Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Ngày hôm qua là quá khứ, hôm nay là hiện tại và ngày mai là tương lai. Vậy hãy để quá khứ đúng chỗ của nó chứ đừng níu kéo nó về tương lai. Sống đừng mãi chìm đắm quá khứ dù tốt đẹp hay đau buồn mà phải nhìn vào tương lai mà vươn lên. Và hãy cố gắng hết mình ở hiện tại, nó sẽ bù đắp ở tương lai, để rồi trở thành một phần tốt đẹp của quá khứ. Và rồi khi ta nhìn lại chặng đường đã qua sẽ mỉm cười chứ không phải lau những giọt nước mắt ân hận...…
văn xuôi. . - hữu sơn ngoảnh mặt nhìn em, thoáng chốc lại nhớ về ngày ấy. nhớ về một văn phong đã níu tay mình thật lâu, thật lâu rồi mới cất giọng hỏi một câu. " rồi một ngày nào đó, anh có hối hận không? "anh không lên tiếng, như thể đáp rằng mọi thứ đều không làm anh hối hận. -…
Mười năm trước, hắn là Thừa tướng quyền khuynh thiên hạ, đưa tay thu nhận Cửu Hoàng tử không được sủng ái, từng bước nghiêm khắc dạy dỗ y đạo trị quốc an dân, một tay che trời đưa y lên ngôi thái tử.Mười năm sau, Cửu Hoàng tử Thịnh Vân Khanh bước lên ngôi vị cửu ngũ chí tôn. Đại lễ đăng cơ, rượu mừng còn chưa kịp uống, Bạch Liễu đã quỳ xuống, treo ấn từ quan. Trước điện Kim Long, hắn dập đầu hành lễ, xưng hô quân thần. Về Cảnh Nghi cung, Vân Khanh dập đầu bật máu, ngón tay lại không dám níu lấy vạt áo cầu xin sư phụ đừng đi. Sau hai năm, vương triều một thời thái bình thịnh thế, lại rộ lên tin đồn hoàng đế hoang dâm vô độ, xây lầu Đằng Vân mặc dân chúng lầm than. Đạo quán Kỳ Phong nằm sâu trên đỉnh Bạch Vân, vẫn không tránh được tiếng thiên hạ oán than chen lẫn vào từng câu tụng niệm.…
Tôi buông bàn tay em."Hạnh phúc" Đó là từ cuối cùng tôi có thể nói với em.Xin lỗi em, Mina tôi còn yêu Nayeon em nhiều lắm..._______________________Truyện Chuyển Ver đã được tác giả cho phép!!!Author: badgurl_rose…
Thanh xuân là gì nhỉ? Là thứ thuần khiết và tươi đẹp nhất thế gian này. Tớ muốn lưu giữ thanh xuân của mình trong câu chuyện của hai bạn nhỏ. Nếu bạn là một người muốn níu giữ thanh xuân giống như tớ, thì hãy thử trải nghiệm bộ truyện này nhé!Có thể khả năng viết lách của tớ không hoàn hảo, nhưng tớ đã viết nó bằng cả trái tim!Cre ảnh: Pinterest…
Thần tiên tình ái, chính là trân quý vô cùng.Y có thể vì ngươi cam chịu tất thảy, có thể vì ngươi níu lại chân tâm rẻ rách, có thể vì ngươi cả đời thương yêu.Nhưng vẫn có kẻ không biết trân trọng này - Quỷ vương. Hắn chà đạp lên tình cảm của y, phá nát nó, hủy hoại nó. Bởi vì hắn là quỷ vương, chưa một lần cần loại chân tâm này.Minh châu mỹ lệ, đừng vỡ có được không?…
Lớp 12A1 - nơi tưởng chừng chỉ có những học sinh ưu tú, thực chất lại là trung tâm đào tạo sát thủ ngầm cho một tổ chức bí mậtMột vụ ám sát xảy ra. Một kẻ phản bội xuất hiện. Một danh sách "cần bị loại bỏ" được gửi đến từng học sinhVà từ đó, mỗi ánh nhìn - mỗi nụ cười - mỗi cái chạm nhẹ đều có thể là khởi đầu cho... một viên đạn xuyên timTrong lớp học nhuốm máu ấy, có những mối quan hệ bị cấm đoán:+ Một Hùng lạnh lùng chỉ biết ngắm bắn, lại không thể rời mắt khỏi An - người con trai cười ngây ngô nhưng bước đi như một bóng ma.+ Một Dương từng giết người không chớp mắt, lại run tay mỗi khi Kiều chạm vào tim cậu bằng ánh mắt dịu dàng mà chết chóc+ Một Quang Anh sống vì nhiệm vụ, lại bất lực khi thấy Duy cười - dù biết đằng sau nụ cười đó là cả một cơn bão phản bộiKhi tiếng súng nổ lên, liệu trái tim họ còn kịp đập vì nhau... hay chỉ còn máu đọng lại trên ký ức?…
Có những con người đi tìm hạnh phúc. Dù biết hạnh phúc là sợi chỉ mỏng manh nhưng họ vẫn cố níu chặt lấy, dù có đứt bao nhiêu lần vẫn giữ, đến khi nó không còn, nhưng trong dạ họ vẫn hy vọng kéo lại được sợi hạnh phúc không hề có đó...…
Anh bắt gặp cậu trong con hẻm nhỏ.Thấy Cậu bị một tên nào đó ép vào góc tường liền cứu cậu.Rồi mang cậu về để chăm sóc nâng niu.Rồi họ đám cưới, đẻ con, sống cuộc sống yên bình đến cuối đời!! | Thể loại : Đam Mỹ - Sủng -He |Thích đọc thì đọc ko thích đọc thì đọc …
