(Lingorm) Mẹ ơi, Ba kìa
HE…
"Fred, đoán xem ai vừa đan khăn tay màu hồng trong giờ độc dược của lão Snape nào?"(...)Ôi Merlin, cái người đan khăn tay hồng trong giờ độc dược lão Snape mà lũ ranh vừa kể là anh, là Oliver Wood, lão rắn còn trừ hẳn anh hai mươi điểm nhà;__quan;…
Hoàng hônBuông.Mặt trời đỏ rực Mắt em CườiLong lanh như suốiỪ thì,Gặp nhau lần cuối Chuyện mình! đến đây thôi.Lưu ý: Tất cả địa danh, khu vực trong truyện đều là tự tạo…
Cậu mãi mãi chỉ là cái bóng của người mà anh thực sự để tâm thôi...…
Love and love"Yêu và yêu"Cuộc sống màu hường của hai chúng nó.-----OOC(?)-NOTP thì phắn-Đéo chứa mấy đứa bình luận hãm-Vã quá viết…
"Martin không nhớ ly espresso hôm đó có vị gì."Điều cậu nhớ là người ngồi đối diện đã tháo kính xuống, cười bằng đôi mắt trước khi cười bằng môi.Sau buổi diễn cuối cùng của Paris Fashion Week, một rapper kiêm producer và một người mẫu chỉ định ngồi nghỉ mười phút.Cuộc trò chuyện kéo dài hơn hai tiếng.Và nhiều năm sau, khi người ta hỏi Martin bản nhạc nào được viết nhanh nhất trong đời, cậu vẫn nghĩ đến đêm hôm ấy.Nghĩ đến hai chiếc kính đặt cạnh nhau trên mặt bàn.Và một người mà cậu tưởng mình chỉ gặp một lần.…
đêm mưa"Tôi sẽ đứng giữa phố phường đông đúc, với nụ cười lơ đãng hiếm hoi. Và đợi anh đến lúc kịp hoàng hôn." -• Đây là bản chuyển ver, truyện gốc thuộc về tác giả @downpour0721• Chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả.…
Lần đầu tôi gặp cậu ta là ở cửa hàng góc phố. Điều đầu tiên tôi nhận thấy là tóc cậu ta; nó quá hoàn hảo - tóc giả. Điều thứ hai tôi nhận thấy là nụ cười của cậu ta. Cậu ta đeo răng giả. Điều thứ ba tôi nhận thấy là đôi mắt của cậu ta.Đây là fic đầu tiên mình dịch nên xin các bạn góp ý để những fic sau sẽ tốt hơn nhé. *cúi đầu*Bản gốc : https://www.fanfiction.net/s/6946183/1/Corner-Store By EkaterineProof Reader : UstrinaCiel…
Hyunjin lúc nào cũng lãng mạn và ngọt ngào, Seungmin cứ mãi vùng vẫy trong hố sâu tuyệt vọng với Minho không thoát ra được. Seungmin ngây thơ khờ dại của tôi, khi nào em mới tự yêu chính mình?…
"...""Câm miệng.""Tôi còn chưa nói gì mà...Thôi, xin lỗi cậu nhé."Nyusa Sekiro hơi mím mím môi, cô suy nghĩ đủ thứ trên đời, tự hỏi kiếp trước mình có vô tình đạp đổ chén cơm của ông trùm khủng bố nào rồi cướp tiền chạy mất, hại người ta đến chết vẫn làm ma đói hay không.Nếu không gây nghiệp, tại sao lần xuyên không thứ hai rồi cô vẫn làm trâu làm ngựa cho Mafia chứ!?Người kia vừa chột dạ vừa bất đắc dĩ, dường như khá áy náy vì là một nửa lí do khiến cô ra nông nỗi này, đối phương ngượng ngùng xoa mũi nhìn trái nhìn phải. Nyusa Sekiro thấy mà muốn đả đảo, tốt nhất là đánh chết người trước mặt cho rồi."Ừm...Đừng giận, thật ra làm Mafia cũng học được thêm nhiều thứ mà.""Ví dụ?""Sự lãng mạn của người Ý chẳng hạn?""?"…
"Thả anh trôi dạt giữa lòng biển bao la. Nguyện cầu cho sóng yên, cho biển lặng, đừng làm tổn thương anh như cách em đã từng..."…
Disclaimer: Haitani Ran không thuộc về mình, gã thuộc về Ken Wakui, nhưng plot thì là của mình.Summary: Haitani Ran được gọi là kẻ nghiện vợ trong băng đảng tội phạm khét tiếng nhất Nhật Bản. Mặc dù sự thật là trong cái băng đó, có mỗi gã ta có vợ.• Nhật ký ghi lại những mẩu chuyện vụn vặt của Ran và vợ gã •Warnings: có chửi bậy, fic nhảm nhí vô cực đọc cho zui thui xin đừng đặt nặng plot =)))))))😭Rating: MGenre: RomanceA/N: nhân vật "em" là mình dựa vào bản thân mình để xây dựng. Nên nếu cô ả này bánh bèo và không hợp gu bạn thì hãy quay xe luôn nhé. Xin đừng buông lời cay đắng 🙏…
Xem r bt nhé :))…
Tình cảm sủng ái…
tác giả lần đầu viết Lưu ý : xàm, nhạt và KHÔNG CÓ THẬT TRONG CỐT TRUYỆN CHÍNH, ĐÂY LÀ TIỂU THUYẾT !Chỉ viết truyện trên Wattpad ko có bất kì ấn dụng khác Lịch : ko cóTạm drop Hẹn 1 ngày ko xa…
Đám học sinh với ước mơ lớn.…
Đơn giản là 1 fic để bế em bé Minxi của tui…
Chúng ta là bạn thân từ khi còn bé, nhà cạnh nhau. Lớn lên cùng nhau, chơi thân với nhau. Đến một ngày cậu chuyển đi, kể từ đó tớ và cậu không còn gặp nhau nữa. Mãi đến khi gia đình tớ gặp biến cố phải lên Seoul sống cùng anh họ thì mới gặp lại cậu. Liệu cậu còn nhớ tớ hay không? Tớ thích cậu, cậu có biết không?---------------------Đề nghị không được mang truyện tôi ra bên ngoài khi chưa có sự cho phép của tôi, cám ơn!…