Ở Nơi Đây Anh Vẫn Đang Chờ
Trên con đường tấp nập bao người qua lại, bên tai em chỉ nghe thấy mỗi tiếng nói chuyện ồn ào và cái cơn lạnh của mùa đông, anh cứ thế, lướt qua em, tựa một cơn gió lạnh buốt, khiến cho em vừa ngỡ ngàng vừa thích thú, đập vào đôi mắt em là đôi mắt sâu hun hút, xoáy sâu vào tâm hồn em như cơn lốc, mang đến sự lạnh giá như băng tuyết từ tâm hồn anh, đôi bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt tóc em như một cơn gió, mái tóc anh bay bay nhẹ nhàng, đôi môi hạ xuống, sao mà ấm áp đến vậy.Lần đầu tiên trong đời, em biết thế nào là yêu thương, che chở - vị ngọt của tình yêu, cảm ơn anh.Lần đầu tiên trong đời, em biết thế nào là tan vỡ, chia ly - vị đắng của tình yêu, cảm ơn anh.Lần đầu tiên trong đời em biết thế nào là cảm thông, nhẫn nhịn, cảm ơn anh.Tình yêu là thế, như một thanh chocolate vậy, vị ngọt ngào cũng có, mà vị đắng chát cũng có, và cũng sẽ đến lúc ta ăn đến miếng cuối cùng của thanh chococlate đó, dù vẫn có thể mua thêm thanh khác, nhưng sẽ không bao giờ có thể thử lại đúng thanh chocolate kia lần nào nữa.Xin lỗi anh, em yêu anh rất nhiều...Nhưng, xin lỗi anh, đã đến lúc em phải vẫy tay chào vĩnh biệt...Vĩnh biệt anh, mối tình đầu ngọt ngào nhưng cũng đầy đau đớn của em.Vĩnh biệt...…
Lời Nói Cuối Cùng Có Vị Thuốc Lá
Mình sẽ không tiết lộ tình tiết nào ở đây, tớ sẽ để các bạn tự đọc và tự trải nhiệm.chúc các bạn đọc truyện vui vẻ…
[HopeGa/ Drop] Có Lẽ Đã Quá Trễ
*Tác giả: Thỏ*Thể loại: hiện đại đô thị, 1x1, SE (cân nhắc trước khi đọc)*Sản phẩm phi thương mại, không re-up khi chưa có sự đồng ý của tác giảP/S: au là bạn thân của tui mà truyện nó viết cũng hay nên tui muốn chia sẽ với mấy cô. HopeGa cũng là do nó chọn, nếu có éo le quá thì đừng xử bắn tui ⊙︿⊙…
tìm em giữa thiên niên kỉ
khôi và khánh chi, người ở lại nhớ kẻ ra đi.…
Không yêu , Trả đũa vợ về .
Hài hước , tình cảm , lãng mạn…
Nhược.
Xuân Thanh-một thành phố lặng lẽ nép mình dưới những tán cây cổ thụ, nơi bầu trời xanh đến vô tận và những mùa hạ trôi qua như giấc mộng không lời. Đó là nơi Vân Tịch Ngạn Chiêu từng sống, từng lớn lên, từng để lại thanh xuân của mình giữa những con đường ngập nắng, những buổi chiều hoàng hôn rơi chậm trên sân trường, và những ký ức chẳng biết đã ngủ quên từ bao giờ.Nhiều năm sau, cô trở lại.Chuyến tàu lăn bánh qua từng con phố quen thuộc, mang theo những dòng suy tư miên man. Khi bước chân đến ngôi trường cũ, cô vô thức tìm về gốc cây đa xanh mát, nơi chiếc xích đu trắng nay đã bạc màu, rỉ sét. Và rồi, ký ức ùa về như dòng thủy triều bất tận-tiếng gọi của người bạn cũ, trang vở còn dang dở, sắc hoàng hôn nhuộm lên góc cửa sổ lớp học, và nỗi trống rỗng không tên trước thềm kỳ thi định mệnh.Thanh xuân là gì? Là một bài hát chưa từng có hồi kết, hay chỉ là một khoảng trời lấp lánh rồi chóng tắt?Cô từng nghĩ mình không vương vấn điều gì, nhưng khi đối diện với những ngày tháng đã qua, cô mới hiểu-có những thứ dù muốn quên cũng không thể nào quên, có những người dù lặng im cũng đã khắc sâu trong tâm khảm.Tựa như ánh chiều tà, đẹp đẽ mà mong manh.Tựa như mùa hạ năm ấy, chưa từng một lần trở lại.…
