Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Lee Sanghyeok đối với Kim Kwanghee như một viên kẹo chocolate được bọc bởi lớp dâu ngào đường vậy. Lúc đầu đó là một cảm giác có chút chua nhẹ nhưng cũng nhấn chìm Kim Kwanghee trong sự dịu dàng và ngọt ngào nó đem lại. Nhưng khi lớp đường đấy tan hết. Sự đắng ngắt của chocolate lại tràn ra khoang miệng, nghẹn ứ ở cổ họng khó lòng nuốt xuống. Nhưng dù cậu ghét cay cái vị đắng ngắt đó, dù cả lý trí lẫn cơ thể đều gào thét anh nên tránh xa mấy cái kẹo chết tiệt ấy, dù mỗi lần nhìn thấy hai người họ đi với nhau trái tim cậu như có ngàn nhát dao xiên qua.…
12.12 | The Last Advent - Món quà số 12 từ abi__maeTác giả: 专磕北极圈"Mặt trời và mặt trăng có thể cùng sánh vai, ánh sáng và bóng tối có thể cùng song hành"Mặt trời nóng rực chói sáng x Mặt trăng cứng cỏi dịu dàng [ đã có sự cho phép của tác giả ]…
Ở một thế giới nơi đã chấp nhận hôn nhân đồng giới*có yếu tố đàn ông mang thaiCouple: chonut (Chovy x Peanut)Nhiều cp phụ khác:#rr#tarvi#onran#fakedeft________________________Con gái của ba lớn lên giống hệt người mà ba đã thề sẽ bên người đến cuối đời....Tôi vẫn tưởng rằng ba tôi đã thay đổi và bắt đầu một tình yêu mới cho cuộc đời mình. Nhưng hoá ra trước giờ tình yêu của ba vẫn chỉ mãi như vậy không hề thay đổi, tình yêu của ba là tôi và "người ấy" của ba. Chỉ có điều người ấy mà ba vẫn thường nhắc đến với tôi hoá ra lại chính là "mẹ" của tôi...Tôi kể lại với anh Sangkyu, con ba Sanghyuk và ba Hyukkyu, khi chúng tôi đang hẹn hò. Tôi bảo: "Ba kể nhiều lắm, vừa kể ba còn khua tay múa chân miêu tả, nhìn mà đáng yêu!"Người yêu tôi lúc đó chỉ khẽ nắm tay tôi:"Vậy để anh yêu em như cách hai ba đã yêu nhau nhé"Lúc đó tôi thấy tin vào lời nói ấy, vì khi nói Sangkyu ánh mắt anh tựa hồ đôi mắt mà tôi rất lấy làm quen thuộc. Đôi mắt ấy như có bộ lọc nhũ lên sáng lấp lánh màu hồng, như có người nhỏ luôn đặt trong đáy mắt người lớn, là ánh mắt ba lớn vẫn luôn dành riêng cho ba nhỏ, dạy cho tôi hiểu thế nào là "trong mắt chỉ tràn ngập hình bóng người thương"…