Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Chúng tôi tìm về đằng sau những khung sắt thơm mùi rỉ sét, co rúm trong tấm dẻ rách bị bước chân của người đời tàn nhẫn giẫm đạp, khốn cùng níu lấy hơi ấm giữa cơn mưa rào ngang qua vào một ngày đông giá.Ở giữa lòng thành phố, chúng tôi là những đứa trẻ bị bỏ rơi, hôn lên những tổn thương của nhau và chắp vá lại bằng thứ mà người khác thường gọi là phù du.-Nội dung, địa danh trong fic chỉ đều là giả tưởng.Fanfic chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng, xin vui lòng không liên hệ với đời thực.…
Tag: niên thượng, tổng tài 35 tuổi Bác x thiếu niên dương quang ChiếnCao lãnh chi hoa vạn người kính nể trước nay chưa từng vướng bận chuyện tình cảm, khó hiểu lòng mình cứ ngỡ em ấy tốt với mình là lẽ đương nhiên. Trải qua ái ân tình trường, thấu hiểu nổi niềm tình si mới rõ từ lâu đã đem em đặt lên đầu quả tim mà nâng niu trân trọng.Đào hoa tiếu ý hiện hữu trong đôi mắt đa tình của thiếu niên, em thích một người có chút khó gần, có chút biệt nữu, có chút ngây ngô. Người đó lớn hơn em nhiều lắm nhưng không có biết yêu đương đâu. Như vậy cũng không sao em có thể ở bên cạnh từng ngày giúp người hiểu rõ chỉ là phải yêu lại em nhanh một chút nhé. Đau lòng nhiều lần em sợ mình sẽ bỏ cuộc mất."Ngày mai lại nói yêu em.""Như vậy…thật tốt"Fanfic dựa trên trí trưởng tượng, không áp dụng vào đời thật. Chào mừng cậu đến với thế giới Bác Chiến của mình.…
Một chiều mùa hạ tháng tám, năm 2045, trong lúc dọn dẹp phòng ngủ, con gái đưa cho tôi một bức thư cũ đã ngả màu vàng nhạt của thời gian.Con bé hỏi tôi: Mẹ, người trong bức thư này là ai? Tôi đưa tay đón lấy, tựa như thể nâng niu cả thanh xuân tươi trẻ của mình. Người đó là ai nhỉ? Phải rồi, đó là người tôi đã từng yêu. Tình yêu của chúng tôi nhen nhóm giữa tiết mù sương của nước Anh, nồng nhiệt tựa như nắng hè nước Ý, nhẹ nhàng tựa cánh hoa anh đào ở Seoul và rồi kết thúc dưới mùa thu Hà Nội.Người ấy từng là tất cả của tôi - Na Jaemin.…
-Hoài Ảnh Ảnh, cậu nói xem sau này chúng ta có gặp lại nhau không?- Hàn Lâm, cậu nói nhảm gì đấy? Tất nhiên là sẽ gặp lại rồi, tớ chỉ sợ cậu quên mất tớ thôi!_ Cô nũng nịu với anh_Đồ ngốc, sao tớ có thể quên cậu được chứ! Ảnh Ảnh, tớ thực sự rất......_ Anh xoa đầu cô, ấp úp- Này, này, đến xem họ ca hát vui quá kìa! Đi thôi ! Phải lần đấy, cô nghe anh nói hết tâm tình mình, cô suy nghĩ chín chắn trưởng thành hơn thì bây giờ đâu phải đau khổ! 7 năm trước, Anh là điều tuyệt vời nhất đời cô, nhưng mãi sau này, cô mới nhận ra điều ấy!…
Như cái title thì tôi muốn viết một câu truyện về Thiên Thần - theo một góc nhìn khác. Tôi đặc biệt tập trung miêu tả về "mối quan hệ" giữa một Thiên Thần mang giới tính Nam và Ngài (Chúa). Và từ từ, tôi không phản động tôn giáo hay gì đó đâu, không có gì cả, i do becuz i like :3 và đây có thể coi như truyện đồng tính nên các genius nào vào đây loạn xạ cả lên vì tưởng đây là truyện tình hường phần lãng mạn phát tởm ra như trong shoujo và các genius ghét, kì thị hay đơn giản không thích thì làm ơn tránh xa và đừng bước vào đây nữa, nhé.…
