Đoản của Mộc Mộc
Chỉ là một vài mẩu chuyện nho nhỏ của mị thôi a ~Nàng nào yêu đoản thì vào đây mị bảo nè :v…
Chỉ là một vài mẩu chuyện nho nhỏ của mị thôi a ~Nàng nào yêu đoản thì vào đây mị bảo nè :v…
Tên truyện : Hắc Quân Bạo SủngThể loại: ngôn tình đô thị, hắc đạo, sủng, ngượcTác giả: Đằng Viên Cuộc sống của bạn vốn không êm đẹp, đằng sau nó luôn tồn tại sự bất công đầy tàn bạo. Nhưng không, bạn chẳng thảm thương hơn những người ngoài kia là bao, có khi còn đầy đủ hơn họ, ít nhất là bạn không phải vì "miếng cơm" mà đánh đổi sinh mệnh của mình. Hãy để tôi được kể lại câu chuyện này, hãy để bạn được thỏa sức bay bổng cùng những điều khác lạ trong một thế giới sinh mệnh là thứ mỏng manh nhất, lương thiện là điều ngu ngốc đầy hài hước và rẻ mạt._________________******__________________Trích đoạn: Từ đôi mắt đen sâu thẳm Mặc Ngôn Phong tỏa ra nộ khí đầy tàn ác, đôi lông mày cương nghị nhăn lại. Cánh tay hắn như gọng giữ chặt lấy hai cổ tay Lộ Khiết, ép cô nằm ngọn dưới đôi cánh ác ma của hắn. " Thoát khỏi tôi? Trừ khi bộ xương cô mục nát. "#: Mọi chi tiết có liên quan chỉ mang tính giả tưởng, tham khảo. Mong bạn đọc yêu thích, ủng hộ và chia sẻ tác phẩm. Trân thành cảm ơn! @ Đằng Viên…
< duyên đến >Kỳ quái, kỳ quái, thật là kỳ quái!Này chứa đầy vẻ mặt hù chết nhân râu quái thúc thúc,Làm gì suốt ngày tử triền nàng này mười tuổi tiểu hài tử?Nếu hắn không phải vì tiền muốn bắt cóc của nàng cái loại này đại người xấu,Kia vì sao còn khắp nơi thảo nàng chúng tâm,Không chỉ có mang nàng đi ăn thiên hạ mỹ thực MacDonald,Mua nàng yêu nhất laptop tiến nàng,Còn nói kia lôi cuốn vào cảnh ngoạn mục chuyện xưa cho nàng nghe. . . . . .Chờ một chút, hắn nói cái gì tới,Phải đợi nàng lớn lên?Chẳng lẽ hắn. . . . . .…
Tên truyện: Sứ giả Ánh trăngTác giả: FunnyShuzyNhân vật chính: Lâm Vĩ Phong x Lãnh Tử KhangNhân vật phụ: Lâm Vĩ Hàn, Lãnh Tử Khanh, Lý Thiên Vĩ,...và một số nhân vật khácThể loại: đam mỹ, hiện đại, hắc đạo, ngược tâmTóm tắt:Anh là bậc chí tôn của giới hắc đạo, là một kẻ hô mưa gọi gió trên thương trường. Cậu là một nhân viên làm việc bán thời gian tại bệnh viện. Quá khứ của họ sống trong sự đối lập lẫn nhau giữa hai gia tộc. Vì một biến cố của cuộc đời đã đưa đẩy họ gặp nhau. Liệu họ có đến được bên nhau? Liệu tình cảm của đôi lứa có thể vững chắc trước phong ba bão táp của cuộc đời?Số chương: chưa xác địnhĐây là truyện mình tự sáng tác nên hi vọng được nhiều người ủng hộ ^^ có gì góp ý cứ cmt mình sẽ rút kinh nghiệm. Xin chân thành cảm ơn <3…
Đọc và cảm nhận, nhớ cho tôi ý kiến và góp ý của mọi người để tôi hoàn thành chiếc fic thật hoàn hảo nhé.…
Nu9: Hoàng Nhật Băng Na9: Vương Hoàng Thiên…
KIẾP NÀY ĐÀNH PHẢI CỐ THÊM CHÚT VẬY - Bổn CaTác giả: Bổn CaThể loại: thanh xuân vườn trường, trọng sinh, HELịch đăng: Không cố địnhĐại khái: Thiếu nữ sống trên đời hơn 20 năm chưa từng nghĩ đến một ngày bản thân lại xuống lỗ vì chết ĐÓI. Xuống địa ngục chấp niệm lớn nhất cuộc đời của cô là gia đình và học tập. Ngày trước gia đình có điều kiện lại không biết tốt xấu theo bạn chơi bời lêu lỏng bỏ nhà đi biệt tâm. Sống lại một đời, Lạc Đan quyết sống chết phải học tập chăm chỉ, không ngừng tiến lên. Tất cả mọi thứ đều không được để vào tầm mắt làm sao nhãn việc học. Nếu đời trước trắc trở lớn nhất của cô là Bọn Cẩu Bằng Hữu ( bạn bè xấu). Thì chính xác kiếp này thứ làm cô phiền não nhất là Lâm Dương.Nhân vật chính: Lạc Đan - Lâm DươngNhân vật phụ: Lâm Anh, Lạc Khải, Lạc Kỳ, Thẩm Dương, Lạc Thần,...…
