[Tản Văn] Yêu Là Đau
Nếu ngày mai là kiếp sauChỉ sợ khi mở mắt vẫn còn thương!…
Nếu ngày mai là kiếp sauChỉ sợ khi mở mắt vẫn còn thương!…
☁️Là những mẩu chuyện nhỏ, vặt vãnh, mang dấu ấn cá nhân về tuổi thơ của mình. Mình viết cho mình, mong mình ngày sau từ những dòng này mà giữ được những dấu yêu trong trẻo những ngày cũ đó. Nhất định nhé.…
Thể loại : đoản văn. Gồm những mẩu chuyện ngắn về cuộc sống gia đình của đôi vợ chồng " già " . Nhẹ nhàng và ấm áp.Tác giả : Hoa Sơn Tử…
như tên gọi.…
Tác Giả : Rin ( it's me :>> )♥ Siêu Đoản Văn Đam Mỹ chính là tổng hợp tất cả những đoản văn mà tôi nghĩ ra , còn có thể là những tưởng tượng hư cấu qua mọi thứ trong cuộc sống của tôi nữa = ))Mong mọi người sẽ thích nó <3 Yêu thương ♥…
"Khi lòng buồn, trời sẽ đổ mưa..."…
Những vấn đề trong cuộc sống có làm cậu mệt mỏi? vậy đến với tôi chúng ta tìm chút thư thả thôi nào.…
" Có một ngày nụ cười rơi đâu mất Em ngẩn ngơ đi kiếm tận chân trời Chân trời xa, còn nỗi buồn có thật Nên đi hoài, chẳng hết nỗi chơi vơi..."…
- Tên tác giả: Lê Đô- Edit: Ngọc Ngọc- Beta: Đá Nhỏ- Bìa: Gác nhỏ nhà Zynni (cảm ơn shop iu vì bìa siêu đẹp)- Raw: Tấn Giang- Văn án:Sinh nhật 18 tuổi năm đó, Vạn Xuân quyết định "điên" một lần.Cô lấy toàn bộ dũng khí, hướng về chàng trai đó.Cô chờ rồi lại chờ, đến khi hoàng hôn buông xuống, những vì sao sáng lên cũng không thể cản được nổi mong mỏi nhen nhóm.Cô cũng không ngờ rằng,Cái buổi tối hôm đó, tên phóng đãng kia không thể kềm chế nổi bản tính tuổi trẻ xốc nổi, sa vào vũng máu.Cô lại càng không thể ngờ là,Đằng sau khung ảnh ngày đó có một lá thư tỏ tình không thể mở ra, nó chứa đựng rất nhiều lời muốn nói nhưng rốt cục cũng xóa xóa tẩy tẩy chỉ còn vài chữ:"Vạn Xuân, tôi thích cậu!"(...)Tám năm sau, hai người gặp lại nhau ở cục cảnh sát.Vạn Xuân của năm 18 tuổi thích cậu sống lại, nhưng cô lại không dám đứng lên thừa nhận.Trần Chu, đã từng là người vô cùng sôi nổi, người dùng những ngón tay thô ráp ôn nhu lau đi dòng nước mắt của cô.Hiện tại, chỉ biết đem cô đẩy ra thật xa.Nếu không phải một lần uống say, hắn ôm cô không chịu buông, đáng thương nói:"Vạn Xuân, đừng không cần tôi mà, tôi chỉ còn mình cậu thôi!"Vạn Xuân đã từng cho rằng, chỉ có mình yêu thầm đến tám năm, là tình cảm một phía...- Lưu ý từ tác giả:Là truyện ngọt, xin hãy tin tôi đi!Thể loại: Yêu thầm, tình đầu, trưởng thành, cứu rỗi.Cốt truyện thiên về tình cảm nhân vật.Nếu bạn theo đuổi chuyện đào sâu về tình tiết, xin hãy lướt qua.[Truyện sẽ cố gắng cập nhật vào thứ Bảy hàng tuần.…
