Life
Life…
Thể loại: 1x1, ấm áp văn, hiện đại, si tình thụ x ôn nhu công, cường cường, ngược (1 ít), HE.Độ dài: Chưa xác địnhTình trạng: đang lết.20/10/2019 - ? Tôi gặp cậu năm tôi 14 tuổi, khi ấy mới học cấp 2, chúng ta quen nhau 3 năm sau đó, với tôi mà nói, đó là những ngày tháng đẹp nhất.Nhưng, lại không có cách nào quay lại được, lại cũng không có cách nào níu được cậu.Thụy Điển mưa rồi. Tôi nhớ cậu…
Có những con người đi tìm hạnh phúc. Dù biết hạnh phúc là sợi chỉ mỏng manh nhưng họ vẫn cố níu chặt lấy, dù có đứt bao nhiêu lần vẫn giữ, đến khi nó không còn, nhưng trong dạ họ vẫn hy vọng kéo lại được sợi hạnh phúc không hề có đó...…
Từ khi tôi cướp mất một giải Olympic Toán và một giải Hùng biện tiếng Anh thì cái tên lớp đối diện ngày càng ghét tôi hơn.Mỗi lần chạm mặt, hắn liền cho tôi cái ánh mắt đá xéo vô cùng rõ ràng, lúc nào cũng thích chứng tỏ mình ông đây là nhất.Haizz, tôi còn chưa hề coi cậu ta là kẻ thù vậy mà ngày nào Lục Chính Hoài cũng hận như không thể đem tôi nhổ cỏ tận gốc, đóng gói rồi vứt ra ngoài Trái đất vậy.Cho đến một ngày cái tên cố chấp kia lặng lẽ nhét milo và kẹo que vào học bàn tôi, không quản trời mưa cõng tôi cả quãng đường chỉ vì tôi nói muốn thắng cuộc thi đó.Tôi biết mình động tâm rồi.Sau đó chúng tôi yêu nhau, tình yêu ấy đẹp đến nỗi mọi cô gái đều phải ao ước bản thân sau này phải lấy được người như Lục Chính Hoài.Nhưng rồi cũng chính là vào mùa hè năm thứ 4 đại học, tôi tự tay hủy đi tình yêu mà bọn tôi nâng niu suốt ngần ấy trời .Tôi không chỉ tông chết em gái Lục Chính Hoài, mà còn khiến ba anh ấy đột quỵ một cách tức tưởi trong đống văn kiện ngập tràn nợ.…
Lý Thiện Yểu sinh ra có một khuôn mặt xinh đẹp như hoa nhưng lại một lòng muốn dựa vào thực lực trở thành biên kịch.Sau khi xuyên qua trở thành nữ nhi duy nhất của nhà giàu đệ nhất kinh thành nhưng lại là một cô nương ngốc nghếch suốt ngày bị mẹ kế tìm cách hãm hại. Nàng vì muốn bảo vệ bản thân nên đã đồng ý làm vị hôn thê của tướng quân.Ngày thành hôn, tướng quân dùng kiệu lớn tám người khiêng, mười dặm hồng trang, dùng nghi lễ long trọng nhất kinh thành rước nàng về phủ.Không ai nghĩ rằng, sau ngày thành hôn đó là sự khởi đầu cho chuỗi ngày vui vẻ yên bình, phủ tướng quân rộng lớn chỉ có một mình nàng chưởng quản, hôm nay dựng phòng bếp nhỏ, ngày mai xây một sân chơi, đào ao nuôi cá, trồng các loại cây ăn quả, chơi đùa ca hát, từ nơm nớp lo sợ đến nũng nịu chơi xấu. Nàng dần cảm nhận được vị tướng quân tính tình lạnh lùng, không gần nữ sắc trong truyền thuyết là một lòng một dạ yêu nàng.Trước khi gặp nàng, Tống Tử Mộ có một cuộc sống vô cùng cô độc.Hắn là đích trưởng tôn của Trấn Quốc Hầu, lại bởi vì thuở nhỏ mất đi song thân, trở thành