Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Trên tiền tuyến của cuộc chiến, có một cô gái nhỏ bé. Tóc vàng, mắt xanh và làn da trắng như gốm sứ, cô bé chỉ huy đội quân với giọng nói phát âm còn chưa rõ . Tên của cô là Tanya Degurechaff. Nhưng thực tế thì cô bé là một trong những nhân viên văn phòng ưu tú nhất của Nhật Bản, được hồi sinh trong hình hài của một bé gái sau khi đã chọc giận sinh vật bí ẩn X , kẻ tự nhận là "Thiên Chúa". Và cô gái bé bỏng này, luôn dành ưu tiên cho sự hiệu quả và sự nghiệp của mình hơn tất cả mọi thứ khác, sẽ trở thành người nguy hiểm nhất trong số các pháp sư của quân đội đế quốc...truyện đã được yen press mua bản quyền nên light novel sẽ dừng lại ở tập 2 TTvTT mong các bạn thông cảm…
Một tiếng yêu khiến ta sa đọa. Một chữ tình khiến ta u mê. Một tiếng ái khiến ta không còn lối thoát. Một chữ hận là chấp niệm của cả cuộc đời ta. Nhưng...liệu người có thấu hay chăng?"Ta cứ ngỡ cảm xúc gì đó là thứ có thể dễ dàng khống chế trong lòng bàn tay. Nhưng ta đã quên, trái tim một khi rung động thì nó đã không còn là thứ thuộc về mình nữa""Nếu yêu chàng là sai ta bằng lòng sai cả đời này.""Ngươi còn định chấp mê bất ngộ tới khi nào? Hắn không yêu ngươi! Hắn không hề yêu ngươi! Ngươi định lừa mình gạt người tới khi nào đây?""Hahaha! Hay! Hay cho một câu Thiên Trường Địa Cửu! Hay! Hay cho một câu Nhất Nhân Nhất Ái! Giờ đây sao ta lại cảm thấy tình yêu của mình nực cười biết bao.""Chỉ cần có thể cứu được chàng có bắt ta trả giá bằng tính mạng của mình ta cũng cam lòng""Ngươi buông tha nàng đi. Vì cái gì khi nàng yêu ngươi, ngươi lại lãnh đạm thờ ơ với nàng? Tới khi nàng sức cùng lực kiệt, thương tâm rời đi ngươi lại níu giữ không buông. Ngươi cho rằng nàng chỉ là một đứa trẻ khi ngươi tổn thương nàng xong chỉ cần dỗ hai câu là xong à? Tổn thương ngươi gây ra cho nàng vĩnh viễn ngươi không thể bù đắp nổi.""Người đã từng hiểu cho ta chưa? Người đã từng thử đặt mình vào hoàn cảnh của ta chưa?"Yêu cầu không ném đá, gạch đá nhà ta đủ dùng rồi không có nhu cầu nhận thêm.…
-3 năm trước-Giữa căn phòng khách tối um, một tờ giấy ly hôn lạnh lẽo vẫn còn in mùi giấy mới nằm giữa cái bàn nhỏ xinh. Anh ngước nhìn tôi, vẻ mặt nhìn có vẻ bình thản nhưng sâu trong đôi mắt của anh, tôi thấy vẻ mệt mỏi và níu kéo. Nhưng bây giờ chẳng còn cách nào khác ngoài việc giải thoát cho cả hai. Tiếng bút loạt xoạt vang lên, từng nét chữ hằng ngày tôi thấy ở thời đi học rất quen thuộc giờ lại lạ lẫm. Tay tôi siết chặt, dù tình cảm vẫn còn đó, nhưng tôi nhận ra mình chỉ là thế thân.. Trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại câu hỏi "10 năm qua, anh ấy vẫn chưa có tình cảm với tôi? ". Nước mắt sắp rơi, nhưng tôi vẫn phải níu nó lại, dù muốn khóc, nhưng tôi lại không muốn anh thấy dáng vẻ sướt mướt của mình. " Chúng ta đi cục dân chính được chưa? ", giọng nói anh vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Nghe thấy, tôi chỉ dám gật đầu nhẹ, nhưng cái gật đầu lại khó phát hiện. Nhưng làm sao qua mắt được anh? Tôi đứng dậy, toàn thân nặng trĩu, như có cục đá cả tấn vô hình đè lên người tôi. Từng bước chân nặng nề vang lên trên sàn nhà lạnh lẽo. Tôi với tay, lấy chiếc chìa khóa nhỏ nhắn ở trên móc treo. Rồi cánh cửa được mở, tiếng kẽo kẹt từng hòa với tiếng cười của anh giờ đây cô đơn đến lạ. Tôi bước ra ngoài, anh cũng bước theo. Ngồi trong xe, tay tôi luôn siết chặt vô lăng như muốn giật nó ra vậy. Từng con đường bình yên giờ đây đối với tôi đau đớn kì lạ. Cứ thế, dòng suy nghĩ vớ vẩn của tôi cũng bị cắt đứt khi thấy cục dân chính ngay trước mắt. Tôi cố gắng chậm lại trong lúc đậu xe chỉ mo…
