Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Dal vostro ValentinoBức thư tình được gửi vào lúc 11:00Choi Seungcheol- con trai độc nhất của gia đình họ Choi. Anh đã từng mắc 1 căn bệnh gọi là "Đa nhân cách"- nói đúng hơn là đang mắc căn bệnh đó, bên trong con người anh đang tồn tại song sông 2 nhân cách. Yoon Jeonghan- con trai cả của gia đình họ Yoon. Cậu thì chắc mắc căn bệnh gì cả nhưng mỗi tối cậu luôn bị hành hạ trong chính căn phòng của mình. Và người bạo hành cậu chính là nhân cách thứ 2 bên trong Seungcheol…
tác giả: 祈棟_LiANeditor: xiranyahnsố chương: 01 ~8,3k chữthể loại: bad ending? ...cậu thiếu gia ghét sự cô đơn, luôn khao khát sự tự do. đến cuối cùng, anh bị nhốt trong một chiếc hộp gỗ chật chội, một mình đối mặt với vô số ngày đêm tăm tối.bản edit đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup dưới mọi hình thức.…
Đây là fic đầu tiên mình viết về các cầu thủ Việt Nam. Có thể mình viết không được hay nên mọi người thông cảmSẽ có rất nhiều cầu thủ trong fic của mình, có những thuyền tự chèo nha, không hint đâuSẽ không có nhân vật chính mà tất cả nhân vật đều có những vai trò nhất địnhCốt truyện tự nghĩ nên có thể không hay, mong mọi người thông cảmMình viết theo ngày nên chưa nghĩ đến cái kết đâu, nhưng có thể đảm bảo là HECảm ơn mọi người đã đọc…
Tạm Biệt, Tiểu Tiên QuânPhục Tinh Cao Chiêu ✘ Trùng Chiêu x Phục LinhTác giả: 292Editor: Thiên hạ làm cha, ta làm mẹSố chương: 7 chương (on-going)__Thiết lập: Phục Linh là yêu quân, từ nhỏ đã bị xóa sạch ký ức và trưởng thành tại Lãnh Tuyền cung. Tuy nhiên, trong nàng vẫn còn sót lại một chút nhân tính. Vì lớn lên trong yêu tộc, bản tính nàng cũng không thuần thiện, tà tính > nhân tínhBối cảnh: Phục Linh bị trọng thương, yêu lực tiêu tán bị Trùng Chiêu bắt giữ. Để bảo toàn tính mạng, nàng đồng ý giúp hắn tìm ra sự thật về cái chết của cha mẹ hắn. Đổi lại Trùng Chiêu phải hứa sẽ giải trừ chú thuật và trả tự do cho nàng sau khi mọi chuyện kết thúc.___"Tiểu tiên quân ngại ngùng gì chứ, Phục Linh đâu có ăn thịt ngươi. Hôm nay đột nhiên bị tập kích, thật sự doạ ta sợ không nhẹ, đúng lúc cần được an ủi." Nói đoạn, Phục Linh khẽ khép mắt lại, giấu đi ánh nhìn mê hoặc sau hàng mi cong, khóe môi câu lên.Thiếu niên tiên quân bị nàng trêu chọc một phen, theo động tác của nàng mà nhẹ nhàng vuốt ve má nàng. Hóa ra, Yêu tộc, cũng có thể ấm áp."…
"Tiến Dũng nhắm mặt lại. Anh đánh. Anh đánh thật. Anh nghe thấy tiếng thầy nhắc "đánh mạnh lên" văng vẳng bên tai. Anh nghe thấy tiếng Đình Trọng của anh bật khóc. Anh nghe thấy tiếng trái tim của mình cuộn lên theo từng tiếng thước mà anh đánh xuống. Anh không biết gì cả. Lúc này anh thực sự không biết gì cả. Anh chỉ biết đánh trong vô thức. Cho đến lúc Xuân Trường giữ tay anh lại, bảo rằng anh đã đánh đủ 15 roi rồi, anh mới từ từ mở mắt ra. Anh thấy Đình Trọng của anh ngồi bệt xuống sàn nhà. Anh thấy Đình Trọng của anh cắn chặt răng để không bật ra tiếng kêu than. Thả rơi cây thước xuống sàn nhà, anh dìu Đình Trọng của anh dậy""Văn Đức ngồi bệt xuống sàn nhà hứng