một tồn tại lúng túng trong phủ.Nhị thúc vì tranh tước vị với hắn nên mỗi người một ngả, tổ mẫu vì gương mặt của hắn giống mẫu thân mà lãnh đạm chán ghét. Những chuyện này hắn cũng không thèm để ở trong lòng, tâm niệm duy nhất của hắn chỉ đợi sơn hà vững chắc, bách tính an vui, liền trở về Mạc Bắc trông coi phần mộ của phụ mẫu, vượt qua quãng đời còn lại.Nhưng bánh xe vận mệnh đã thay đổi từ ngày hắn gặp một cô nương ở ngoài thành.Cô…
1 hôm nọ bỗng nhiên tôi gặp lại cô ấycô ấy tên là Bích Ngọc ctôi đã yêu nhau trước đó nhưng đã ctay vs nhau hôm tôi gặp lại cô ấy là ngày 10/4/2022 sau đó ctôi âm thầm lặng lẽ và bước đi tôi định níu kéo cô ấy nhưng đã không kịp vì cô ấy đã đi nhưng cô ấy đã quay mặt lại và cô ấy đã bị rớt cái điện thoại tôi nhặt lên cho cô gái, hết phần 1 hơi xàm nha mn tại mik mới làm ạ…
Title: Làm thế nào giữ được em?Author: JoeCategory: HE, hiện đại, ngọt, ngược tâm, H, vườn trườngVăn án:Anh là hội trưởng hội học sinh, được bạn bè và thầy cô yêu quýCậu là một học đệ lưu manh, giáo viên hay bạn bè đều không yêu thích---Hắn là học bá trên cậu một lớp, được rất nhiều nữ sinh theo đuổiCậu là một lớp trưởng gương mẫu, được rất nhiều người tán dương---Bốn người bọn họ, mỗi người mỗi tính cách, nhưng cũng vì thế mà cuốn hút lấy nhau. Cùng nhau trải qua cuộc sống vườn trường vui vẻ, cứ tưởng mãi mãi vẫn sẽ là như thế. Nhưng xã hội so với trường học khắc nghiệt hơn nhiều, bọn họ liệu có thể giữ lấy nhau ?---Anh là một tổng tài toàn năng, được người ta xem như Mặt Trời, ánh nắng ấm áp pha lẫn rực rỡ khiến nhiều người ngưỡng mộCậu là một nhân viên bán thời gian, được họ ví như Mặt Trăng, lãnh đạm cùng cô độc, ai đối với cậu cũng đều không cảm tình---Hắn không thích công việc, nguyện tâm nguyện ý ở bên cậu, nhưng cuộc sống lại đủ ăn đủ mặc, khiến mọi người ghen tịCậu là thư kí của công ty, lúc nào cũng phải chịu công tác, làm việc nhanh nhẹn lại năng nổ, ai ai cũng quý mến---Nhưng vì họ đối lập nhau nên thường xảy ra mâu thuẫn, khi bước ra xã hội, gặp gỡ thêm nhiều người, họ cũng không biết bản thân còn yêu đối phương không? Chỉ là khi một trong hai người chấp nhận buông tay, họ lại một mực muốn níu giữ?…
Hắn là thiên chi kiêu tử, tao nhã tôn quýHắn bình sinh nguyện vọng là:Nhất, đem nàng nâng niu trong lòng bàn tay đauNhị, đem nàng hàm ở miệng che chởTam, giống như trênTứ, đem nàng hấp bạo sao nóng đôn rau trộn ănBản chuyện xưa giảng Đại Hôi sói ăn luôn tiểu bạch thỏ, JQ bắn ra bốn phía…