Tác giả: Mèo Ăn VạThông tin:Nơi này ngay cả chốn dung thân ta đều không có, chỗ dựa duy nhất của ta hóa ra chỉ là trò lừa bịp.Tất cả đều ruồng bỏ ta, mặc ta đơn côi trong bóng tối lặng lẽo.Thì ra ta vốn không nên tồn tại trên cõi đời này.Thì ra đó là lí do ta phải chịu trừng phạt.Trái tim ta đau đớn.Ta trở thành một phần của hư vô.Chịu đựng ủy khuất, ta chìm sâu và chìm sâu hơn nữa.Ngàn năm trôi qua, là ta nhưng không phải ta, trở mình thức dậy rửa hận diệt nhân.*********************"Ngươi muốn ta cứu loài người? Vì sao?""Chủ nhân, như vậy chẳng phải ngài sẽ trở thành anh hùng hay sao, Một anh hùng ai ai cũng ngưỡng mộ, tuyệt quá còn gì!""Anh hùng? Cái danh ấy ta không cần.""Chủ nhân, ngài làm khó em quá, nhiệm vụ của em chính là giúp ngài trở thành anh hùng a~. Nếu ngài không muốn trở thành anh hùng vậy ngài muốn cái gì?""....Nếu có thể, vậy ngươi cho ta thứ được gọi là hạnh phúc đi."…
Tác giả: Thiên Diệp Nguồn: Khởi Phong Diệp VũThể loại: cổ đại, đoản văn, 1v1, ngược tâm, he"Tại sao?"Một tiếng nghẹn ngào thốt lên đầy đau đớn, sau đó, ta không biết gì nữa, thân thể nhẹ bẫng chìm sâu vào bóng tối.Hắn khóc sao?Ta bên hắn 10 năm cũng chưa từng nhìn thấy dù chỉ một nét mặt bi thương của hắn, thế nhưng giây phút ta ngã xuống, lại nghe được tiếng hắn khóc. Là vì ta mà khóc? Ta không biết, mà cho dù là thật thì sao? Là ảo giác trong giờ khắc sinh tử thì thế nào? Cũng đâu thể thay đổi được kết cục đã định: ta là vì hắn mà tự tay dùng kiếm đâm vào trái tim mình.~~~~~~~~~~~~~~~~~Truyện thứ 2 trong hệ liệt Linh, mong được mọi người ủng hộ.…
Tôi là Trần Ngọc An Nhiên.Không được may mắn như các bạn khác, tôi sinh ra trong một gia đình không được hạnh phúc. Từ nhỏ tôi đã luôn phải chứng kiến những cuộc cãi vã của bố mẹ. Nó diễn ra thường xuyên đến mức tôi đã coi nó là một điều tất lẽ dĩ ngẫu trong gia đình mình. Nhiều lúc tôi oán thán ông trời, tại sao lại đối xử bất công với tôi như thế? Tại sao tất cả các bạn khác đều có một gia đình hạnh phúc của riêng mình, còn tôi thì đến một điều nhỏ nhặt như thế cũng không có được? Ha, tôi cũng tự cảm thấy chính mình thật đáng thương. Đáng lẽ tôi không nên xuất hiện trên cõi đời này mới phải.Và rồi năm tôi lớp 11, bố mẹ tôi ly hôn. Tôi theo mẹ chuyển lên Hà Nội sống cho gần nhà ông bà ngoại. Có lẽ ông trời cũng chưa tuyệt tình đến mức như vậy khi đã để cho tôi gặp cậu vào năm 17 tuổi - cái độ tuổi thơ mộng nhất của tuổi học trò. Tôi cũng không biết vì sao tôi lại thích cậu nhiều đến như thế, chỉ biết nụ cười của cậu như ánh sáng Mặt Trời chiếu soi vào những vết thương trong tâm hồn tôi, từ từ giúp tôi chữa lành nó, và cũng chính cậu đã dắt tôi bước ra khỏi vũng bùn lầy tăm tối của cuộc đời...Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện bên tôi, để những năm tháng thanh xuân ấy của tôi trở nên thật ý nghĩa! Cảm ơn cậu rất nhiều, Mặt Trời nhỏ của tôi!------------------------------Thanh Hóa, 23/8/2023Bìa: @canva…
Tập truyện ngắnTản vănLãng mạnTrong sángNhẹ nhàng…
Hạ Vân là một câu chuyệ[email protected]…
Những câu chuyện sau chỉ là những đoạn truyện không hồi kết. Cuộc sống vốn có nhiều ngã rẽ, nhiều sự lựa chọn, nhiều cảm xúc, cách nghĩ khác nhau. Thế nên tôi không mặc định một cái end nào, để các bạn tự tưởng tượng. Đó có thể là sad ending hoặc happy end hoặc đôi khi là một khởi đầu khác...Mong mọi người đọc và phản hồi ạ…