kn asxh
…
THANH CHÁO ĂN SÁNGTẮC GIẢ: TRYThể loại: Hiện đại, nhất thụ nhất công, HE, CÓ HReview lấy bên Truyendammy01Truyện có H & có nội dung hay. Bạn nào muốn xem H thì nên vào đọc, bạn nào muốn xem nội dung hay thì càng cần vào đọc truyện hơn nữa.=============Bánh bèo có chửa hoang, gài bẫy thụ cưới bánh bèo, sau khi đẻ con thì ly dị với thụ, vứt con cho thụ nuôi.Thụ đơn thân một mình nuôi đứa bé, rất vất vả. Vào một buổi chiều sau khi tan tầm thì nép mình vào trạm xe buýt dỗ dành con, chờ chuyến xe muộn giữa trời chiều lạnh giá. Hình ảnh ân cần của thụ với đứa bé lọt vào mắt công, công thấy có một luồng cảm xúc khó tả trong lòng, bèn chạy đến cho thụ quá giang xe về nhà.( công là bác sỹ nổi tiếng tu nghiệp ở nước ngoài về )Thụ không ngờ rằng lần quá giang xe này báo hiệu '' lên xe bông về nhà chồng '' , từ đó về sau thụ không ngừng '' vô tình '' gặp công. Sau vài tháng, công lấy cớ có bão lớn, nhà bị mất điện nên đến ở nhờ nhà thụ, buổi tối công lấy chai rượu ra uống với thụ. ∩(︶▽︶)∩ đêm đó chính thức động phòng cùng thụ.Bánh bèo em gái thụ thấy công đẹp trai, giàu có, lại là một bác sỹ nổi tiếng nên muốn thụ làm mai công cho ả.... Hàng loạt chuyện lớn nhỏ giữa công và thụ diễn ra khiến chúng ta không ngừng theo dõi, câu chuyện lý thú xoay quanh thụ và công, dưới bút pháp tinh tế của tác giả vẽ lên cuộc sống muôn màu khiến bạn mỉm cười , lòng tràn đầy ấm áp như buổi sáng sớm được ăn một bát cháo nóng ngon lành. Cảnh H miêu tả chân thật, làm hài lòng bạn đọc.P/s: Truyện này bên Truyendammy01 đã…
Truyện do mình viết và sáng tác.Các bạn đem truyện đi nhớ báo với mình một tiếng. Đừng copy, edit hay chuyển ver vì đây là chất xám, công sức của mình bao đêm. Hãy tôn trọng người viết sách để tác giả có thể viết và chia sẻ hết mình.Đây là truyện đầu tay của mình nên có thể có nhiều sai sót, mong mọi người cứ nhiệt tình đóng góp ý kiến. Tốt xấu đúng sai, tất cả ý kiến của mọi người mình sẽ đều công nhận. Mình muốn ngày càng hoàn thiện hơn. Cảm ơn mọi người!Tên tác phẩm: Sa CátThể loại: ngôn tình, huyền huyễn, ngược, cổ trangSáng tác: Lê Mộng Tử (LeMengZi) Tình trạng: viết tới đâu suy nghĩ tới đóNữ chính: Tử QuỳnhNam chính: Thiên VũNam phụ 1: Phong GiaoNam phụ 2: Mộng HồiNữ phụ: Phù DungKể về câu chuyện tình yêu giữa tiên và ma. Chính và tà đan xen, đúng và sai lẫn lộn, mắc kẹt ở giữa là câu chuyện tình đẫm máu và nước mắt của Tử Quỳnh và Thiên Vũ.…
Truyện mình tự nghĩ viết nên m.n đọc cho mình xin ý kiến để mình cố gắng hơn. Và m.n ủng hộ mình nhé😊…
couple : Vhope ¶ " Hoseok, tình đơn phương này là do anh gieo và em chịu đựng nó. Nếu anh thích em hãy tiến một bước còn không em sẽ dừng lại " " nếu anh tiến một bước, anh sẽ nhận được gì ? "" em sẽ hôn anh, Hoseok, hãy để em hôn anh " " anh xin lỗi " ¶…
tổng hợp những bức vẽ trên ms paint của tôi từ lần đầu tiên (khoảng 8 tháng trước) đến bây giờ…
Thể loại : ngôn tình sắc, tình yêu giữa chú cháu Tác giả: cẩm hân ********************* Tình cờ Chú nhỏ đi công tác dẫn một cô gái tên Tiểu lệ , tính người thì hiền lành, tính cách cũng giống đag kích thích tôi , k được đụng vô người đàn ông của ả vậy." Tôi thích thầm lặn , k dám thỗ lỗ cũng chx có ý định dám nói ra, cảm giác tôi bỗng nhiên buồn "Tôi thấy chú nhỏ với bà cô tiểu lệ đó cũng có hợp nhau được một phần , tôi cũng né tránh càng nhiều lần, chú nhỏ tôi càng tiếng thêm... Cùng hóng thêm truyện nhaa…
Câu truyện thanh xuân đan xen giữa sự trong sáng nảy nở và sự đổ nát của gia đình. Cả hai nhân vật chính của chúng ta đều có nỗi khổ riêng và sự thiếu thốn tình cảm từ chính người thân của mình, họ đã phải trải qua tuổi thơ bất hạnh bị bạn bè chê cười. Nhưng khi trưởng thành họ đều có cái tôi riêng của mình. Nữ chính Tôn Anh Tuệ có tính cách khá mạnh mẽ, nhiều phần lầy lội nhưng cứ về đêm cô lại mang tâm tình nặng trĩu. Còn nam chính Vương Thanh Tâm thì là thâm sâu , cổ quái thích thể hiện, luôn che dấu cảm xúc thật của mình, khó nắm bắt. P/s: anh nhà thể hiện nhiều cũng hay quê lắm, nhưng cái mặt tốn gái của anh đã giữ được phần nào đó thể diện cao ngút trời đó của ổng.…
gió thổimây vờnnắng họa,đời còn như thơanh như còn thở.…
Nhìn tittle là hiểu rồi nhỉ…