Nephilim
Nói sao đây ta cứ đọc đi rồi biết…
Nói sao đây ta cứ đọc đi rồi biết…
Một chuỗi mắt xích đối thoại giữa những màu tính cách khác nhau (hoặc trái nhau). Cô ấy và cô ấy. Họ sống trong cùng một căn nhà, cùng nhau nói về tình yêu, nghĩ về cuộc đời và vén bức màn chắn phơi bày những mảng tối sâu xa trong tâm hồn.…
em em bạn bạn…
Có lẽ đây là một câu chuyện không được trau chuốt vì bản thân mình không phải một nhà văn, một tiểu thuyết gia thực thụ, nó chỉ là những mẩu truyện hằng ngày mà mình trải qua được ấn định bởi các màu sắc khác nhau. Thật mong nó có thể truyền cảm hứng tới những độc giả đọc câu truyện nàyy!!!…
Chuyện kể về 1 cậu bé tên Duy Khang vì nhà cậu nghèo rách mồng tơi đến nỗi cái quần sịp cậu còn phải lấy trộm cái khăn ăn của con chó hàng xóm cậu để mặc . Vì thiếu gạo để ăn cơm mà lại không có tiền để mua nên cậu đành ăn cứt đỡ…
Hoa nhài, hay lài, người ta được ví nó như là sự may mắn, thủy chung trong cuộc tình yêu của cả đối phương, hay nó là sự cô đơn, héo tàn cho cuộc tình không mong muốn..Nhưng có thứ còn đáng sợ hơn cả đằng sau khu hóa nhài của bà tôi…
Truyện này mình viết bên nick cũ của mình vì bị mất nick cũ bởi vậy mình hông ra truyện tiếp được nên mình tạo nick mới để hoàn chỉnh truyện mong mọi người đừng nghĩ mình lấy truyện của ng khác để chép lại. Có nhiều khúc đầu sẽ có thay đổi và thêm vào đôi chút nheChúc mọi người đọc truyện vui vẻ 😁…
Xả ảnh thui…
Câu chuyện sauu khi chia tay của những cô gái…
Chuyện dễ thương lắm á nhớ vào xem…
Mọt Sách, tao sẽ luôn luôn bảo vệ mày!…
Đoản ngược ( nhẹ ) dành cho người ko chịu được đoản ngược…
Học viện âm nhạc Nhật Dương có một thiên tài năm nhất hết sức kiêu ngạo và quái dị.-----Truyện chỉ đăng duy nhất tại Wattpad ( @ralergs_ ) Vui lòng không reup.…