'Vào những ngày cuối năm, tôi chợt nhận ra có lẽ tôi đã bỏ quên điều gì đó khiến tôi phải hối tiếc cả đời này.Có lẽ chính là em ấy.... Lee Seokmin- chàng trai bé nhỏ , bông hoa hướng dương của đời tôi. Tôi cứ ngỡ rằng tôi sẽ có một mối tình đẹp như bao người nhưng không, điều đó không xảy ra với chúng tôi. Tôi ước ngày đó tôi níu tay em lại và nói tôi không thể sống thiếu em nhưng vì thứ gọi là tương lai nên đành buông tay em.Yêu em, anh chỉ tính bằng năm. Yêu em từ dáng vẻ ngây ngô ấy cho đến khi em khoác trên mình bộ vest ấy.....'…
" Seok Matthew làm người yêu tôi đi "" Không thì sao ? "Dứt câu Sung Hanbin tiến lại gần dưới sự bàng hoàng của Seok Matthew. " Này, cậu đang làm gì đó ? "Chưa kịp để có thể nói lời thứ hai thì đã bị đối phương chặn lại bằng cách đặt một nụ hôn trên đôi môi nhỏ nhắn ấy." Khiến tớ mất nụ hôn đầu rồi, cậu phải chịu trách nhiệm đi chứ ? "" Đồ điên "____________Như lời đã nói trước đó thì tớ cũng đã cho rằng một fic sungseok mới hoàn toàn, bộ này vẫn teencode và chửi tục như bộ trước nhé, mong mọi người hoan hỉ đọc fic vui vẻ nhé. Yêu mọi người nhiều 🫶🏻…
đừng trách tui zô tâmtui đang bí ròi ên mún làm chút cho thoải mái hoynên tui làm cho tui zui zẻ trc rồi mấy bn zui sau nhoa( níu có thể thì tui sẽ lấy truyện này đăng lên mangatoon nhưng hong giống hoàn toàn nha )…
Tíc...tắc...tíc...tắc...Boong...Thời điểm 12h, cõi âm bắt đầu chạy - giờ thì đi đâu ? - đi tìm cô ấy Cô ấy là con của thần chết, sắc đẹp khiến lòng người mê mệt Ở địa phủ - cha ơi - hửm ?- họ tới rồi ...- CON SẼ RA ĐÓN HỌ NHÉ ? ...…
Trong thế giới của Bảng Tuần Hoàn, ngôn ngữ không chỉ là phương tiện giao tiếp mà còn mang lại sức mạnh.Zyrian, ngôn ngữ chung của các vương quốc phi kim và khí hiếm, từng là tiếng nói thiêng liêng gắn kết các vùng đất tự do. Nhưng mọi thứ đã thay đổi khi các vương quốc kim loại quý trỗi dậy, mang theo tiếng Auric - một ngôn ngữ lạnh lùng, cứng nhắc và kiểm soát.Vương quốc Nitrogen, quê hương của Aeri, đã bị đế chế Uranium xâm lược và trở thành thuộc địa trong hàng trăm năm. Người dân bị ép buộc bỏ tiếng mẹ đẻ, học và sử dụng ngôn ngữ mới.Zyrian dần bị lãng quên, chỉ còn trong những lời nói thì thầm.Aeri chỉ là một cô gái bình thường, lớn lên trong một thế giới đã thay đổi. Nhưng khi cô nhận ra giá trị thật sự của ngôn ngữ, cô quyết định bước ra khỏi vùng an toàn.Một hành trình bắt đầu.Không chỉ để khám phá lục địa,mà còn để tìm lại tự do...và giành lại tiếng nói đã từng thuộc về họ.À mà tiếng Zyrian và Auric (biến thể của tiếng Việt và tiếng Anh do tôi sáng tạo ra) dùng cho lời thoại trong truyện thôi nha chứ lời dẫn dùng tiếng Việt bình thường :)))Thằng nào ghét hóa nên cân nhắc!!!…