Vậy đấy, anh cứ tỏ vẻ chảnh chó trước mặt tôi đi, tình yêu của tôi bây giờ sẽ không thuộc về anh nữa.Đừng có nghĩ nghĩ ngợi tôi sẽ mãi là cái đuôi đi theo anh nữa. Chủ động như thế là quá đủ rồi.…
Idea: lkhdyy, ilynThể loại: SEFic chỉ là hư cấu, vui lòng không áp đặt lên người thật, không sử dụng những từ ngữ không văn minh! Nếu có chỗ nào sai sót cứ góp ý nhé!TRƯƠNG CỬU THÁI - LƯU TIỂU ĐÌNH (CửuĐình)• "Em rất thích Paris nhưng em lại không thích chúng ta vì Paris thì xa hoa còn chúng ta thì xa cách"…
"Liệu cậu có thể ở đây thêm một chút được không?" Nó cầm tay hắn, mắt đã hơi rưng rưng, nhưng vẫn cố không bật ra tiếng khóc. Nó không muốn hắn đi nhưng không biết cách mà níu lại.Nhưng, hắn chỉ cười rồi thì thầm vào tai nó:"Tớ đã luôn ở bên cậu rồi mà... kể từ khi..."…
Lời nói đầu:" cuộc sống vốn chẳng công bằng với bất cứ một ai cả , chúng ta phải học cách chấp nhận điều đó " , tôi , các bạn và tất cả mọi người cũng cần vậy. Đừng cố hy vọng vào những thứ viển vông trong cuộc sống, cũng đừng hy vọng vào những điều xa vời mà ta chẳng thể nào chạm tay đến. Sống với hiện thực bạn nhé!!!__ Cái gì không thể vứt bỏ... thì hãy trân trọng nó ____ Ký ức nào không thể lãng quên.... thì hãy nhớ lấy ____ Người nào không thể níu giữ.... thì hãy để họ ra đi ____ Những điều không thể thay đổi.... thì hãy chấp nhận nó ____ Con đường nào không thể tiếp tục.... thì hãy dừng lại __…
2160 giờ.Chín mươi ngày.Đủ để một người quyết định từ bỏ.Đủ để một người khác học cách níu giữ.Thời gian không đứng về phía ai.Nó chỉ lặng lẽ trôi.Giữa thành phố quen thuộc đến ngột ngạt ấy,Dương bắt đầu đếm từng giờ còn lại của mình.…
-Trước mặt anh,cô là cô sinh viên năm cuối với vẻ ngoài trầm tĩnh khiến anh nhớ đến người con gái mà anh đang chờ đợi nhưng sau lưng cô lại khiến người khác nể sợ khi hô mưa gọi gió ở 2 giới Hắc-Bạch.-Còn anh là con người sống trong bóng tối với đôi tay nhuốm đầy máu.-2 con người với số phận giống lại bị cuốn vào vòng xoáy tình yêu, tình ái-Khi biết mình yêu anh và mang trong mình đứa con của anh,cô mới biết thì ra trên đời có thứ gọi là hạnh phúc.Trong thời gian đó, anh luôn chăm sóc,bảo vệ cô nhưng khoảng thời gian ấy diễn ra chưa bao lâu thì cô gái mà anh đợi đã trở về,và cô ấy muốn hại chết con cô...-Cô biết mình chỉ là vật thế thân của cô ấy.Anh cho cô tình yêu,cho cô sự bình yên nhưng lại đẩy cô đến đau thương,sóng gió khi tự mình thấy đứa con bé nhỏ còn chưa ra đời của mình bị chính người cha đã từng nâng niu nó hại chết-Cô ra đi để lại cho anh sự mất mát,anh biết thì ra mình đã yêu cô nhưng phải làm sao để trái tim đầy vết thương cô đón nhận anh một lần nữa,...Dù có lật tung cả thế giới anh sẽ tìm lại cô, nhưng anh đâu có ngờ cô lại là....*P/s:Lần đầu mình viết truyện mong mọi người ủng hộ và cho xin ý kiến❤️❤️❤️…
