OFFICE LOVE [ TISRYN ]
CHỈ LÀ MỘT POV MÌNH VIẾT LÚC RẢNH HOI ... CÓ THỂ KHÔNG HAY VÌ VIẾT ĐẠI ĐẠI RỒI ĐĂNG MÀ:))))…
CHỈ LÀ MỘT POV MÌNH VIẾT LÚC RẢNH HOI ... CÓ THỂ KHÔNG HAY VÌ VIẾT ĐẠI ĐẠI RỒI ĐĂNG MÀ:))))…
🌿 《Yêu Thầm Bạc Hà》🏷 Tác giả: Nhược Thi An Hiên🏷 Editor: Oreo📍 Tình trạng raw: Đã hoàn chính văn + phiên ngoại📍 Tình trạng edit: Đang edit🏖 Ngày đào hố: 02/8/2025🏖 Ngày lấp hố: Chưa biết Thể loại: Hiện đại - Thanh xuân vườn trường - Yêu thầm- HE…
Cả lớp vẫn đang học, nhưng tôi chẳng thể nào tập trung được.Những lời giảng của cô giáo như chảy qua tai tôi, còn tôi lại không thể không chú ý đến Vũ.Nó ngồi ngay bên cạnh tôi, gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng của nó, cảm giác gần gũi đến lạ.Tôi đang viết vào vở, nhưng đôi mắt lại không ngừng quay sang nhìn Vũ.Nó vẫn như thế, bình thản nhưng lại khiến tôi chẳng thể rời mắt.Bỗng nhiên, tôi cảm thấy một cảm giác lạ lùng trên tay mình.Lúc đầu, tôi tưởng mình chỉ mơ tưởng, nhưng không. Một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng, lướt qua tay tôi.Trần Hoàng Thiên Vũ không hề nhìn tôi, nhưng có thể cảm nhận được cái nắm tay ấy, dù chỉ là chạm nhẹ thôi.Giọng nó cất lên, mang theo sự ngọt ngào không thể chối từ:- Nguyệt Anh,đừng làm ngơ tao nữa.Tao làm gì sai mà bạn không thèm quan tâm đến tao thế?.Tôi hơi giật mình, nhưng cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng, mặc dù trái tim tôi đập nhanh hơn một chút.Cái kiểu làm nũng ấy của Vũ...thật sự rất khó để từ chối.- Mày lại muốn gì nữa? Tự dưng làm nũng vậy là sao?.Mắt Vũ sáng lên, nó tiến gần hơn một bước, vẫn giữ cái giọng nũng nịu ấy:- Cái gì mà "tự dưng"? Tao chỉ muốn hỏi một câu thôi mà.- Mày không thể dành chút thời gian cho tao sao?.- Không.Trần Hoàng Thiên Vũ × Vũ Hân Nguyệt Anh…
Trên đời này có một loài hoa, hàng năm đơm bông hai lần, lần đầu hiu quạnh nở rộ vào mùa thu, một lần cô đơn nở hoa vào mùa hạ. Rất nhiều năm sau, Nhan Tống nghĩ lại, những tháng năm của cô đã qua, thực ra là dài hay là ngắn?Thành phố rất ồn ào, thế gian rất ồn ào, chúng ta có một vạn khả năng sánh vai cùng tình yêu dưới ánh đèn nê ông.Nhan Tống là ai? Cô ương ngạnh giống nhành cỏ dại, chẳng phải hoa lại xinh đẹp hơn hoa. Cô dũng cảm, cô lạc quan, tuổi trẻ của cô vĩnh viễn in trong lòng hai người phụ nữ, là hạnh phúc hay bất hạnh?Lâm Kiều là ai? Là màu xanh mướt trong mùa hạ, tựa như những bông tuyết trắng bay trên ngọn trúc. Năm năm trước, anh ta yêu tàn nhẫn như vậy, năm năm sau, lại yêu lặng thầm chẳng nói một lời. Đối mặt với anh ta, làm sao có thể vĩnh viễn quên đi.Tần Mạc là ai, là mối tình đầu tiên của những năm tháng ký ức xa xôi trong dĩ vãng. Tám năm trước, cô uống bát nước Vong tình, từ đó về sau quên đi anh là ai. Nhưng trên đời có Vong Tình, cũng có Ký Tình. Khi nhớ ra anh, thì sẽ nhớ đến vĩnh viễn.Như thế nào mới là anh yêu em? Là năm năm trước không níu kéo được sợi dây tình cảm, hay vẫn là năm năm sau nhìn nhau chẳng nói một lời?Như thế nào mới là anh yêu em? Là trí nhớ còn sót lại tám năm trước, hay là những ràng buộc không ngừng của tám năm sau?Năm tháng là đóa hoa nở hai lần, uống bát canh Mạnh Bà, hoa nở ngàn đóa, ngoái đầu lại nhìn, như thế nào mới là anh yêu em?…
