[JaeDo] Shortfic | Mochi
Tôi mệt rồi,đừng níu kéo làm gì....Jaehyun à.…
Tôi mệt rồi,đừng níu kéo làm gì....Jaehyun à.…
"...Hít một hơi thuốc, tôi nhìn lọ thuốc ngủ đã vơi đi nửa trong phòng, rồi nhìn lên bầu trời đêm chỉ có một ánh sao duy nhất, ảo giác mà ngỡ đó là em.Tôi bật cười. Phải rồi, tôi đã lang thang rất lâu ngoài bầu trời này rồi, có lẽ đã đến lúc em nên đến để đưa tôi về nhà rồi nhỉ?Ngôi nhà mà tôi nói, là có tôi và em, cùng với tình yêu của chúng ta..."…
Các tác phẩm của bản thân phải luôn được nâng niu, dịu dàng. Nếu muốn có một bộ cánh kiêu sa, lộng lẫy cho đứa con tinh thần của mình thì đừng ngần ngại mà đến với Shell Team. Team chúng tớ luôn sẵn sàng phục vụ hết mình.Bìa edit bởi Mạt| shell_team.…
Đọc rồi thấm Au: @JinieMonieĐộ dài chương: Chưa xác địnhThể loại: Ngược tâm, Ngọt, Công sủng thụ…
Ai vô giùm em để em còn viết truyện nữa ạ, níu có nhu cầu giới thiệu bạn bè vô đăng kí lun đi ạ!!!…
cậu có muốn tụi mình trở thành tình đầu của nhau không?…
Mười tuổi, nó chạy theo nhõng nhẽo với anh vòi vĩnh đòi mua cho bằng được cái điện thoại giống bạn giống bè._Baba ah~ Mua cho con đi mà~~Hai mươi tuổi, nó bám theo nũng nịu tuôn tràng mật ngọt nịnh hót để xin tiền anh._Anh đợp dzai~ Cho em tiền đi mà~~~Ba mươi tuổi, nó vừa về đến nhà đã hét ầm cả lên._ÔNG XÃ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Trải qua bao nhiêu năm. Một người đàn ông của cả đời nó. Vẫn là anh, vẫn chỉ anh, vẫn mình anh...…
"em sẽ chết nếu thiếu anh""thế hôm qua cậu đi đâu cả ngày không có anh cũng sống sờ sờ đó thôi"…
Cho đến giờ không có anh sẽ chỉ còn mình em đơn độc dưới cơn mưa này. Em vẫn còn non trẻ nên em rất sợ, rằng mọi thứ sẽ nhanh chóng kết thúc. Rõ ràng đã biết tất cả nhưng vẫn mãi tìm anh. Bây giờ dừng lại thôi. Liệu tất cả sẽ kết thúc? Cả những giọt mưa và những giọt nước mắt của em. Ướt đẫm dưới cơn mưa. Em không muốn phải run rẩy dưới sự giá lạnh này. Thật sự rồi sẽ 1 ngày nào đó, những giọt mưa lạnh giá này sẽ trở thành những giọt nước mắt ấm áp khẽ rơi xuống? Em sẽ không sao đâu. Sẽ chỉ là cơn mưa rào trong chốc lát mà thôi. Gặp gỡ được anh, những kí ức chứa đựng nhiều hạnh phúc. Sẽ không phai nhòa dưới cơn mưa phải không? Khi cơn mưa đang rơi kia ngừng, khi đó hãy gặp lại nhau nhé. Hãy trở lại bên nhau với nụ cười trên môi nhé. Giờ đây, em sẽ chỉ đang bị ướt đẫm mà thôi. Ngay cả, thậm chí em không có đủ sức lực để mở chiếc ô. Nhưng em biết, hãy chỉ khóc 1 lát thôi. hãy hướng đến những cơn mưa. Để anh không thể thấy những giọt nước mắt u buồn của em. Chúng ta... Từ đây... Tạm biệt nhé... Anh không biết tại sao, anh lại chìm đắm trong em nhiều đến thế. Anh cũng không biết tại sao. Anh không biết nữa. Anh muốn phát điên lên. Không ai có thể ngăn anh lại được. Khi em trao cho anh ánh mắt ấy. Anh đã chìm đắm mất rồi, làm ơn hãy níu kéo anh đi em à. Đêm nay, 2 ta không thể kiểm soát bản thân nữa đâu. Cho đến khi trái tim anh thôi không còn đập. Anh sẽ bảo vệ em, xin đừng rời xa anh. Đây không phải chỉ là 1 lời hứa thoáng qua đâu. Anh phát bực khi nhìn thấy những thằng khác cứ tiếp cận em. Anh l…
