Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Giang Gia Hân khóc lặng. Tại sao việc này lại xảy đến với cô, tại sao cô không trân trọng gia đình nhỏ bé này, tại sao cô chưa từng mở lòng với anh, tại sao cô khiến con gái cô chết lặng ngay trong ngày sinh nhật. Giang Gia Hân quỳ sụp xuống.♥ Title: Quay lại nhìn anh♥ Author: peckanhdongdanh♥ Disclaimer: Nhân vật thuộc về tác giả♥ Genre: Hiện đại, trọng sinh, sủng♥ Rating: T♥ Length: Longfic…
Tên truyện: Cung Khuyết Có Giai NhânTác giả: Lệ TiêuTình trạng: Hoàn thànhSố chương: 107Thể loại: Nguyên tác, ngôn tình, cổ đại, HE, tình cảm, cung đấu, cung đình hầu tước, góc nhìn nữ chínhVăn án:Cửa cung sâu thẳm, mỗi người một lý tưởng. Trong lúc rảnh rỗi nhóm cung nữ vẫn thường lén lút thì thầm to nhỏ.Có người chỉ muốn cố gắng sống sót để đợi đến ngày xuất cung. Có người lại lòng mang ảo tưởng, muốn gả cho một quý công tử vừa dịu dàng ấm áp như ngọc lại tài cao học rộng. Cả hai tâm tư này, Cố Thanh Sương đều từng có.Nhưng sau đó, toàn bộ người thân ở ngoài cung của nàng đều táng thân trong thủy tai, quý công tử luôn nhu tình mật ý với nàng cũng lộ mặt thật --- Cố Thanh Sương phát hiện lời hay ý đẹp của hắn đều là giả, thề non hẹn biển gì cũng không ngăn được hắn đại hôn phong quang, cưới một vị thiên kim Hầu phủ môn đăng hộ đối.Cố Thanh Sương lắc đầu, đột nhiên tỉnh ngộ. Nếu ngoài cung đã không còn gì để nhớ mong, một tấm chân tình cũng không cách nào đổi lại được một chỗ dựa vào. Vậy cứ để nàng tự mình xây lên một cái thềm ngọc thông thẳng lên trời. Vì thế nàng tính toán leo lên quyền lực chí cao vô thượng, đoạt lấy cái phượng ấn khiến người đỏ mắt kia.Máu đỏ dệt con đường, xương trắng phủ thềm ngọc.Chỉ nam trước khi đọc:Nữ chủ quyến rữ hệ ác hắc, không phải người tốt lành gì.Nhắc lại lần nữa: Nữ chủ không phải người tốt gì.Đọc hay không cũng đừng nói lời cay đắng.Một câu tóm tắt: Diễn tinh cao cấp đánh quái thăng cấp ngủ Hoàng đế…
Tôi đã quên mất lần đầu chúng ta gặp nhau là khi nào, ngày hôm đó tiết trời ra sao; giống như việc đã quên hết hằng đẳng thức đáng nhớ, quên luôn cả công thức của đường glucose.Nhưng lạ thay, bao nhiêu năm trôi qua tôi vẫn nhớ rõ một điều:Tui ghét bạn vailon.-Tóm tắt: Mình đánh nhau đi!Tên khác: Dusk till dawn*Lưu ý: trong truyện có yếu tố lãng mạn hoá việc tự sát, hãy giữ vững quan điểm khi đọc.(Đôi lời nhắn gửi: Xin đừng đề cập tên tôi ở page hay group cộng đồng, tôi không muốn xuất hiện với tư cách PR cá nhân. Nếu bạn muốn chia sẻ những điều bạn thích, hãy chỉ nói tên truyện thôi. Nếu có vấn đề, bạn có thể nhắn lên tường nhà của tôi. Cảm ơn đã ghé thăm.)…
"Ta gặp được nhau là do duyên số, ta đến với nhau chính là định mệnh, còn chúng ta cùng nhau đi hết chặng đường đời chính là ý trời"Tuổi trẻ đưa ta đến với nhau -qua những dòng tin nhắn ngây ngô,những sự kiện không thể nào quên,và những người bạn thân thiết như định sẵn từ lâu.Ta đã cùng nhau nắm tay bước qua con đường đầy hoa.Thanh xuân ấy, ta có nhau, và cùng nhau lớn lên.…
• tên truyện : khi nào chúng ta gặp lại nhau• tác giả : 𝐩𝐡.𝐠𝐢𝐚𝐨: 𝐦𝐚𝐢𝐧 : lý tương di × phương đa bệnh : lý liên hoa × phương tiểu bảo• khi nào hoa nở?• khi nào chúng ta yêu nhau?• khi nào chúng ta gặp lại nhau?…
Tác giả: _Zhang_Zhang_Thể loại: 12cs, cổ trang, tình cảm, lãng mạn,...*Nhân vật không thuộc về tôi**Tên, địa điểm đều là tưởng tượng. Nếu có thật là trùng hợp*❤Bìa truyện được đặt làm tại BingsuTeam❤Cre: @BingsuTeam…
• tên truyện : gió thu thổi qua thưở niên thiếu• tác giả : 𝐩𝐡.𝐠𝐢𝐚𝐨• main : lý liên hoa × phương tiểu bảo• hồng trần là kịch, nhân gian là mộng.• lại một mùa gió thu thổi qua chiếc lá,• lại một kiếp đợi cố nhân quay đầu.…
Trận cãi vả nảy lửa ngay trước thềm đám cưới dường như đập tan mười năm đồng hành giữa hai trụ cột của Kawasaki Frontale.Lễ đường chưa dựng xong, thiệp cưới đã bị xé đôi. Bàn ăn lạnh lẽo chỉ còn lại chiếc nhẫn đắt giá nằm trơ trọi. Yuto Ozeki xách vali rời đi ngay trong đêm, để lại một Kota Takai bất lực, uất ức nốc cạn ly rượu rồi chìm vào giấc ngủ với ý nghĩ: Hủy thì hủy, ai sợ ai!Nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, Kota hoảng hốt nhận ra mình đang ở giữa cái nắng oi ả của sân trường cấp 3 hơn mười năm trước. Chưa kịp hiểu chuyện gì thì một quả bóng bay thẳng tới, kèm giọng nói xấc xược."Này ông anh! Trả bóng coi!"Trước mặt Kota không phải Ozeki Yuto tuổi 27 đáng yêu, nũng nịu, kiên nhẫn nghe anh than thở mà là một cậu nhóc tầm 16, 17 tuổi tóc tai uốn xù, xắn gấu quần lên tận gối, ánh mắt hung hăng sẵn sàng "var" bất kỳ ai làm mình ngứa mắt.Kota ngơ ngác: Trời đất! Ai nói em ấy từ nhỏ đã ngoan hiền dịu dàng vậy?! Hóa ra đây mới là bản thể "nhím con" xù lông "xính lao" đích thực!Vì để theo đuổi lại "vợ tương lai", Kota chấp nhận mặt dày làm quen, từ giành cơm cà ri ở căng tin đến túc trực trước cổng trường, chấp nhận làm "bao cát" cho em nó xả giận. Nhưng một bên là gã đàn ông trưởng thành mang theo ký ức tình yêu đụng độ cậu thiếu niên nổi loạn chưa biết yêu - liệu Kota có "cua" lại thành công phiên bản quá khứ này? Và quan trọng nhất, liệu anh có kịp quay về hiện tại để giữ lấy bàn tay sắp sửa buông lơi?…