Sinh ra làm vật tế vùi trong tro tàn cung cấm, Thất hoàng tử Santa của Phuwan ngỡ đời mình chỉ là một đóa hoa sẽ tàn lụi dười bão tuyết. Cho đến khi gặp Thái tử Perth - vị quân vương băng lãnh ở Solaria...Ta nguyện vì em lật đổ cả thiên hạ, nuông chiều em đến vô pháp vô thiên... Vượt qua sinh ly tử biệt và huyết lệ triều chính, dâng vạn dặm giang sơn làm sính lễ chỉ mong em mãi cạnh ta...꧁⎝ 𓆩༺✧༻𓆪 ⎠꧂Mọi tình tiết, bối cảnh trong truyện đều là hư cấu, chỉ được áp dụng trong phạm vi truyện. Và mọi người hãy ủng hộ truyện của mình viết về hai anh bé thật vui vẻ nhe... Yêu thích thì cho mình xin *sao và *bình luận nữa nhe... Cảm ơn mọi người nhiều nhiều…
Quyển I «Game Show Chết Chóc: Tên điên xinh đẹp» https://bachdieptra.wordpress.com/GAME SHOW CHẾT CHÓC - ÁC MA LÝ TÍNHTác giả: Thân Sĩ GiảEditor: ElyNguồn QT: Kisaragi1402Tình trạng bản gốc: 105 chươngTình trạng bản edit: đang lết~Thể loại: Đam mỹ, 1x1, không xác định công thụ (?), cường cường, hắc ám, duyên trời tác hợp, tương ái tương sát, khoa học viễn tưởng…
Thiêu Đốt Hỉ Phục...Tác giả : Puii Pi DyThể Loại : Cổ Đại, Ngược, Ngôn Tình, Teen.Giới Thiệu :Một nữ tử mặc hỉ phục ba lần, lên kiệu hoa ba lần và bước vào cửa lớn ba lần.Đều mang một bộ hỉ phục, đều lên một kiệu hoa, đều gả cho một người... đều là bước qua cửa lớn đó rồi đều không thành.Lần thứ nhất, không thành bởi vì tân lang bỏ đi, lần thứ hai, tân lang bị kéo đi.Lần ba, tân lang lại bỏ đi!Ba lần, như nhau vì một bệnh nhân, hay nói thẳng, rõ ràng ra là người tân lang yêu đang cần tới tân lang đi?Nàng, Tân Hiều, với hắn Quân Quân chỉ là trách nhiệm, cái trách nhiệm ấy với hắn vô cùng nhỏ nhoi, không đủ xứng để so sánh với tình yêu của hắn, với người hắn yêu thương trong tim, nâng niu trên lòng bàn tay.Vậy nên việc hắn rời bỏ nàng ở ngày thành hôn là chuyện có thể hiểu mà...Trong chuyện tình này, mỗi nàng là kẻ ngu ngốc, tự mình đa tình mà thôi, dù cho nàng có đau lòng hay tuyệt vọng và ai oán đi chăng nữa thì đó cũng do nàng tự tạo tự nhận, không có oán trách được ai cả!...Phần 2 :Cả thiên hạ đều biết rõ lương duyên phu thê của hai ta không có chữ yêu.... Chỉ có ân tình nghĩa đi kèm một lời thề : "Không Yêu Vẫn Bên Nhau Đến Bạc Đầu."Nàng biết chàng có người trong lòng, là bởi vì người trong lòng chàng đưa đẩy cọc hôn sự giữa hai người, đẩy đưa một hồi nàng vào cuộc, thay người gả cho chàng.Đêm động phòng, chàng phát hiện tất cả, chàng cười khẽ nói : "Để thời gian xem xét duyên này đi."Và rồi... hai năm sau, nàng và chàng cũng đi bên nhau, không còn như trước kia, xa cách vời…
Thể loại ABO, sinh tử văn. Giả tưởng. FanficViết vì tình cảm dành cho cp Bác Chiến Nội dung không nên áp đặt vào thực tế Ai không thích có thể click backNăm 2000, Trung Quốc trên đà phát triển mạnh về công nghiệp, thương nghiệp, vũ khí. Sự ô nhiễm trầm trọng kèm theo phóng xạ nảy sinh và kéo theo tỉ lệ thụ thai giảm xuống, những đứa con sinh ra đã bắt đầu có những khiếm khuyết bẩm sinh. Một dự án điên rồ được đề xuất lên Chính phủ đương thời. Dự án cải tạo gen của giáo sư Triệu Đạt và các cộng sự đã