Multicouple - Ái Tình
Tình yêu, là thứ tình cảm phức tạp nhất, và cũng khó nắm bắt nhất, vậy cớ sao con người vẫn cứ cố chấp đâm đầu vào?Khác hoàn toàn so với nguyên tác, nhân vật không thuộc về tớ, bối cảnh trong fic đều là giả tưởng.…
Tình yêu, là thứ tình cảm phức tạp nhất, và cũng khó nắm bắt nhất, vậy cớ sao con người vẫn cứ cố chấp đâm đầu vào?Khác hoàn toàn so với nguyên tác, nhân vật không thuộc về tớ, bối cảnh trong fic đều là giả tưởng.…
giới thiệu: tôi thích thầm anh ấy đã lâu nhưng kh dám thổ lộ vì tôi là con trai và anh ấy là con trai tôi kh mong chúng tôi thành đôi nhưng nếu đc thì tôi rất mong từ lúc gặp tôi đã thích anh ấy còn giúp đỡ tôi rất nhiềucảnh 1: 1 phôm nọ tôi đi học và gặp anh ấy, khi anh cười rất đẹp những lúc tôi bế tắc vào chuyện học tập thì anh luôn là người giúp tôi , những lúc tôi khó chịu thì anh lun là người giúp tôi , tôi định vào một ngày nắng đẹp sẽ thổ lộ tình cảm với anhcảnh 2: hôm nay là ngày tôi đăng truyện cũng là ngày tôi thổ lộ tôi không nghĩ anh ấy sẽ kh đồng ý nhưng anh ấy đã đồng ý và cưỡng hôn tôi , tôi rất bất ngờ nhưng cũng rất vui và sung sướng~~~ rất là i kư i kư tôi rất hạnh phúc cứ tưởng là mơ xong anh ấy hỏi"e muốn nằm trên hay dưới""bot hay top""thôi để anh làm top cho~~~" cảnh3:lúc ra về tôi đi làm ở quán coffe nhỏ, làm 1 lúc thì anh ấy vô mua trà sữa và nói anh mua trà sữa cho người yêu anh xong tôi rất hoảng và làm cho anh khi làm xong anh nói cái này làm cho e tôi rất vui và cũng rất i kư i kư~~~~ HẸN MỌI NGƯỜI VÀO NGÀY MAI CÓ CHƯƠNG 2…
LÊ THANH TRÚC : là một cậu ấm trong gia đình danh giá, anh có mọi thứ ngoài tình thương.. cuộc sống của anh cứ lập đi lập lại một cách nhàm chán.. mảng đời anh là một mảng đen.. đấm chìm trong u buồn và nước mắt.Nguyễn thùy chi : một cô gái nhí nhảnh rất hồn nhiên, luôn tươi cười và rất trẻ con, không muộn phiền lo toan tính toán.. cuộc sống của cô tràn ngập một màu xanh.. màu niềm tin và hi vọng..---- hãy đi cùng au xem màu đen pha với màu xanh ra gam màu gì nhé......…
Một chốn nhỏ để đi cùng Borussia Dortmund qua từng trận đấu, qua cả mùa giảiVà để kể lể những tâm tình vụn vặt với câu lạc bộ.…
𝐗𝐢𝐧 𝐜𝐡𝐚̀𝐨, 𝐭𝐨̛́ 𝐥𝐚̀ 𝐈𝐫𝐢𝐝𝐞𝐬𝐜𝐞𝐧𝐭 𝐓𝐞𝐦𝐩𝐞𝐬𝐭 ... Chào mừng các cậu đã đến với chúng tớ, rất vui được gặp các cậu Tớ đại diện các bạn Iridescent được tiếp đón các cậu khi các cậu dừng chân tại page của chúng tớ, một chiếc page nho nhỏ với bao tâm tư, dòng chữ của chúng tớ muốn gửi gắm Tại đây, chúng tớ muốn tâm sự về Tempest, về bảy chàng trai bảy sắc màu khác nhau nhưng chung một con đường ước mơ Hè hè, Iridescent có nghĩa là ánh sáng lấp lánh tựa như ánh sáng cầu vồng đấy, mà cầu vồng lại có bảy màu, y như là đại diện của mỗi người trong Tempest vậy Ở Iridescent chúng tớ sẽ làm gì? Chúng tớ muốn viết tâm sự cho nhóm, cho mỗi thành viên, hay là viết từng câu chuyện, từng mẩu oneshot nhỏ để thỏa mãn viết lách của tớ Tớ không dám tự tin văn phong tớ ổn, câu chữ của tớ mượt mà đâu. Nhưng tớ hứa sẽ hoàn thành tốt nhất trong khả năng của mình Cảm ơn các cậu đã ghé thăm Iridescent nhé, chúng tớ đều chào đón các cậu-🦀-🐰-…
