làm như vậy sẽ tạo một sợi chỉ đỏ liên kết vô hình, một đầu dây cột vào ngón út của tao đầu còn lại thắt lấy ngón út của mày, như vậy kiếp sau dù có thất lạc thì chúng ta vẫn sẽ tìm thấy nhau"…
Nắm ấy có một chàng trai Pháp vô tình say đắm trước tà áo dài của người con gái Việt Nam.…
Các bạn cứ tự nhiên đặc thoải mái,mình sẽ cố gắng làm hết và 1 cách nhiệt tình.Nếu có sai xót gì thì mong các bạn cho ý kiến nhận xét(vì có ai đọc truyện là mình vui rồi)và cứ ném gạch và phốt mình thoải mái vì mình thiếu muối quá mà.Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ nhé.love all 3000…
Thấy có ít người làm về Helluva Boss quá nên tui muốn thử viết xem sao. Thêm nữa đây là một cốt truyện tui đã ấp ủ từ lâu, dĩ nhiên sẽ có nhiều thay đổi.À, đây là truyện đầu tiên tui viết nên mong mọi người sẽ bỏ qua những lỗi viết truyện nghiệp dư của tui…
Author: RanTitle: not see, not hear, and never not sayRating: GGenre: noneLength: unknownWarning: vì nó là series drabble nên là mình post theo hứng thôi...…
Truyện lấy bối cảnh năm 1981 nhưng mọi tình tiết đều là hư cấu nhằm phục vụ cho mạch cảm xúc của nhân vật. Tác phẩm hoàn toàn không có ý định bóp méo lịch sử hay xúc phạm bất kỳ quốc gia nào. Xin cảm ơn người đọc.Bối cảnh: Hà Nội thời bao cấp, mùa đôngNhân vật chính: Lâm (người Việt, nhiếp ảnh gia thời sự) và Nikolai (người Nga , kỹ sư trưởng Liên Xô)Lưu ý: Chi tiết trong truyện ngọt ngào, đáng yêu, mang tính thơ ca. Truyện hoàn toàn trong sáng, nói không với các yếu tố R16, R18 hay gợi dục. Tôi viết vì sở thích, cũng như là giải trí ,nếu mọi người cảm thấy khó chịu hay không thích-thì vui lòng đừng toxic, mọi người có thể im lặng bỏ qua cho tôi.( tôi cũng cố gắng tìm hiểu kĩ về dụng cụ, phong cánh ngày xưa, vv. nếu có sai sót, mọng mọi người hoan hỉ góp ý, yêu mọi người<3)(ảnh bìa tôi lấy trên Pin)…
Tâm sự dày mỏng về đủ thứ trên trời dưới đất của sinh viên Y khoa…
Người ta thường nói, vào những lúc khó khăn trước tiên ta phải nở một nụ cười tự tin và bình tâm giải quyết mọi vấn đề nhưng mà việc mở mắt ra rồi thấy mình ở một nơi quái quỷ nào đó mà còn bị lấy đi vẻ đẹp trai có một không hai của bản thân thì LÀM SAO MÀ AMERICA ĐÂY BÌNH TÂM ĐƯỢC HẢ!!? " nhưng mà đây là đâu chứ...? "Là thế giới trong cuốn tiểu thuyết của cậu đọc tối hôm qua." là cuốn sách mà mình chết ở trỏng sao? "" không được...! "" mình phải thoát ra khỏi đây mới được! "" nhưng mà... Bằng cách nào...? "..." hệ thống, ta phải làm sao để thoát ra khỏi đây? "Làm mình làm mẩy cậu hãy tự biết nhe!^^" *** **! "----------------------------------------• Tên truyện: [Countryhumans] Siêu Cường Quốc Muốn Trở Về Nhà! • Thể loại: viễn tưởng, xuyên không, thế giới ngầm, bạo lực, hệ thống, tình cảm, boylove,...• Tác giả: Niyi• Cre ảnh bìa: onyxxcrow on Instagram…
Câu truyện kể về một nhóm 4 người bạn gồm:America ở nhà Slytherin,Japan ở nhà Hufflepuff,Vietnam ở nhà gryffindor và Cuba ở nhà ravenclaw.Tuy họ khác nhà với nhau nhưng lại rất thân với nhau,thân chí họ lập một nhóm gọi là hội "hội phượng hoàng" còn những thành viên khác là Philippin,Spian,Puerto Rico và Canada.Họ rất vui vẻ mà dạy cho nhau những kiến thức của mình với nhau.Đến một hôm nọ,có một hội tên "tử thần " đã cố gắng cướp lấy áo choàng tàng hình từ tay Japan,cây đũa phép mạnh nhất từ tay America,viên đá hồi sinh người chết từ tay Cuba,hòn đá phù thủy từ tay Vietnam với Philippin,cuốn sách chứa tất cả về phếp thuật từ Spain với Puerto Rico và vòng tay bảo hộ từ tay Canada.Vậy làm cách nào đẻ họ tránh khỏi các "tử thần" kia ? Hãy đón xem nhé…
