Long Minh
…
Tên truyện: Bỉ Ngạn.Thể loại: cổ đại, huyền huyễn, tiên ma, lịch kiếp.Tác giả: Tiểu Dương Xuân.Số chương: chưa định.Ngày khởi bút: 1-7-2019__________Văn án:Bỉ ngạn hoa, lưu giữ ký ức cuả tất thảỷ sinh linh trong Tam giới, nhưng lại chẳng giữ nổi ký ức của chính mình.Bỉ ngạn hoa, nhân sinh cớ sao mà cô tịch? Diễm lệ cớ sao mà ưu thương? Máu và tim. Uyên ương và áo hỷ. Màu đỏ đó, là màu mà cả đời này nàng vĩnh viễn không khoác nổi lên người. Huyết lệ năm nào nhấn chìm cả Vong Xuyên, ta đi tìm chàng mà diệt cả Luân Hồi, ta chờ đợi chàng vãn cả Tam Sinh, ta yêu chàng, mà cưỡng Thiên đoạt mệnh. Bỉ ngạn biết yêu, nực cười đến nhường nào.Văn án 2:Yêu là gì, mà khiến ta bi khổ.Yêu là gì, mà khiến ta nhớ thương.Yêu là gì, mà khiến ta oán hận.Xa, mà chưa từng xa. Tâm không thấy, cư nhiên mắt sẽ không cảm nhận được. Từ xưa đến nay, Chiến Thần nằm trong mệnh đoản, thân thể từ cát bụi tạo nên, mục đích chỉ để cống hiến cho lục giới, rồi một ngày nào đó sẽ không từ mà biệt. Chiến thần, không thể yêu. Nhưng tiếc thay, Nguyệt lão mắt nhắm mắt mở, lại buộc nhầm tơ hồng......…
"Mẹ ơi, con trai có thể yêu nhau được không?""Không, không bao giờ, Cha Junho".Counting to fifteen by kanbinana.…
OOC Warning AllOng ConvertedAuthor: 甜食大王 (Ongsw825)…
Thể loại: Niên thượng, ngọt, HE, lạnh lùng tốt bụng - công, hiền lành dễ thương - thụ,...Văn Án: Vương Nhất Bác là người tài giỏi và thực hiện tốt trong các nhiệm vụ được giao nhưng liệu anh có hoàn thành được nhiệm vụ liên quan đến Tiêu Chiến không?...…
Tình đơn phương đúng thật là chẳng bao giờ kết thúc có hậu và câu chuyện của tôi cũng không ngoại lệ . Tôi đã yêu người không yêu mình để rồi nhận lại được gì ? " chào anh" lời chào này thay cho lời tạm biệt , tôi yêu anh , rất yêu anh , nhưng thật tiếc trái tim anh trao cho người khác mất rồi. Thanh xuân này tôi đã dành cho anh nhưng tiếc là ta lại không thể thành đôi được ....…
truyện h+…
i got a feeling for the first time.…
Câu chuyện nói về Đườnrg Ly lùn nghèo lùn may mắn gặp được hệ thống tinh anh tự xưng là Hài Hòa quân,bất chi bất giác đang ăn chuối, mà bị tống đi cải tạo toàn diện chấp hành nhiệm vụ mã đáo nữ chínhĐL:(^°^)"nói cho hay vậy thôi,chứ cmn chán vê lờ,chính là chạy đông chạy tây chịu sự ủy thác người hoàn thành nhiệm vụ hazz!"@#₫%HT:"ngươi còn ngồi đấy mờ ngẩn ngơ à! còn không mau đi học khỏi người ta xem xem kìa.Bổn hài hòa xẽ luôn ân cần bên ngươi,yêu thương ngươi.Ngoan, nhanh lên"ĐL:¶^¶"hệ thống quân ta ân cần khỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà người"hix wá đángXin đính chính đây là thể loại hài hước có phần kịch tính,thêm yếu tố H.Nếu ai muốn nữ chính trong thuần cute bạch liên hoa thì xin trịnh trọng thông báo nhầm rồi bn,còn muốn nữ chủ IQ cao EQ thất thường lật mặt như lật giấy,chỉnh người như cơm bữa háo sắc thành tính cường bạo mĩ nam,và có ưu điểm tính chất đặc thù của nv là"diễn tự nhiên bấp chấp mọi lúc mọi nơi" hoan nghênhNói chung bà này bả rấg cmn bá đạo.Ahihi(Bé: hihihi cám ơn các tình yêu đã ghé thăm và ủng hộ, mún bít thêm chi tiết thì cx nhau cày bới chương tt nhé m.n moaa!)…
đôi dòng ngẫu hứng dịch lại...…
Tháng năm ấy, tôi đã không thể nào quên được cậu.Cậu là nỗi nhớ của tôi, một nỗi nhớ mà cho đến tận bây giờ tôi chẳng thể nào quên được.Đoá lưu ly xanh ngày ấy, liệu nay còn mãi trong tim?Và chính vì tình ái là thứ sẽ phai nhạt theo năm dài, nên tôi hết sức trân trọng nó.Nhưng cậu thì sao? Cậu đã rời đi với không một lời từ biệt."Kunikida, tôi biết là cậu thích tôi đấy," Dazai nói với giọng điệu trêu cười."Chính vì thích cậu, nên tôi mới lo lắng cho cậu nhiều.""Nhưng đợi cậu thích lại tôi, thì cũng đã quá muộn rồi."Dưới ánh hoàng hôn của buồi chiều nhẹ nhàng, có một người đã rời đi khỏi trần thế.…
Câu chuyện ở Thường Châu của U23 Việt Nam qua tay tớ.Couple: Dũng1 Chinh, Dũng4 Trọng, Trường Phượng, Dụng Hậu, Kov Mạnh.Bạn nào không thích có thể lướt qua._changg_…
Mang theo không gian trở lại mới trước đây mới nhất chương và tiết liệt: tiểu thuyết 《 mang theo không gian trở lại mới trước đây 》 thước quả quả thước / trứ, mang theo không gian trở lại mới trước đây toàn bộ văn đọc cha không mẹ ruột không đau đích vũ vi, ở bị ba ba mụ mụ thương thấu tâm đích thời điểm, lựa chọn tự sát, lại ngoài ý muốn đích bị trên tay đích nhẫn, mang về mới trước đây.…
Cô gái ấy tên là Hương Xuân.Không xinh đẹp rực rỡ, không nói lời kiêu hãnh. Chỉ là một dáng người bình thường, một nụ cười nhẹ, và đôi mắt biết lặng im.Cô không được ưu ái bởi số phận, cũng chưa từng được ai cưng chiều đủ đầy.Nhưng giữa căn nhà nhỏ lặng lẽ, giữa những lời dè bỉu và mùa đông kéo dài, cô vẫn dịu dàng lớn lên.Như một ánh nắng xuân lặng thầm - ấm áp, mong manh... và khiến người ta chẳng thể nào quên.…
Ai đã, đang và sẽ đam mê truyện ngôn tình thì hi vọng bạn đừng bỏ qua "Định Mệnh Chúng Ta Thuộc Về Nhau."…