[ONGNIEL] [ONESHOT] Mãi yêu em
Đây thực ra là một fic mình viễn khá lâu rồi, mong là các bạn sẽ không chê trách mà vote cho mình nha 😗😗 enjoy!! …
[12 Chòm Sao] Bạch Dương- Nữ Thần Thời Chiến Quốc
Đọc đi zồi bit 😜😜😜 gây cấn lắm đó !!!…
Mùa xuân của anh chính là em
Đây là lần đầu tiên mình viết truyện có gì đó sót xin mọi người góp ý bỏ qua cho mình…
Để Anh Gặp Em Lúc Tốt Nhất
Tác giả: Mã Hiểu DạngThể loại: Hiện đại, sủng, minh tinh vs bác sĩ, 2SSố chương: 57Nếu không thiếu nợ nhau, vì sao phải gặp gỡ?Tần Vũ Tinh gặp phải xui xẻo, bệnh nhân kiện tụng, hơn nữa còn bị người nhà bệnh nhân rượt đuổi, rồi được đại soái ca cứu giúp. Cùng một lúc, cô phát hiện vị hôn phu thay lòng đổi dạ, đối phương còn là một nữ diễn viên. Nhưng người làm cô sốt ruột chính là soái ca đã cứu giúp cô, lại cũng là bạn trai của nữ diễn viên scandal kia - nam thần Hạ Thiên.Một bên là vị hôn phu môn đăng hộ đối, cha mẹ coi trọng, hơn nữa còn nguyện ý hối cải, một bên là soái ca nguyện ý làm người thế thân, nam thần Hạ Thiên. Cô cho rằng đây là một đề tài chọn lựa, sau đó mới phát hiện, phải chăng tất cả đều là duyên phận??Hạ Thiên xuất hiện, quấn quít không rời, hẳn là mười năm dài tính toán...Sau lưng nụ cười nhát gan là một gương mặt đã từng phóng túng...Trong cuộc sống của bạn, có phải đã từng trải qua một chuyện như vậy.Bạn đang đi trên đường, bị một người xa lạ gọi lại, thì ra anh ta là bạn học cũ của bạn.Bạn nhớ không ra tên của anh, bởi vì bạn chưa từng quan tâm tới anh.Anh nhớ được bộ dáng của bạn, bởi vì anh chưa từng quên đi hình bóng của bạn.Có đôi khi trùng phùng, chỉ là một trò chơi được tính toán chính xác. Anh biến mình trở thành hoàn hảo nhất, cướp đoạt lòng của cô.Tần Vũ Tinh cũng không rõ ràng, năm đó cô đã làm ra chuyện gì ngu xuẩn không thể tưởng tượng được, mà thiếu chút nữa bạn trai nhỏ kia phải bỏ mạng vì cô.Mười năm sau, anh trở lại...…
"Thần cupid" cua được lớp trưởng
Tôi là Nguyễn Ánh Vân, một cô gái đam mê mãnh liệt với tình yêu. Trong đầu luôn hằng mong ước một tình yêu trong sáng, hoặc có khi cháy bỏng ở thời cấp 3. Nhưng hễ tôi thích ai là người đó lại có crush hoặc người yêu.Và tôi có một biệt danh là "Thần Cupid". Tôi bắt đầu ngẫm nghĩ, và tính toán, chẳng biết đến bao giờ mới tìm thấy được "Nữ thần Psyche" của mình đây....Sau một thời gian tìm kiếm tình yêu. Kết quả lại rơi vào hố tình của Trần Võ Thành Công, trên trường là lớp trưởng của cô, ra khỏi trường là bạn thân nối khố, về nhà là "chị dâu". Ý trời hả? Khứa này phải là "chị dâu" của cô chứ?Là sao zị mấy ní ưi???? Cíu em.…
You Are My Everything
Thành phố càng nhộn nhịp, con người lại cảm thấy cô đơn hơn... Bạch Hiền cũng vậyTrong thời gian trống trãi ấy, cậu đã gặp được một người có thể lấp đầy trái tim cậu...mọi người thường gọi người đó là....Xán Liệt.…