"Máu là dòng chảy của sự sống trong mỗi sinh linh, nhưng máu cũng chính là biểu tượng của tổn thương và đau đớn, là đại diện cho bạo lực, tội ác. Không chỉ có vậy, máu còn gợi lên những góc tối ẩn sâu trong tâm hồn mỗi con người và những góc khuất của xã hội. Những vệt máu cũng có thể trở thành lằn ranh ngăn cách ta với thế giới nơi mà cái thiện và cái ác gần như hòa vào làm một, nơi mà tất cả bị bao trùm bởi sắc đỏ của máu."⚠CẢNH BÁO: Nội dung của dự án này có thể không phù hợp với độc giả dưới 16 tuổi!©Bản quyền nội dung dạng văn bản và hình ảnh trong tác phẩm này đều thuộc về Wattpad-STAN và chỉ đăng tải trên Wattpad của chúng tôi (@wpstanvn). Mọi website Việt Nam đăng tải lại tác phẩm này đều là re-up trái phép, vui lòng đọc trên nền tảng chính chủ để ủng hộ các tác giả.📍Contacts:🧡Facebook: https://www.facebook.com/wpstanvn💜Instagram: https://www.instagram.com/wattpadstanvn🖤TikTok: https://www.tiktok.com/@wattpadstanvn⭐Hãy tham gia Fangroup của chúng tớ tại đường link này nhé: www.facebook.com/groups/731382050771436…
Du học time gét gô!…
Dừng ở đây thôi :">(Ảnh bìa từ www.instagram.com/gebelia/)…
đang phân vân không biết nên chọn cái kết nào cho nó…
tình yêu của anh dành cho em, có thể bao trọn cả chân trời góc biển.ⓒnana…
Tôi tin rằng người Việt xa xứ đặc biệt nhớ những bó rau của quê hương. Ai đi xa rồi mới hiểu việc mua một bó rau của xứ ta khó nhường nào. Những loại rau chỉ khu vực nước mình mới có như rau cần, rau ngổ, rau muống thì đã đành, nhưng cả những loại rau phổ biến khắp thế giới tuồng như cũng không đúng hẳn hương vị trong tuổi thơ. Điển hình là bó hành chẳng hạn. Khó mua là một, không thể thay thế là hai. Thịt thà cũng có nhiều thứ đặc sản khó thay thế - ví như gà Đông Tảo, bò tơ Tây Ninh, lợn mán Tây Bắc, hay cá anh vũ Phú Thọ. Nhưng nhìn chung, những loại chất đạm này có thể được thay thế và ăn vẫn ở mức chấp nhận được. Rau thì không. Món ăn đòi rau nào thì ta nhất định phải mua rau nấy. Bún cá phải ăn với thì là; phở gà nhất định phải có hành và thêm tí lá chanh; thịt bò xào thì khó lòng thiếu rau cần nước. Đổi thành loại rau khác là vị khác hẳn ngay. Thế nên, khi tìm được một bó rau của quê hương trên đất khách, tôi lại cảm thấy lòng mình xanh mát, khoan khoái khó tả. Màu xanh này là màu xanh của tuổi thơ, của đất Việt nhiều mưa um tùm cây cối, của tấm lòng người Việt thương yêu những điều bình dị nhất. Tập tùy bút này được viết ra là để chia sẻ những tâm tình xanh tươi, thiện lành ấy.…
tôi viết truyện này để thỏa mãn đam mê cityhumans thui, cityhumans ở đây là 63 tỉnh thành của Vietnam nha:) mấy anh mà xuất hiện nhiều nhất:_TPHCM_HÀ NỘI_Tiền Giang_ĐẮK NÔNG_BẾN TRE_ HẢI PHÒNG:)))) và 1 phần viết cái này sẽ có nhiều mùi bến giang ( bến Tre x tiền giang) là vì con ả này mê cặp đó vãi cả lìn:))…
Chuyện tình cảm của America mỗi ngày diễn ra như thế nào?…
🦊: Vậy chúng ta là gì hả Keonho?🐶: Khó trả lời quá hỏi câu gì dễ hơn đi.🦊: 😡🐶: 🥴©️ jam04/06/2025 ~…