Đáng ra phải bỏ đường, nhưng lại nhỡ tay cho nhầm muối 😜…
Người mang hạnh phúc tới, tôi liền muốn viết nên những áng văn ngọt ngào.Tình yêu mà người đã trao, tựa ánh mặt trời rạng rỡ.…
Vào năm thứ mười sau khi kết thành đạo lữ với Lục VânChi, một kiếm xuyên tim đã phá tan hạnh phúc hư ảo của Sở Tranh.Người từng xem nàng như châu ngọc nâng niu trong lòng bàn tay, giờ trong mắt chỉ còn lạnh lẽo.Đến lúc ấy Sở Tranh mới biết, tình yêu sậu sắc hắn giành cho nàng, việc cải tà quy chính, tất cả đều bởi vì hắn trúng tình cổ.Giờ đây khi tình cổ đã được giải, hăn liền hận Sở Tranh thấu xương.Hận đoạn ký ức vây quanh Sở Tranh kia quá đổi nhục nhã, lại càng hận việc vì cứu nàng mà bản thân đã đánh mất bạch nguyệt quang đích thực của đời mình.Hắn phế bỏ đan điền của nàng, hủy hết tu vi, mặc nàng bị kẻ thù truy sát.Cuối cùng, Sở Tranh lìa đời vào đúng ngày hắn cưới bạch nguyệt quang từng chết đi sống lại kia.Mở mắt ra lần nữa, nàng trùng sinh về ngày đại điển ký khế ước kiếp trước, Sở Tranh sợ hãi."Ta giúp ngươi giải tình cố, từ nay về sau chúng ta không ai nợ ai."Kiếp này, nàng chỉ muốn tác thành cho Lục Vân Chi, rồi rút lui toàn vẹn.Lục Vân Chi vẫn luôn cho rằng, hết thảy tình cảm hăn dành cho Sở Tranh đều là do trúng tình cổ.Hắn hận nhất việc bị người khác khống chế, hận nhất cảnh bị ép buộc, và cũng hận nhất... Sở Tranh.Mãi đến khi thân thể tàn tạ của nữ tử ấy lạnh dần trong vòng tay hắn, mọi ân oán cũng tiêu tan, vị Ma Tôn bách chiến bách thắng lại chết bởi chính tâm ma của mình.Trùng sinh về ngày ký khế ước, hăn đối diện với ánh mắt chỉ còn sợ hãi của nàng, nghe nàng nói "chúng ta không ai nợ ai", Lục Vân Chi cho răng bản thân cũng nghĩ vậy, thế thì hợp tan trong yên b…
Lôi Lạc Dương ngoài thân phận đứng đầu giới chính khách ở thành phố S thì anh còn mang thân phận chủ nhân của bang Hắc Ưng. Một người có một tướng mạo anh tuấn, giàu có nhất thế giới, là mẫu người đàng ông lý tưởng nhất của mọi phụ nữ nhưng lại không thích ai ngoài cô. Người ngoài đồn anh là kẻ lãnh khốc vô tình nhưng anh đối với cô chính là sự nâng niu trong tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan. Chỉ cần là thứ cô muốn anh cũng không tiếc mạng sống mà tặng cho côLam Nhược Hy là sinh viên năm ba của một trường đại học danh tiếng, trời sinh cô có một vẻ đẹp thiên sứ. Cô thông minh hoạt bát nhưng lại sợ máu. Cô cố tạo một vỏ bọc khi ở gần người thân (đặt biệt là mẹ kế và em gái).…