[Đôi Mắt Thiên Đường]Summary: Nhiều năm xa cách sau cuộc chiến Phù thủy lần thứ Hai tại Hogwarts năm nào, Draco và Hermione đã gặp lại nhau khi cả hai cùng công tác tại Bộ Pháp Thuật. Từng ngày, từng ngày một, anh dần dần trôi tuột trong những suy nghĩ của bản thân về "cô ấy" và cuối cùng lại mắc kẹt trong lưới tình mà bản thân sẽ chẳng bao giờ chịu thừa nhận nổi của cô. Để rồi khi đã sa ngã vào tình yêu, anh phải lòng một người phụ nữ đã có chủ sao? Thật không thể chịu nổi. Nhưng hành trình khám phá phép màu và lẫn cả đau thương trong tình yêu đang khiến anh lún sâu. Mười năm trước, cô thả vào tay anh một mảnh giấy. Mười năm sau, anh yêu cô.❝Cuộc đời không chỉ có màu đen hay màu hồng, mà còn loang lổ đâu đó cả những mảng xám. Và thật trớ trêu sao khi cuộc đời hắn đâu đâu cũng là sự xám xịt buồn tẻ. Cho tới một ngày, một nàng thơ thuần khiết nhẹ bước tới cạnh hắn, thổi vào đó những màu hồng và khẽ chớp chớp đôi mắt của nàng, đôi mắt thiên đường... ❞Eyes OpenA story by Day Met the NightTranslator: Little Bookworm (@Little_Bookworm0507)Rating: Fiction TThis fanfiction hasn't had the author's permission for Vietnamese translation yetPlease do not take my translation anywhere without credits or permissionCheck out the original work here: https://archiveofourown.org/works/564178Sincere thanks to @canhcutvotri for your dreamy book cover design…
Tác giả gốc : Y Nùng Dĩ DựcNgười dịch : Xuetu (Thỏ Tuyết) Chuyển ver : @wfung1497Couple chính : Kookjin ( Điền Chính Quốc x Kim Thạc Trân )Link gốc : https://www.wattpad.com/story/198870712?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=qprosis14&wp_originator=PZ8cjn90DcG1Gy6W7cI5OQdmn8WpobJXJ8bqQAM3RHG10%2FFNuYutHeJGag5UMEYu3ILHboVJm6xKCXSKyh0o%2FL%2BKBy5eQqNVYMv5LzAOSVE0O%2BwrJonG6u2G3AYNXG4RBản chuyển ver này chưa được sự cho phép của dịch giả ╥﹏╥ nhưng tớ đã ib với bạn ấy mấy tuần chưa có phản hồi nên tớ quyết định vẫn chuyển:(Đôi lời tới dịch giả : Nếu cậu thấy fic này mà không đồng ý hãy nói với tớ nhé╥﹏╥ tớ sẽ xóa nó. Thành thật xin lỗi khi chưa có sự cho phép của cậu !…
Tôi là một nhân viên lạnh lùng, chỉ muốn yên ổn làm việc và tan ca đúng giờ.Nhưng từ ngày vào team mới, tôi gặp một ông sếp kỳ lạ: ngày nào cũng trêu tôi như trêu mèo.Tôi càng né, sếp càng nhây.Cho đến một ngày tôi nhận ra... mình đã quen với sự phiền phức ấy mất rồi…
Edit : Mow LCỐT TRUYỆN VÀ NHÂN VẬT KHÔNG GIỐNG BẢN GỐC HOÀN TOÀN 100 % VÌ TẤT CẢ LÀ DO SUY NGHĨ CỦA MÌNH DỰNG NÊNĐây là cốt truyện của series game Five Night At Freddy's mà mình đã TÌM HIỂU và SUY ĐOÁN qua các tài liệu, mini game,... Enjoy!! ^^…
Toàn bộ nhân vật trong truyện đều có thật. Mong m.n đừng ném đá mới viết lần đầu hơi non tay.…
Cô ấy không phải thiên thần nhưng cô ấy đã cứu rỗi một kẻ như tôi...…
𝘾𝙖𝙩𝙚𝙜𝙤𝙧𝙮: BoyLove, Hiện đại, Chủ thụ, Luỵ tình trung khuyển công, Ngược công, Thế thân, HE(?), SE(?)𝙒𝙖𝙧𝙣𝙞𝙣𝙜: OOC, Là sản phẩm do trí tưởng tượng nên cốt truyện không liên quan đến nguyên tác.𝘼𝙪𝙩𝙝𝙤𝙧: 𝗧𝗡𝟱𝟲𝟮.𝐊𝐡𝐚𝐢 𝐛𝐮́𝐭: 𝟏𝟓/𝟏𝟐/𝟐𝟎𝟐𝟏Đ𝐨́𝐧𝐠 𝐛𝐮́𝐭: 𝐱𝐱/𝐱𝐱/𝟐𝟎𝐱𝐱NGHIÊM CẤM REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC.…
Tác giả :Mèo lười Đọc và cảm nhận nha các đọc giả…
Tôi chỉ muốn những ngày đi học bình yên thôi…
Mỗi ngày 1 câu…
Kang Ji-hoon có rất nhiều điều muốn nói với Han Seo-rin.Nhưng cậu chọn im lặng,vì sợ rằng chỉ cần nói ra thôi,những ngày được ở cạnh cô cũng sẽ biến mất.…
"Khi tôi viết dòng cuối cùng giết chết nữ phụ, tôi không ngờ người chết tiếp theo... lại là tôi."…
mohhh~~ sao ta phải gò bó trong cái cung điện này kia chứ ngoài kia có bao nhiêu thứ cần khám phá... ta quyết định rồi phải làm một chuyến du ngoạn thôi…