chịu trận mưa roi từ thầy. Cậu cũng không biết cậu bị cái gì nữa. Rõ ràng biết thầy sẽ giận nhưng cậu vẫn không ngăn được mình nói những câu kiểu thách thức như vậy. Cậu chỉ biết lúc đó, trong lòng cậu chỉ có sự bất mãn, một sự bất mãn chất chứa từ ngày này qua ngày khác về cái thứ kỉ luật mà thầy vẫn hằng tôn sùng. Cậu chán ghét cái cảm giác suốt ngày bị trói buộc, bị bắt giờ này phải làm thế này, giờ kia phải làm thế kia. Sự hà khắc của thầy khiến cậu cảm giác bản thân giống như một cái máy lập trình sẵn. Cậu ghét cái cảm giác đó. Và cậu đã không ngăn được việc thể hiện sự bất mãn kia. Văn Đức cắn chặt răng khi những cơn đau cứ liên tục nhói lên. Nhưng rồi cậu bỗng cảm thấy, hình như có cái gì đó ấm áp vừa ôm lấy cậu, có cái gì đó to lớn vừa che chở cho cậu tránh khỏi trận mưa roi từ thầy. Là Trọng Đại""Được rồi!…
Lưu Vũ thích khám phá những miền linh dị, xách balo lên và đi khắp mọi miền Trung Quốc để tìm kiếm những điều ma quỷ thú vị. Lâm Mặc từ Trùng Khánh, Bá Viễn từ Quý Châu, Trương Gia Nguyên từ Liêu Ninh, bốn người họ hợp thành một tổ đội tìm kiếm linh dị tại Trung Quốc, cùng nhau lần theo những manh mối để lại và nhân duyên ly kỳ mà tới Nhật Bản, Thái Lan, Đức và dừng chân tại Mỹ....Fic là trí tưởng tượng của tác giả, không liên quan tới người thật.…
Thường thì Seungcheol không có thói quen chủ động bật đèn xanh trước như vậy với bất kì ai, còn Mingyu thì trông như sắp phát nổ đến nơi rồi.Nhưng ai quan tâm chứ?[mingcoup/gyucheol].…
Gia đình wonwoo và mingyu rất thân nhau, nên cả hai cũng thân nhau từ thời còn tắm chung với nhau rồi. Vậy liệu nó có thể trở thành một tình yêu mà người ta hay nghĩ đến không...?…
Truyện nói về Jung Sungchan vứt moẹ liêm sỉ đi để theo đuổi anh nhà hàng xóm [ Jung Sungchan × Lee Jeno ]Tôi biết tôi tồi vì mới vài chap đã cạn ý tưởng , sau này tôi cũng sẽ viết một fic Sungjen khác để bù nha.Drop vì cạn ý tưởng , đang bí bách quá.…
'năm thứ chín chúng tôi xa nhau, để lại tình yêu dưới đại dương vô tận.'Tác giả: 小英 - @xiaoyingmeimeiThể loại: oneshot, ngược, OE.Couple: Si tình tuyệt đối Mã Gia Kỳ x Một đời dũng cảm Đinh Trình Hâm.Lưu ý: Không gán lên người thật. Mọi chi tiết trong truyện đều là trí tưởng tượng của chính tác giả. Không mang đi đâu khi chưa có sự đồng ý.Cảm ơn mọi người đã ghé qua!…
" khi em đi quá nhanh, anh mong em không ngã. khi em chọn ai đó, anh mong em không quên chọn chính mình. khi em gặp thất bại, anh mong em không coi đó là lỗi của bản thân. Và khi em thấy mình là gánh nặng, anh mong em nhớ rằng có người đã tự nguyện ở lại vì em..."___________Đây chỉ là câu chuyện nói về quá trình đi cùng nhau của những con người định sẵn là không cùng đường.Các nhân vật và sự kiện thật giả đan xen, hãy chọn tin vào những gì mình nghĩ là đúng.…
"Look up, laugh loud, talk big, keep the colour in your cheek and the fire in your eye, adorn your person, maintain your health, your beauty and your animal spirits."===Source: weibo/baidu/tianya/360doc/douban/facebookTrans: Yingie (@YunJaeDBSK), Kiem Duong, Diệu Đình, Linh Lung Tháp,...…