Kể về câu chuyện của chính bản thân khi thích một cậu bạn lớp bên 😍😍😍…
Abcde…
Cô - Đình Ngạn Ngạn - vì bất mãn cho mẹ mà tìm tới gia đình ấy trả thù. Nợ máu trả máu, nợ tình trả tình.Không phải vì cô không yêu anh, mà vì cô còn quá nhiều thứ để làm, cô và anh quả thực khó có thể ở bên nhau.Cho dù là lí do gì, anh vẫn đợi cô. 5 năm, 10 năm, 20 năm anh đều sẽ đợi. Dù cô có già nua xấu xí hay tàn tật thì anh vẫn mãi là của cô.Hãy cứ bước đi, khi nào mệt, hãy dừng lại và ngã người ra sau, vẫn luôn có anh đứng sau làm điểm tựa cho em. - Gạo -…
Đàn ông có phải đều rất thích chơi đùa với những thứ dễ dàng có được hay không ?....Di Giai đứng cạnh cửa sổ sát đất nhìn xuống thành phố đang chuyển động nhộn nhịp bên dưới,xung quanh cô tối đen như mực chỉ có ánh sáng của những toà cao ốc thi thoảng len lỏi một chút qua cửa kính.Di Giai vẫn đứng đó nhìn chăm chăm vào ly rượu syrah trên tay đã bị sánh ra một chút từ bao giờ ,cái chất lỏng đỏ đậm ấy cùng với hương thơm lại kì của hoa quả tràn ngập khắp cả phòng làm cho căn phòng vì thế mà trở nên có chút ngột ngạt. Cô đưa ly rượu lên uống một hơi hết sạch đôi mắt liền trở nên vô hồn.Cô đột nhiên nhớ lại khoảng thời gian trước kia cô từng nói với anh cô rất thích vị của syrah vừa có vị ngọt của hoa quả lại vừa có vị cay như hạt tiêu đen và thịt nướng.Nếu được ủ lâu trong thùng gỗ sồi còn có thể thấy được cả vị của bánh mì nướng rất thú vị.Lúc ấy anh còn khen cô là một người có thưởng thức.Tay anh quấn nhẹ lọn tóc xoăn của cô còn cô thì ngồi trên đùi anh ôm cổ cười khì.Thật vui làm sao....Nhưng quá khứ thì cũng là quá khứ đã chẳng thể quay trở lại nữa...Di Giai thoát khỏi những ký ức ngắt đoạn vừa ùa về cười nhạt một tiếng.Có lẽ điều nhẫn tâm nhất mà cô làm với bản thân đó là để người khác chà đạp lên lòng tự tôn của chính cô....…
Tên truyện: Đời Bằng Phẳng Được SaoTác giả: LeyLS - Hỷ Du## Đây là truyện đầu tay nên mong mọi người ủng hộ mình.## Cấm sao chép, chuyển ver, vi phạm bản quyền dưới mọi hình thức.Sơ lược:Trương Tịnh Giang, năm nay 23 tuổi, là một cô gái bình thường, gương mặt phổ thông, ăn mặc thường dân, tài nấu nướng dừng ở mức trung bình..21 tuổi tốt nghiệp bằng xuất sắc Học viện điện ảnh quốc gia, nghề nghiệp công khai - diễn viên đóng thế, đặc biệt ở chỗ chỉ chấp nhận vai trả công cao, thường là thay ảnh hậu, thiên hậu.. Cuộc sống cá nhân không có gì nổi bật, độc thân, năm ngoái vừa mua được một phòng trung cư, sống cùng bạn thân - Lạc Lam Dã. Tịnh Giang yêu cuộc sống bình thường như thế, không tham vọng. Chỉ có Lam Dã biết bí mật của Tịnh Giang, cô còn là tác giả đang làm mưa làm gió trong giới tiểu thuyết, bút danh Giả Lãm Tinh. Lam Dã thường than Tịnh Giang sống cuộc sống của một con heo lười, cả ngày thức dậy, ăn và ngủ, đi diễn, hôm không đi thì ru rú ở nhà gõ văn bản. Vì thế, khi nhận được cuộc điện thoại trong giờ làm việc từ người chị em này thì cô biết Tịnh Giang vô lo vô nghĩ sau 23 năm, cuối cùng cũng gặp phiền phức rồi..…