Thỏ yêu Cáo💋💓
[Longfic][V BTS|Taehyung][Imagine]Author: Nhít bệ hạĐọc để cảm nhận vì mị chẳng biết nói gì ngoài tự tưởng tượng thôi.…
[Longfic][V BTS|Taehyung][Imagine]Author: Nhít bệ hạĐọc để cảm nhận vì mị chẳng biết nói gì ngoài tự tưởng tượng thôi.…
- Author : CreamDream$- Characters : VKook ( V / JungKook ), Hopemin ( J-Hope / Jimin )- Kinds : sad, pink, HE.- Caption : Tác phẩm đầu tay :)) Mong được đón nhận :* -Note : Ai dị ứng BL kick. Anti BTS kick. Có từ ngữ mạnh cân nhắc trước khi đọc. Không kick war :))) Love all :*~ Coming soon ~…
TFBOYS-Nhóm nhạc thần tượng với những tình yêu đẹp và bình yên----------"Vương Nguyên, em ấy luôn là của tôi.""Anh ấy là đại ca duy nhất tôi có."-----------"Cậu nhớ đốt lời thoại.""Ừ."------------"Tuấn Khải vĩnh viễn yêu Vương Nguyên.""Nguyên Nguyên yêu Khải Khải."-------------"Thiên Tỷ, tớ mệt quá.""Cố gắng lên người anh em. Cùng thực hiện lời ước nào."------------"Vương Tuấn Khải, mẹ kiếp. Anh rốt cuộc xem tôi là gì ?""Vương Đại Nguyên, tôi không cho phép cậu đọc lời thoại đó với ai khác ngoài tôi."…
MYUNGYEON…
Truyện được viết dựa theo bộ phim cùng tên.…
[Longfic][Kaisoo] Khoảng cách xa nhất.Author: hiieenthuonggPairing: Kai và D.O.Category: Shounen ai, boyxboy, tình người duyên ma, pink, sadRaiting: ta không có cấm ai cả, nếu cảm thấy thích thú thì đọc nhiee :”>Sumary:Em gặp anh vào những ngày đen tối nhất của cuộc đời, khi em luôn phải thui thủi một mình trên gác xép nhỏ trên nóc nhà rồi ngồi khóc một mình.Khi đó, anh chỉ là một linh hồn vất vưởng lang thang khắp mọi nơi.Hai chúng ta đến với nhau bởi hai chúng ta đều là hai cá thể cô đơn bị bỏ rơi.Hỷ nộ ái ố, của một linh hồn thật thú vị.Anh cũng bảo, anh chưa từng thân với ai như em.Em chỉ mỉm cười. Thật hạnh phúc.Nhưng em là người, anh là hồn… Đâu thể mãi mãi bên nhau.Nó như là khoảng cách xa nhất vậy.…
Nhà mới =w= Đây là phần 2 của series nhé =w= Bạn nào chưa đọc phần 1 của series thì nhớ tìm đến nhà cũ đọc nha =w=…
Hai mươi sáu năm về trước có một học sinh hoàn thiện hoàn mĩ. Rất đẹp, rất giỏi, rất hòa đồng, ai cũng yêu quý, những lời tán tụng người ấy được truyền mãi qua các thế hệ học sinh của trường. Nhưng tên đầy đủ là gì, chết đi thế nào, thậm chí giới tính ra sao lại không một ai hay biết. Người ta chỉ rỉ tai nhau, bỗng nhiên giữa năm bạn ấy chết, trường lớp không sao thoát được nỗi buồn nhớ thương, họ bèn cư xử như thể học sinh này còn tồn tại. Bàn ghế để nguyên, bạn cùng lớp vẫn giả vờ nói chuyện với người đã khuất.Về cơ bản, đây là cách ứng xử đẹp có phần đáng ngợi khen. Nhưng sau chót, lại kéo ra một hệ lụy gai người. Vào lễ tốt nghiệp, cả lớp chụp chung một tấm ảnh kỷ niệm. Đến khi xem ảnh đã tráng rửa, họ nhận ra một chuyện. Trong tấm ảnh tập thể, đứng ở một góc là một người lẽ ra không thể nào xuất hiện. Mỉm cười như bao người khác, nhưng gương mặt cứng đanh, trơ trơ, tái nhợt...Hệ lụy ấy, thực ra chỉ là khởi điểm, của mọi bắt đầu...…