MÙACó những mùa anh gọi mùa yêu dấuMang yêu thương đong đầy gửi đến emCó những lần bên nhau thật rôm rả,Gom mơ mộng ta đặt nơi góc hẹn hò.Có những giờ ta cần nhau ko hẹn trước,Em thì thầm nũng nịu qua chiếc phone.Có những mùa tạm gọi mùa thương nhớ.Rồi những ngày anh lang thang mãi chốn xưa.Có những chiều anh rong ruổi đón những cơn mưa.Rồi những giờ anh thấy nhớ em không siết.Có những mùa nặng nề gọi mùa tan biến,Anh ngỡ ngàng để rồi đánh mất em.Có những ngày anh điên cuồng tìm lại,Cười tẻ nhạt chôn giấu những đớn đau.Và bây giờ anh gọi mùa quá khứ,Theo thời gian cứ xưa cũ dần tan.Có vài lần anh tìm lại nơi chốn cũ,Để dối lòng ôm ấp "Mùa" trong tim...…
Cậu là lớp trưởng gương mẫu.Hắn là lưu manh học đường.Nhìn bạn học cùng bàn Vương Tuấn Khải đang hưng phấn đánh nhau, Vương Nguyên dù bị doạ cho sợ chết khiếp vẫn liều chết xông vào níu lấy tay áo hắn.- Vương Tuấn Khải, không được đánh nhau.Vương Tuấn Khải cúi đầu nhìn người con trai đang bám dính lấy cánh tay mình, không khỏi khó chịu nhíu mày.- Cậu tại sao lại phiền phức như thế chứ?Vương Nguyên ngẩng đầu nhìn hắn, từ trong đáy mắt bướng bỉnh.- Trong trường này người duy nhất khiến tôi phải phiền phức như vậy chỉ có mình anh thôi.…
"Này tiền bối, sao anh giỏi quá vậy?!""Vì anh là genius.""Này tiền bối, anh có ước mơ không?""Có, anh ước anh là cục đá.""Này tiền bối, em thích anh!""Ừ, hẹn em kiếp sau nhá."Chặn đường thu phục đàn anh của bạn có vẻ nó rất rất rất khó khăn đây._-_-_-_-_-_-_Story by: @coincake3…
"Huyễn Mộng Tàn" là câu chuyện buồn về Y Thâm - cô gái mạnh mẽ, gánh vác mọi khó khăn để nuôi dưỡng ước mơ của người yêu Tử Luân, dù niềm tin ấy ngày càng trở nên mong manh. Khi hy vọng vừa nhen nhóm, định mệnh nghiệt ngã đã cướp đi mạng sống của cô trong một tai nạn bất ngờ. Hình nhân tân nương đỏ thẫm, rơi xuống giữa vũng máu, như một điềm báo bi thương cho giấc mộng hạnh phúc chẳng bao giờ thành hiện thực."Dưới ánh trăng tàn, huyễn mộng cũng phai. Đến cuối cùng, thứ níu giữ lòng người chỉ là những mảnh vỡ của ký ức không trọn vẹn."…
Họ là những kẻ mang trái tim si mê đến tận cùng, nhưng tình cảm ấy không tầm thường - nó vượt khỏi ranh giới của yêu thương thông thường, chạm đến tầng sâu của sự tôn thờ.Trong mắt họ, người ấy không chỉ là một con người - mà là ánh sáng duy nhất soi rọi bóng tối cuộc đời. Là cơn gió nhẹ khiến trái tim hóa mềm, là thần thánh trong ngôi đền linh thiêng họ nguyện quỳ gối cả đời để thờ phụng.Họ không yêu một cách ồn ào, mà yêu bằng cả cuộc sống. Họ dõi theo từng bước chân của người kia, ghi nhớ từng cái nhíu mày, từng nụ cười, như kẻ mộng du đi lạc trong mê cung chỉ có một lối ra - là ánh nhìn của người ấy.Với họ, được đứng phía sau người đó, đã là một loại hạnh phúc. Được hy sinh vì người ấy, là một niềm kiêu hãnh.Họ không mong được hồi đáp, nhưng nếu được chạm tay một lần, họ sẽ nâng niu như đang giữ cả thế giới. Nếu bị tổn thương, họ thà đổ máu chứ không để người ấy phải rơi lệ.Sự tồn tại của người kia không còn là điều kiện để họ sống - mà là mục đích để họ sống.Không phải là yêu mù quáng, mà là tín ngưỡng. Một dạng tình cảm thuần túy và cuồng nhiệt đến tận cùng.…
