Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Giữa canh khuya tĩnh mịch, tiếng sáo cô độc từng lạc lõng giữa gió sương nay rốt cuộc cũng có người đáp lại. Không phải bằng sáo, mà bằng lời - một người nói, một người lặng nghe, rồi đổi vai cho nhau trong đêm tối không thấy mặt. Chỉ cách nhau bởi màn sương và bóng trăng nghiêng, vậy mà từng câu từng chữ lại khớp đến lạ lùng, như thể đã quen nhau từ kiếp trước. Tiếng sáo dẫn lời, lời níu tiếng sáo, hai kẻ xa lạ chưa từng chạm mặt, lại đồng điệu đến mức khiến đêm dài cũng hóa ngắn.Cp: Kiyoomi Sakusa x Atsumu MiyaCp phụ: Osamu Miya x Rintarou Suna (chỉ xuất hiện ít)Tác giả: ZzyĐọc trong vui vẻ, không lấy ý tưởng khi chưa xin phepChúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
Yêu quáiChàng mang đớn đau cho ta vì chàng là yêu quái Mèo đen lạnh lùng chảnh chó x nhân viên công sở kham khổ vì tiền hơi cọc tính nhưng mà cute Tác giả viết trong lúc phê deadline chưa beta và xưng hộ bị loạn có thời gian sẽ chỉnh sau, tag sẽ update dần Đây là tác phẩm từ trí tưởng tượng của tác giả có vài tình tiết phi logic ảo ma canada "Ghét mèo nhưng yêu anh""Nhưng anh là mèo em có yêu anh không""Không" "Bé ghét anh rồi sao""Ừ"Mèo ta giận dỗi khăn gói đống pate que thưởng cho vào cái túi be bé mà em chuẩn bị cho "Anh định đi đâu""Bỏ nhà ra đi" "Thật ?""Vậy anh đi đi"Mèo mun nhà ta chết trong tim nhiều chút, em người yêu dỗi rồi làm sao để dỗ đây"Em không níu anh lại à🥹" "Không🙂"…
"Bạn đã từng tỉnh dậy sau một giấc mơ dài, như thể mình đã sống cả một cuộc đời khác mà tới cả khi trở về thực tại, bạn cũng không chắc liệu những gì đã trải qua là mơ hay thực?"Tại đây, Jasmine- một nhà khảo cổ học với niềm đam mê lịch sử và kim tự tháp đã vô tình vướng vào một rắc rối thời Ai Cập cổ đại. Diễn biến tiếp theo sẽ là gì khi cô phải đối mặt với những thử thách, khó khắn để níu giữ tình yêu của mình tại Ai Cập này?…
"Cho đến cuối cùng, là sai lầm của ai?Ngày chia tay, là ai đã nói lời từ biệt?Không gặp nhau làm sao tương phùng?Không yêu nhau cớ gì sinh hận?Có đau lòng không? Có tổn thương không?Níu kéo làm chi để dễ dàng phũ bẵng tất cả?Yếu đuối làm gì để cố gắng trưng ra sự mạnh mẽ nhất thời?Cố chấp. Mặc niệm. Đau thương.Một mình. Cô đơn. Tịch mịch.Đã biết trước sao không nắm tay nhau cùng đi đến cuối con đường?"…
Gió xuân khẽ lùa qua khe cửa Tĩnh Thất, mang theo hương nhài thanh khiết. Ngụy Vô Tiện vẫn lười biếng nằm dài trên tấm đệm lụa trắng, đầu gối lên đùi Lam Vong Cơ, tay nghịch lọn tóc của y.Lam Vong Cơ một tay cầm sách, một tay đều đặn vuốt ve mái tóc đen nhánh của hắn. Ánh mắt y chưa từng rời khỏi gương mặt đang say sưa tận hưởng sự chiều chuộng kia.- "Lam Trạm, ta đói." - Ngụy Vô Tiện lẩm bẩm, môi khẽ bĩu ra nũng nịu.- "Cháo hạt sen đã sẵn." - Lam Vong Cơ trầm giọng, tay khẽ chạm vào vành tai hơi đỏ của hắn.Hắn bật cười, xoay người ôm chặt lấy thắt lưng y, dụi đầu vào lồng ngực ấm áp:- "Ngươi thật tốt, tốt đến mức ta chẳng muốn rời khỏi căn phòng này một bước nào nữa."Lam Vong Cơ đặt cuốn sách xuống, cúi đầu nhìn người trong lòng, đôi mắt lưu ly tràn đầy sự dung túng vô hạn. Y không nói, chỉ lặng lẽ siết chặt vòng tay, như thể muốn dùng cả đời này để giữ lấy bóng hình ấy.…
Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?Bao giờ tôi hết được yêu vì,Bao giờ mặt nhựt tan thành máu,Và khối lòng tôi cứng tợ si?Họ đã xa rồi khôn níu lại,Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa...Người đi, một nửa hồn tôi mất,Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?Sao bông phượng nở trong màu huyết,Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?…
nếu ở một thế giới mà Gojo Satoru không chết, anh được chữa trị bằng một cách nào đó rất thần kỳ nhưng rơi vào hôn mê suốt 3 năm trời, Megumi vẫn luôn đều đặn ghé thăm anh vào mỗi buổi sáng tinh mơ, tạm biệt anh bằng cái nắm tay luyến tiếc và chúc anh ngủ ngon vào mỗi buổi đêm về. mỗi ngày đều hy vọng thật nhiều, mỗi ngày đều đợi chờ anh tỉnh dậy và mỗi lần như thế em lại thất vọng tràn trề. rồi một ngày vào buổi đêm lạnh giá của tháng 12, anh bỗng đưa tay lau đi từng giọt nước mắt đang rơi lã chã trên gương mặt của em.giọng nói của em đã đánh thức linh hồn kiệt quệ của anh, và anh là một trong những lý do níu kéo em tồn tại trên cõi đời này.…
Tác giả:Nguyễn Trà My Thể loại:les_shoujo aj_nữ x nữ,cũng không dài lắm ạ...Lần đầu e viết truyện có gì sai sót mong mọi người bỏ qua và góp ý thêm ạ.Còn nữa gạch,đá bê tông e nhận hết ạ để về xây nhà. truyện là do e tưởng tưởng và 1 số cũng là câu truyện có thật ạ. -.- còn nữa ai cảm thấy k hay hay hoặc ns truyện ảo tưởng quá mức hay gì thì mong out ra hộ e ạ(Các chế có thể góp ý thoải mái ạ)Tình yêu giữa 1 giáo viên và học sinh kiêm Tổng Giám Đốc,đấu tranh để được gđ chấp nhận.... Lục Ánh Nguyệt:15 tuổi học ở trường THCS Gia Linh,gương mặt xinh đẹp thì khỏi nói, thành tích học tập bình thường gia đình cũng thuộc dạng khá giả, gđ có 4 người anh trai ba mẹ và Nguyệt. Trình Tố Nhã:20t là giáo viên dạy toán,xinh đẹp ai nhìn cũng mê cũng khá lạnh lùng , gia đình cũng thuộc khá giả (các nhân vật khác e sẽ giới thiệu sau) Tình yêu đâu cứ phải 1 nam 1 nữ,tình yêu là xuất phát từ con tim không cần biết người kia mang giới tính gì....…
Văn án:Xuyên qua thành tú tài chi nữ, Trương Thanh Hiểu cho là mình nhân sinh mở ra hẳn là làm ruộng hình thức; trong nháy mắt bị chọn làm thái tử phi, nàng mới tỉnh ngộ tới vận mệnh của mình nguyên lai là cung đấu hình thức; thật vất vả tiếp nhận loại này tam cung lục viện hục hặc với nhau thiết lập, cuối cùng hiện thực nói cho nàng, nàng cầm tới kịch bản nhưng thật ra là ngọt sủng hình thức.Bài này lại tên « hoàng hậu các loại sủng pháp », « chuyên trị hùng hài tử ba trăm sáu mươi lăm kế »Nhìn văn xin chú ý:(1) ôn nhu quan tâm hơi phúc hắc ốm yếu minh quân nam chính X ngoài mềm trong cứng có thể cường thế có thể nũng nịu nữ chính, 1v1(2) nguyên hình Minh Hiếu Tông cùng Trương hoàng hậu, ngọt sủng, gia đình, quyền mưu tổng hợp thường ngàyNội dung nhãn hiệu: Xuyên qua thời không ngọt vănLục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Trương Thanh Hiểu, Chu Hữu Đường ┃ vai phụ: Chu Hậu Chiếu, Trương Diên Linh, Trương Hạc Linh ┃ cái khác: Minh xuyên…