Dưới bầu trời u ám của Học Viện Vastain, từng là biểu tượng của tri thức và hòa bình, giờ đây đã biến thành một chiến trường khốc liệt. Cuộc nội chiến bùng nổ, phá tan sự yên bình vốn có, chia Vastain thành ba phe phái đối địch: Minata, Aqua và Soinlus. Mỗi phe đều có lý tưởng riêng, biến từng hành lang và phòng học thành những tiền tuyến đẫm máu.Giữa khói lửa và tàn tích của nền hòa bình đã vỡ vụn, hàng ngàn học sinh trung lập, những tâm hồn khao khát một tương lai bình thường, đang bị mắc kẹt, trở thành con tin bất đắc dĩ trong vòng xoáy hỗn loạn này.Khi Vastain đứng bên bờ vực sụp đổ hoàn toàn, một lời kêu cứu tuyệt vọng đã được gửi đến Học Viện Cảnh Sát Valkyrie. Aleno, Đại thần Kinh tế quyền lực của Vastain, trong nỗi lo âu tột cùng, đã đặt hết hy vọng vào một cái tên tưởng chừng xa lạ: Takahashi Yurika.Cô là một học sinh năm ba của Valkyrie, không chỉ nổi bật với kỹ năng chiến đấu vượt trội mà còn bởi lòng trắc ẩn sâu sắc và niềm tin bất diệt vào công lý. Nhiệm vụ tưởng chừng bất khả thi giờ đây đặt lên vai Yurika: cô phải thâm nhập vào trung tâm cuộc chiến, giải cứu những học sinh vô tội và tìm kiếm một tia hy vọng để hàn gắn những vết rạn nứt đang ngày càng sâu."Bình Minh Vỡ Nát" không chỉ là hành trình Yurika đối mặt với họng súng của ba phe phái thù địch, mà còn là cuộc chiến nội tâm giữa đạo đức, sự tha thứ và ý nghĩa thực sự của việc bảo vệ.…
📘 VÔ THANH Tôi chết trong im lặng...Và cậu là người duy nhất còn nghe được tiếng tôi.---🌧️ Mô tả truyện:Nguyễn Hoàng Nhật Minh - 24 tuổi, trưởng thành, ổn định, từng nghĩ chỉ cần đủ tốt là sẽ được yêu. Nhưng hôm cậu đem cả thanh xuân ra để tỏ tình với người mình thương suốt bảy năm... lại bị từ chối.Tối hôm ấy, trời mưa. Cậu lái xe trong men rượu và cơn buồn ngủ.Một vụ tai nạn.Một linh hồn bị kẹt lại giữa nhân gian.Một người dần bị lãng quên, không ai nghe, không ai nhìn.Cho đến khi Võ Hữu Duy Khánh, học sinh lớp 12, xuất hiện.Cậu thiếu niên 17 tuổi có đôi mắt lãnh đạm ấy - lại quay đầu giữa đám đông, nhìn thẳng vào cậu và hỏi: "Anh là... người hay ma?"Từ khoảnh khắc đó, mọi thứ thay đổi.---Một người là linh hồn không thể buông.Một người là chàng trai sống trong cô đơn, bị cả thế giới bỏ quên.Hai mảnh đời tưởng chẳng liên quan, va vào nhau - giữa mùa mưa, giữa những "vô thanh" của cuộc sống. Đây không phải là một chuyện tình ồn ào.Đây là một mối duyên lặng lẽ...Nhưng đủ sâu để níu một linh hồn ở lại.---📖 Trích đoạn nhỏ: "Anh chết rồi. Sao vẫn còn cố chấp thế?""Vì... anh chưa từng được ai giữ lại.""Giờ có rồi đấy. Nhưng đừng đợi em mãi. Em còn nhỏ. Em sẽ quên anh.""Không sao. Chỉ cần em từng thấy anh là đủ rồi."🖋️ Lời nhắn từ tác giả :Mình viết "Vô Thanh" không để kể một chuyện tình đẹp, mà để kể về một mảnh linh hồn - từng nghĩ bản thân vô hình - được nhìn thấy, được yêu thương.…
Ai vô giùm em để em còn viết truyện nữa ạ, níu có nhu cầu giới thiệu bạn bè vô đăng kí lun đi ạ!!!…