được thông qua. Theo dự án, con người không phân biệt nam nữ mà chia ra làm ba loại Alpha, Beta, Omega. Nam cũng có thể sinh con nếu thuộc về hệ Omega. Nếu dự án thành công, vấn đề hậu duệ không đáng lo ngại nữa. Bước đầu tiên của dự án là tìm kiếm những đứa trẻ và phân tích bộ gen của chúng. Năm 2005, trong nửa năm, có hơn 400 vụ mất tích bí ẩn. Vụ việc này gây chấn động toàn Trung Quốc. Những đứa bé bị bắt đang run sợ. Tay bảo vệ cầm dùi cui gõ mạnh xuống nền đe dọa. Bọn trẻ sợ hãi la hét. Chúng đều là độ tuổi từ 6 đến 18. "Vương Nhất Bác. Em đừng sợ. Có anh đây rồi". Gương mặt lem luốc mở nụ cười tỏa nắng với bé trai đang cuộn người ôm lấy hai chân."Chiến ca.... Em...". Giọng Vương Nhất Bác run rẩy."Đừng sợ". Cậu bé tầm tuổi cao trung ôm Vương Nhất Bác vào lòng. "Anh bảo vệ em".…
Tháng 8 năm ấy, em gặp được chàng trai mà có lẽ cả đời em cũng chẳng thể chạm tới.Lặng lẽ, ngắm nhìn, rung cảm rồi tự xót xa.…
người muốn níu lại cái tình nặng trĩu thương đau…
Phong Hào yêu Thái Sơn, nhưng tình yêu ấy chưa bao giờ được đáp lại. Mỗi ngày, cậu mang đồ ăn cho anh, những bữa ăn đơn giản nhưng chứa đựng tất cả tình cảm chân thành. Mỗi dịp lễ, cậu lại chuẩn bị quà, hy vọng sẽ khiến Thái Sơn mỉm cười, nhưng những món quà ấy luôn bị vứt vào sọt rác, chẳng bao giờ có cơ hội chạm vào trái tim anh.Khi nhớ anh, Phong Hào viết những lá thư, gửi đi những lời yêu thương không bao giờ nhận lại. Cậu biết rõ, những dòng chữ ấy sẽ chẳng bao giờ tới được tay Thái Sơn. Nhưng cậu vẫn làm, vì trong cơn đau đớn âm thầm, tình yêu ấy vẫn tồn tại, không cần được đáp trả, chỉ cần được yêu.…
Anh và cậu, câu chuyện cùng chai oraengeade xanh...author: 78,64Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad:genius1809,phiền lòng không reup ở bất kì đâu mà chưa có sự cho phép từ tác giả. Xin cảm ơn.…
Màu xanh là của bầu trời hay đại dương?Bảo Trung - một chấp niệm mà cô luôn cố gắng theo đuổi, cố gắng để chạm tới có được. Nhưng ngày cậu thổ lộ với cô, cô đã dứt khoát từ chối. Còn Hải Phong - một cơn gió thanh xuân mùa hạ tươi mát thổi vào tâm hồn cô nhưng rồi cô cũng không thể níu giữ nó riêng cho mình.... Liệu rồi điều gì sẽ đến với Vân Hạ, ai sẽ là người trả lời cho câu hỏi của cô ấy " Bầu trời hay là đại dương bao la hơn?"…
- đừng cố gồng gánh mọi thứ ! mày còn mọi người Mikey! - mày mới là kẻ đau khổ cơ mà Takemitchi Em đứng người, cái gì mà kẻ đau khổ? Em không phải rất nhàn nhạ đây sao? đừng nói bậy Mikey ... nhưng kẻ thật sự đau khổ là em sao? ----- Liệu có một ngày... Tao không còn ở đây nữa - Chifuyu không được ăn nói bậy bạ! Dù đến lúc đó tao sẽ cứu mày thôi! ----- xin lỗi.... Baji - tên ngốc! Đây chính là lựa chọn của tao ---- tổng trưởng! - Koko, Inui gọi tao Takemichi ---....---Luân hồi - liệu ai còn tin vào duyên kiếp? Có lẽ không đâu tơ duyên đứt đoạn rồi làm sao có tư cách thể nối lại đây . Nhưng dù là vậy bọn họ vẫn cố níu kéo em Luân hồi - một kiếp dông mới bọn họ vẫn nhớ em vẫn yêu em đến điên dại…
Đây chỉ là bức thư Tuấn Khải gửi cho Yoo Ri - cô người yêu cũ muốn quay lại với anh nên đã bắt nạn Nguyên . Ai muốn đọc chuyện này thì comment , mình sẽ viết .…