Ánh trăng bạc soi chiếu xuống bông hoa cúc đơn độc trong rừng sâu, làm ánh lên màu vàng, nhẹ nhàng, thanh thoát. Bàn tay thon dài khẽ chạm vào cánh hoa, dịu dàng, nâng niu. Nụ cười rạng rỡ hiện hữu trên môi chàng, khiến cho cô gái phía sau cũng cảm thấy ngọt ngào, hạnh phúc "Ta nguyện vì chàng mà làm tất cả"…
VĂN ÁN Tô Ngọc đã trải qua hai mươi năm cái xuân xanh, qua một đêm trở về mùa xuân thứ mười bảy. Mang khuôn mặt mới... Cuộc sống mới... Tất cả mọi thứ đều mới mẻ với Tô Ngọc, cũng là điều cô chưa bao giờ dám nghĩ tới. Ví dụ như... Vốn quen một thân một mình, nay thoáng chốc có thêm gia đình yêu thương chăm sóc. Vốn đã tốt nghiệp đại học nay lại phải cày bừa lại những năm tháng học cấp ba. Hay vốn tưởng rằng tiền rất khó kiếm nhưng không ngờ nó lại dễ dàng đến vậy. Vậy Tô Ngọc sẽ đối phó với cuộc sống mới toanh này thế nào? Chỉ có trời biết, đất biết, không khí biết, Tô Ngọc biết... *Phân cảnh 1* -"Tô Cẩm Ngọc, lên bảng kiểm tra miệng" Tô Ngọc chậm chạp lê bước lên bảng, quay về phía cô giáo Như Hoa, vẻ mặt thành thật há to miệng. Sau đó... Không còn sau đó nữa. *Phân cảnh 2* Tô Ngọc đi học muộn, len lẻn chui vào lớp nhưng không may vẫn bị cô giáo Như Hoa phát hiện -"Tô Cẩm Ngọc, sao em lại phải lén lút như thế? Em cứ vào lớp đàng hoàng như bố em vào nhà xem nào!". Tô Ngọc vâng lời, thành khẩn xin lỗi cô giáo Như Hoa rồi đi ra ngoài, đóng cửa lớp học lại. Vài phút sau Bỗng... "rầm" một tiếng lớn. Tô Ngọc nhẹ nhàng dùng chân đạp tung cánh cửa loạng choạng đi vào, chỉ tay thẳng vào mặt cô giáo Như Hoa, giọng lè nhè. -"Bà già la sát, lại không chịu mở cửa cho ông đây à?" Sau đó... Cũng không còn sau đó nữa.…
Buổi tối hôm đó, vì công ty đột ngột bắt tăng ca nên cậu về muộn hơn thường lệ. Tin nhắn gửi đi không được trả lời, căn phòng chìm trong im lặng khiến anh dần mất kiên nhẫn. Trong đầu anh chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: cậu bỏ anh rồi.Anh ngồi bệt xuống sàn, móng tay cào mạnh vào bức tường lạnh lẽo như muốn níu lấy thứ gì đó đang trượt khỏi tầm tay. Da tay rách toạc, máu thấm đỏ nhưng anh chẳng hề để tâm. Trán đập mạnh vào tường, từng nhịp đau nhói lan ra nhưng không bằng nỗi sợ trong lòng. Anh khẽ nức nở, giọng run run như một chú cún bị bỏ quên giữa đêm mưa.Đúng lúc ấy, cánh cửa bật mở. Cậu bước vào, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy anh trong bộ dạng thảm hại ấy. Cậu hoảng hốt chạy lại, chưa kịp lên tiếng thì anh đã lao tới ôm chặt, vòng tay siết đến mức run rẩy."Vợ... vợ về rồi hả?"Giọng anh nghẹn lại, đầu dụi sâu vào ngực cậu như tìm nơi trú ẩn."Đừng bỏ theo mà... theo sai rồi... theo sẽ ngoan, sẽ nghe lời vợ, sẽ không làm phiền vợ nữa đâu..."Anh vừa nói vừa nấc lên, nước mắt thấm ướt áo cậu. Tay anh bám chặt như sợ chỉ cần buông ra một chút thôi, cậu sẽ biến mất. Cả người anh run rẩy, chẳng còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn một chú cún con ngốc nghếch, đem cả trái tim đặt vào người mình yêu."Vợ đi lâu quá... theo sợ lắm..."Anh ngẩng đầu lên nhìn cậu, đôi mắt đỏ hoe đầy tủi thân, giọng mềm xuống, mang theo chút làm nũng quen thuộc."Lần sau vợ về trễ... nói theo nghe với nha... theo chờ được mà... chỉ cần vợ đừng bỏ theo là được rồi..."Nói xong, anh lại cúi đầu, ôm …
Truyện là về nỗi nhớ của quản gia Sebastian với cậu chủ nhỏ sau khi khế ước kết thúc , hắn vẫn lảng vảng trg biệt thự tồi tàn. Cố níu lấy những hơi ấm còn sót lại trong căn biệt thự đầy lãnh lẽo và mục nát cùng sự xuất hiện của 1 bức tranh lạ . …
Phải chăng khi một trong hai người không còn tình yêu thì không nên níu kéo.Tôi chuẩn bị trước thôi, khi chia tay không nên quá vô tình. Như việc ghi trước giấy phép cho một hôm nổi hứng trốn học nào đó. Hì hì...…
Hoa Oải Hương thật đẹp! Nhưng người đang nâng niu nó trên tay còn đẹp gấp vạn lần!....Vui lòng không chuyển ver khi chưa có sự cho phép của tác giả!Có thể mang đi bất cứ đâu…