Kudo Shinichi... Tôi ghét Anh.Nhưng rồi một ngày Cô phải thốt lên : Kudo Shinichi... Em yêu Anh.Chuyện gì khiến Cô lại thay đổi như vậy, cùng nhau tìm hiểu nhé!!!…
Tác giả : Thanh Thanh Thùy TiếuThể loại: Ngôn Tình, Truyện Sủng, Hài Hước, Trọng SinhNguồn: Web NovelTrạng thái: Full[ Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình - Ngôn Tình, Trọng Sinh]Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn.Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý.Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ, cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành......Vận mệnh cho Quý Noãn cơ hội được sửa chữa sai lầm, bởi vậy, cô không thể bỏ lỡ. Cô ra sức níu giữ cuộc hôn nhân đã từng bị chính mình đẩy đến bờ vực đổ vỡ, cô tìm cách kiên cường, độc lập, trả thù những ai từng muốn hại cô và nhà họ Quý. Đối với Mặc Cảnh Thâm, cô lại càng trân trọng, bởi khi tĩnh tâm nhìn lại, cô mới nhận ra Mặc Cảnh Thâm chính là người đàn ông luôn đứng sau bảo vệ mình, dù cô ngông cuồng, bất ch…
Mười sáu tuổi, em vẫn còn là một giấc mộng chưa tỉnh.Trời cao rộng, tiền đồ như gấm, một đời còn dài, khát vọng còn chưa kịp cất lời.Trong vòng tay song thân, em được nâng niu như bảo vật, chưa từng biết thế nào là nhân gian bạc bẽo.Người đời nói, từ mười tám đến hai mươi lăm... bất quá chỉ là bảy năm thanh xuân.Nhưng với Lâm Ngọc Kiêu-Đó là một kiếp.Năm em mười tám, mệnh số xoay vần.Một bước sa chân, vạn kiếp trầm luân.Em bị kéo vào vòng xoáy của hắn-Không hỏi em có nguyện hay không,Không cho em đường lui.Từ đó, đúng sai đảo lộn, thiện ác mờ nhòa.Đến cả chính mình... em cũng không còn nhận ra.Em không biết-Rốt cuộc là yêu hắn đến tận cốt tủy,Hay hận hắn đến muốn cùng hắn đồng quy tận diệt.Em đến, vốn chỉ là một lần lỡ bước.Nhưng đi... lại thành chuyện cả đời không thể.Có lúc em sợ hắn, sợ đến tận xương tủy.Có lúc em oán hắn, oán đến khắc cốt ghi tâm.Nhưng dây tơ mệnh đã buộc-Một khi vướng phải, chính là vạn kiếp không rời.Đời này của em,Chỉ có thể cùng hắn chìm nổi trong cùng một cơn ác mộng.Không lối thoát.Cũng không hồi đầu.Còn hắn-Đối với hắn, em không phải là người.Em là tín ngưỡng.Là chấp niệm.Là tâm ma.Là thứ hắn cúi đầu sùng bái,Cũng là thứ hắn phát điên muốn chiếm đoạt.Hắn dùng cả một đời để giữ lấy em-Lại dùng cả một đời... để tìm lại em.Chỉ là-Thanh xuân năm ấy,Vốn nên như hoa nở dưới ánh dương.Vậy mà đến cuối cùng...Chỉ còn lại một mảnh hoang tàn(Truyện vẫn đang xào nên mng thoải mái cmt góp ý nha)…