Hai cô gái quen nhau qua app, từ vài tin nhắn bình thường trở nên thân thiết và gắn bó. Lyra mạnh mẽ, và thích sống tự lập; Ansel nhẹ nhàng, sống nội tâm. Họ yêu nhau sau nhiều lần cãi vã và quay lại, Lyra từng hứa sẽ bù đắp cho Ansel. Nhưng rồi Lyra dần thay đổi, lạnh nhạt và xa cách. Ansel cố gắng níu giữ nhưng cuối cùng chỉ còn lại một mình, với nỗi đau và kỷ niệm không thể quên.…
Không gian không gây trở ngại taTác giả: Mặc Dạ NguyệtThể loại: Ngôn tình, xuyên thư, nhiều kì ngộ trên khi xuyên( người quen bên kia), trước cao lãnh, lạnh băng sau nũng nịu mít ướt nam chính x dễ mềm lòng, thích làm cao lãnh nhưng chưa đầy một canh giờ, chán đời nữ chính.Nữ chính: Triển VũNam chính: Ngân Tề Phong…
Nguồn: Diễn đàn Lê Qúy ĐônTác giả: Tô Cẩn NhiTóm tắt truyện: Mang bối cảnh gia đình, truyện ngôn tình đánh vào tâm lý của nhiều bạn trẻ, mở ra một khung cảnh gần gũi. Me, Cha Tìm Tới Cửa Rồi nói về Tiếu Thâm cảm thấy, phụ nữ như quần áo, phải luôn là đồ mới, vì vậy Tiếu Thâm nổi tiếng là một đại thiếu gia ăn chơi, hôm nay minh tinh ngày mai mỹ nữ. Ngày hôm sau lại là một minh tinh điện ảnh, người người hâm mộ Tiếu Thâm hào hoa cùng với hàng tỉ tài sản, đây là hai điều căn bản mà phụ nữ có xu thế theo đuổi. Nhưng mà có ai biết, có một ngày có một người phụ nữ có thể khiến cậu ấm họ Tiếu...bất lực! Bất lực? Chỉ có thể bất lực nhìn một người ở trên một người? Vội chạy lên trước, đem cậu bé đang thút tha thút thít, bộ dáng đáng thương lại có phần xinh đẹp ôm vào trong ngực, phối hợp an ủi: "Được rồi được rồi, bảo bối, đừng khóc, mẹ dẫn con đi tìm ba, nói ba đưa con đến doanh trại nhìn các anh lính có được không?"Đôi mắt cậu bé tỏa sáng, hưng phấn khác thường, lại cẩn thận níu cổ áo mẹ: "Có thật không? Nhưng không phải ba đã nói không cho phép trẻ con vào doanh trại không phải sao?"Đồng Nhan vừa ôm cậu bé đi vào cổng chính vừa nhẹ giọng an ủi: "Tất nhiên, ba yêu thương con như vậy, nếu nghe thấy con nói ba đương nhiên sẽ nghe."Để hiểu rõ hơn về thân phận của người phụ nữ xưa, Mẹ, Cha Tìm Tới Cửa Rồi! hứa hẹn sẽ là tựa truyện đặc sắc cho bạn đọc.…
Anh đi rồi, anh lựa chọn rời xa cậu.....dù cho cậu có níu kéo thế nào thì anh cũng vẫn lựa chọn rời xa cậu. Tình yêu của họ thực sự chỉ có thể kết thúc như vậy sao.Cậu không cam tâm. Vì sao chuyện của họ lại chỉ anh được quyết định. Vì sao anh lại đơn phương định đoạt tương lai của họ như thế.Được. Anh không muốn bước tới, vậy để cậu bước! Anh muốn trốn tránh, vậy để cậu đi kéo anh ra! Dù sao cậu cũng đã nhận định anh rồi. Muốn cậu buông tay? Tuyệt đối không thể nào!!!…
Gió là thứ không ở lại. Nhưng năm ấy , nó dừng lại vì một người .Chúng tôi từng nghĩ cuộc sống này nhàm chán - trôi qua những ngày tháng cũ kỹ , qua những lớp học ,những cái tên , những nụ cười thoát chốc. Không gắn bó , không dừng lại ,không để tim lạc nhịp vì bất cứ điều gì .Nhưng năm đó ... khi gió lướt qua cậu - nó không muốn tiếp tục hành trình nữa.Nó dừng chân. Nhẹ như cái chạm. Nhưng sâu như một cơn say tuổi trẻ.…
chuyện đi theo mạch cảm xúc của 1 cô gái 17 tuổi với những trải nghiệm về cuộc sống ...có chút gì đó chuyển giao giữa trưởng thành và cố chấp níu kéo bản tính trẻ con .Cô bé tên là huỳnh thanh thảo .…