Tên truyện: Lệ Tình.Tác giả: Lão NgưThể loại: Thuần Việt, Bách hợp,1×1, Nữ cải nam trang,Cận đại Việt Nam, nữ nữ sinh con.Nhân vật chính: Trần Bảo Thanh, Trịnh Thiên Kiều.Nhân vật phụ: Trần Mai Chi, Trần Gia Lâm, Lê Thu Nguyệt, Trịnh Quang Hải.Giới thiệu sơ lược:Câu chuyện nói về cậu ba Thanh tính nóng như kem.Con của vợ cả hội đồng Trần giàu nhất Nam Kỳ lục tỉnh, được cho là người hung dữ, ăn chơi chát tán.Nhưng không ai biết ẩn dấu trong vỏ bọc ấy là một đứa con nít quỷ, tính thì cà thảy cà thảy.Vào một ngày đẹp trời cô bị bà nội lôi đầu đi coi mắt...Lúc đầu cô định coi mắt cho vừa lòng nội thôi ai ngờ vừa gặp nhìn con người ta đắm đuối.Nhưng thời gian cả hai ở bên nhau, cô luôn đấu tranh tâm lý về việc sẽ có một ngày nàng cũng sẽ phát hiện thân phận thật của cô, cô nên làm gì buông tay hay níu kéo...?Nhưng cô không ngờ ngày đó sẽ tới nhanh đến vậy....Liệu chúng ta sẽ là của nhau hay trở thành nỗi đau._______________________________________"Nếu mà em không đến tôi đã xảy ra sự cố rồi.""Cậu xảy ra sự cố gì cơ?""Sự cố chấp yêu em "_______________________________________"Cười là phải thế.Vậy tôi thề là phải cưới"_______________________________________"Thương mình chín đợi mười chờ Con nào dám ngó em thờ nó luôn."_______________________________________Mình viết truyện trên tinh thần sửa tới sửa lui, xong xóa viết lại từ đầu=)))Bộ này mình viết chủ yếu để thỏa mãn trí tưởng tượng của mình.Bộ truyện là bộ đầu tay của Ngư nên có gì sai sót mong mọi người góp ý.Thanks 🫶…
"Làm người yêu em hay làm bệnh nhân V.I.P của bệnh viện"…
Mingyu nhận lấy lọ thuỷ tinh, mê muội mân mê. Chất lỏng màu cam trong suốt sóng sánh, phản chiếu những điểm sáng kỳ ảo như quyến rũ mời gọi."Người đó dù có ghét bỏ cậu bao nhiêu đi nữa, một khi đã uống vào, cũng sẽ tình nguyện trao cậu yêu thương."Lời thầm thì vang vọng giữa không gian u tĩnh như một đòn chí mạng bóp nát chút tỉnh táo cuối cùng Mingyu cố gắng níu giữ.Ích kỷ cũng được, hoang đường cũng được, cậu mặc cho men rượu phủ mờ tầm mắt.Miễn sao Yoon Jeonghan ở bên Kim Mingyu!~*~by Nov…
"Sao lúc đó anh thích em"_seungsik"Thích cũng cần có lý do hả"_sungwook…
Leng kengỞ ngoài cửa bước vào là một nam sinh tuấn tú, cơ thể cao ráo, cường tráng. Cậu ta đi quanh cửa hàng một vòng rồi dừng lại trước một cái lồng kính ở góc phòng.- Cậu muốn mua con chó này sao?Cô chủ tiệm lấy con chó trong lồng kính ra, đưa cho cậu.- Cháu mua nó.Cậu trai đó sau khi trả tiền, định đi ra ngoài thì đột nhiên bị ai đó níu ống quần lại. Nhìn xuống chân, một bé con khoảng mười tuổi, khuôn mặt trắng noãn, hai má phấn nộn, đôi mắt buồn buồn đang nhìn chằm chằm vào con chó trên tay mình.- Con buông ra cho anh về đi, ngoan nào.Cô chủ tiệm dỗ dành bé con, nhưng bé con nhất quyết không chịu buông tay.- Bé con, muốn gì sao.Cậu trai hết cách đành ngồi xuống dỗ theo.- Tôi là đại nam nhân, không phải bé con.Đôi mắt đáng thương khi nãy bây giờ trở nên giận dữ, nhưng vẫn rất đáng yêu.- Rồi rồi, đại nam nhân muốn gì.- Con chó...con chó ấy...Bé con nhìn xuống con chó trên tay cậu trai, khuôn mặt liền dịu xuống, tay nhỏ vuốt vuốt lông con chó, đôi môi anh đào khẽ mím lại…