hai nhà môn đăng hộ đối, cô lại là thanh mai trúc mà với anh, cả hai nên đôi trong cuộc gán ghép của gia đình. Tuy nhiên tính cô sở hữu cao nên không muốn anh bên cạnh ai, không hãm hại ai chỉ cho tiền và đưa họ đi xa anh thôi, nhưng nữ phụ vì vừa muốn tiền vừa muốn tình yêu nên lên kế hoạch đẩy họ ra xa nhau. Anh vì nghĩ cô ác độc đẩy cô ra xa, cô nhiều lần cãi vã, mệt mỏi trong hôn nhân mà đã ký giấy ly hôn. Anh sau khi cô đi thấy trống vắng trong lòng nhưng tự tôn cao mà không xin lỗi hay níu kéo. Cả hai tan vỡ như thế đến khi mẹ của anh cho anh xem tất cả mọi thứ, anh hối hận muốn níu kéo cô lại. Nhưng giờ cô không còn tin anh nữa, cô thành nữ CEO thiên tài chỉ sau anh và được nhiều người săn đón, trong đó có cả nam phụ, người đã giúp đỡ có trước và sau hôn nhân, âm thâm lo lắng, chăm sóc và dịu dàng với cô, thương yêu cô và là tình địch nguy hiểm nhất đối với anh, cuộc tình của họ sau nhiều sóng gió và hiểu lầm thì liệu kết cục là gì? Họ có trở về bên nhau không hay sẽ lướt qua nhau, tìm lối về khác? Hôn nhân không chỉ là yêu, mà còn là trách nhiệm, sự gìn giữ, thấu hiểu và sự tin tưởng, là con người cần phải trân trọng hiện tại, vun bồi hạnh phúc chứ không phải là khi là dĩ vãng rồi mới trân trọng nhau. Hôn nhân như một bàn cược lớn, nếu như biết vun trồng sẽ tồn tại vĩnh cửu, dù tranh chấp gì cũng qua nhưng nếu cứ không làm gì mà chỉ đòi hỏi nhiều hơn thì có lẽ tất cả hạnh phúc có sẽ là dĩ vãng mà thôi. Vậy nên không thể quay lại quá khứ cũng không thể hay về tương lai thì thực tại, hãy trân quý khi còn.…
-Anh yêu cậu.-Cậu không yêu anh.-Anh theo đuổi cậu.-Cậu lơ anh.-Anh tỏ tình với cậu.-Cậu đồng ý.-------------------------Cậu yêu anh.-Anh không quan tâm.-Cậu níu kéo.-Anh rời xa.-Cậu đau khổ.-Anh ghét cậu.-------------------------Anh yêu cậu.-.....-Anh muốn cậu bên cạnh.-......-Anh đau.-.......-....... Xin lỗi anh, muộn rồi.Anh đã đến với cậu.…
Những câu chuyện ngắn về những mối tình khác nhau. Có những mối tình vừa chớm nở đã lụi tàn, có những tiếc nuối day dứt hoài về tuổi thanh xuân, có những ngày mưa không ai chờ đợi, có những tình cảm tâm tư còn chôn giấu.P/s : Mình mới viết truyện gần đây nên còn nhiều sai sót, mình rất mong nhận được phản hồi từ mọi người để mình rút kinh nghiệm cho lần sau❤️Xin cảm ơn ạ…
