Kết tủa của tình yêu?
1chap không miêu tả hết, 10 chap vẫn vậy. Lẽ rằng chả nên viết, nhưng thôi 1 còn hơn 0.…
1chap không miêu tả hết, 10 chap vẫn vậy. Lẽ rằng chả nên viết, nhưng thôi 1 còn hơn 0.…
"Bóng đêm là ban ngày của người tổn thương"…
Cây cối còn có hoa lá còn tình ta như một cái cây héo mòn theo thời gian. Anh sẽ cố níu lấy thời gian dù chỉ là 1 giây.…
Tình yêu đơn giản thế thôi, chỉ là thấu hiểu và yêu mà thôi.…
Thật đơn, giản thật nhẹ nhàng và sâu lắng... nhưng là cả tấm lòng khi vẽ lên đây những dòng tâm sự ngắn ngủi....…
Tên truyện : Mỹ Nam NhânTác giả : Shi YanEdit by meĐộ dài : 49 Chương Thể loại: Phúc hắc bá đạo mỹ cường công x ngốc thụ (cường thụ),(sinh tử văn), 1x1, (CHÚT) ngược, HE CP: Đoàn Nghi Ân x Biện Bảo BảoHệ liệt : Nam Nam Chi LuyếnVăn ÁnHắn, một mỹ nam nhân nắm uy quyền trong tay vô cùng kiêu ngạo, không thiếu thứ gì đang yên yên ổn ổn sống thì một thiếu niên ngốc xuất hiện, vừa tầm thường vừa "có vấn đề". Cậu làm đảo lộn cuộc sống của hắn, cậu không tự chủ động lòng với hắn. Tìm đủ mọi cách để tiếp cận hắn nhưng mãi vẫn không có kết quả. Cậu mệt mỏi buông tay. Vắng đi bóng dáng cậu, thế giới của hắn tịch mịch hẳn, hắn muốn níu kéo cậu, muốn quay lại nhưng do tự tôn quá cao hắn không cho phép điều đó xảy ra. Bất ngờ hắn phát hiện giữa hắn và cậu vẫn còn một điểm chung chính là đứa con chính cậu hạ sinh, tranh giành với cậu đứa con để cậu lại một lần nữa để ý đến hắn nhưng....."...Hắn một tay đoạt lấy đứa bé giao cho quản gia một bên giữ cậu lại "Đứa trẻ này mang dòng máu Đoàn gia, ngươi có tư cách giữ nó sao ?"Cậu gào thét trong nước mắt, vùng vẩy trong vòng tay hắn "Xin các người ! Đừng đem nó đi, A! Con ta!!!'Gào thét đến đau rát cả họng nhưng những người khác đã đem đứa trẻ đi rồi, chỉ còn hắn ở lại, người mà suốt đời cậu không hề muốn dây dưa hay gặp lại lần nào nữa ..."…
Con người đôi khi cần một tách trà bình yên thay vì thú vui nô nức để níu giữ cuộc đời.…
Reader: Niun…
Đã buông rồi còn níu kéo làm chi nữa. Hết yêu rồi sao vẫn còn lưu luyến...…
cậu nhẹ nhàng thả cánh hoa đang ở lòng bàn tay ra, gió khẽ cuốn cánh hoa đi cậu sợ không dám níu giữ nó vì tình yêu cậu dành cho anh cũng như cánh hoa này vậy quá mỏng manh, sợ giữ chặt quá cánh hóa sẽ nát sẽ như tình yêu này không giữ được nữa, sẽ làm cậu bị thương mà cậu thì sợ đau ........…
em chấp nhận mập mờ với gã, bao nhiêu tháng và bao nhiêu năm. rồi cho tới một ngày em buông bỏ mọi thứ và chính gã là người níu em lại. @-lilviolet…
Lênh đênh trên biển, trong một con tàu sắp chết đang đuổi theo một mặt trời sắp chết, Minh quyết định viết tản bút. "Cái này nó giống nhật ký hơn ấy."- Thuyền phó, M.O cầm quyển sổ da, lật vài tờ rồi chẹp mồm đánh "tách". "Nhưng mà Minh viết ngôi thứ ba, thấy giống truyện mà."- Con bé phụ bếp chen lời. Kìa nó đang kiễng kiễng đôi chân; vừa níu vừa ghì cánh tay đàn ông cục mịch kia xuống, để những dòng chữ trên sách lọt được vào tầm mắt."Tôi cũng không biết nó là cái gì."Đây là thể loại gì, và đã có ai viết kiểu thế này bao giờ chưa, Minh không biết thật. Mà thôi cứ viết. Có mất gì đâu. Còn gì để mất.…
Nhà vua nuôi dưỡng một nàng công chúa bé bỏng hàng chục năm trời cuối cùng lại nhầm người rồi ? Mikey : TRẢ ĐÂY ! TRẢ CÔ ẤY LẠI CHO TAO ! Tên đàn ông đó hét ầm lên đòi lại cô công chúa mà gã đã nâng niu, nhưng cũng chính là gã bỏ mặc em, chính gã là người đuổi em, mắng em Kẻ giả mạo ở đây vậy kẻ thật ở đâu ? Em không cần tình yêu này, nó rõ ràng là sự thương sót Ngay từ ban đầu kẻ thật sự đã chết trong bụng mẹ rồi, từ ban đầu là em đến khi kết thúc cũng là emChính là em, Kaguya Haitani…
✒ Tác giả: Dĩ Ti✒ Edit : ink✒ Bìa: Bảo Nghi✒ Nguồn : wikidich.com✒ Tình trạng truyện: hoàn 40 chương-------------🥜 Văn án:Anh, Hứa Diệc Hành, chỉ thuộc về Ôn Nam cô.Cô, Ôn Nam, được Hứa Diệc Hành nâng niu trong lòng bàn tay.Thanh xuân tươi đẹp tình cờ gặp gỡ, sống bên nhau quãng đời còn lại.Tình yêu của chúng ta, không cần người khác bày cho, có anh, có em, là đủ rồi......1v1, nhẹ nhàng, không ngược, HE, thiếu niên ôn thuận x thiếu nữ an tĩnh.…
Đến lượt tôi. Sự sợ hãi như ban cho tôi sức mạnh, thay vì tự chặt bàn tay, tôi cố gắng quan sát xung quanh hòng lừa gặt bọn họ, tôi đã tự chặt ngón tay út của mình, nhưng không chặt đứt, tôi còn để lấp ló một mảnh xương và lớp da nhỏ níu kéo lại, tôi gập chúng lại ở độ cong không tưởng và cất giấu bên trong tay áo, như thể tôi đã tự chặt rơi ngón tay út của mình, nhưng thực tế thì không! (một niềm vui nhỏ bé dâng lên rằng: Tôi không phải mất đi ngón tay của chính mình!)Không cần giải thích gì thêm, nếu bạn hứng thú, mời bạn đến với những câu chuyện của tôi!…