Tô Hiểu Nguyệt, ở hiện đại là một cô nàng đại lười (tự nhận mình là Tô Đại Lười), trong một đêm nóng bức nàng vô tình xuyên không nhập vào thân thể của nữ nhi độc nhất nhà Đỗ tể tường (lý do rất củ chuối) Đỗ Hiểu Nguyệt, bị thái hậu chỉ định tiến cung làm phi, sau này vô tình trở thành Hoàng hậu.Chỉ là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Tô Hiểu Nguyệt dù ở thời đại nào cũng lười như trước.Hậu cung sâu như biển, lười nữ có thể an toàn sinh tồn hay không? Với những sóng gió trong cung làm thế nào để nàng có thể duy trì một cuộc sống an nhàn, thanh bình.Sống trong hoàng cung như cá gặp nước,tại sao như vậy? Chúng ta hãy cùng xem nang đã làm gì mà có thể nhàn nhã, lười nhác, đắc ý mà sinh sống.【 tình cảnh 1 】"Theo lý thuyết, tỷ tỷ so với bọn muội nhỏ hơn 5 tuổi, tỷ tỷ phải gọi bọn muội là tỷ tỷ, chỉ vì tỷ tỷ là hoàng hậu nên...", một quý phi khiêu khích, nũng nịu yếu ớt nói."Vậy sau này ta gọi người là tỷ tỷ đi", thật là chỉ là danh xưng, kêu người một tiếng tỷ tỷ cũng không mất tí thịt nào, chỉ vì việc này mà đến khiêu khích ta, các nàng thật là không có việc gì làm nên đến gây sự, không biết nhân gia đang muốn ngủ hả?【 tình cảnh 2 】"Hoàng hậu, nàng là quốc gia chi mẫu, tại sao tính tình lại như vậy?", hoàng đế nhìn hoàng hậu vừa đánh đổ chén rượu trong bữa tiệc hỏi."Xin Hoàng thượng gián tội", Đỗ Hiểu Nguyệt cuối nhìn đống mảnh vụn nhưng không tỏ vẻ hoảng sợ nói, "Thần thiếp làm bể ly quốc cống phẩm, thần thiếp tự nguyện bế môn sám hối một tháng."Một tháng, có thể xem r…
Đêm đó, Luy mang thức ăn và một cóc cà phê đến văn phòng của Yoongi. "hey baby, anh đã vất vả nhiều rồi em có mang thức ăn đến cho anh đây." " em đã đến rồi sao hôm nay anh đã rất nhớ em đó" Luy đã đến gần Yoongi với một cái ôm từ phía sau, khiến cho người Yoongi được chữa lành hết mệt mỏi của ngày hôm nay. Luy nhẹ nhàng nói với Yoongi bằng một giọng ấm áp "Saranghaeyo". Yoongi mỉm cười một cách ngại ngùng "anh cũng vậy cảm ơn em anh cũng yêu anh." Luy với gương mặt giận dỗi quay đi. " Vậy Anh không yêu em hả?" " Có chứ thậm chí rất nhiều đó." " Thôi em phải về đây không ở đây với anh nữa, em sẽ về nhà đợi anh nhớ về sớm với em đó." "Em không ở đây chọc phá anh như mọi khi sao? Anh sẽ rất buồn đó"- giọng nũng nịu "Mặc kệ anh luôn dám chọc em hả" " Thôi được rồi hôm nay anh có rất nhiều việc cần phải làm. Chắc là anh sẽ về trễ đó."" không sao em đợi được mà". Luy về nhà và nghe những bài hát Yoongi đã sáng tác để đợi anh ấy về, nhưng Luy đã ngủ cho đến 3 giờ Yoongi về nhà, và anh ấy thừa biết rằng Luy đã ngủ nên Yoongi đã đi rất nhẹ nhàng, anh ta lên giường và thì thầm. " Anh xin lỗi vì anh đã để em phải chờ quá lâu." Rồi Yoongi hôn nhẹ lên trán Luy, Luy chợt tỉnh giấc "anh đã về rồi sao? Em tưởng anh ngủ ở nơi làm việc rồi." - thừa cơ hội chọc Yoongi "Anh cũng nghĩ sẽ ngủ ở đó nhưng lại nhớ đến ở nhà có người mình yêu đang đợi nên không thể nào ngủ ở đó được ". -- -- -- - --…