Tổng hợp H+/SM vkook
chỉ có H thôi, đọc độc thì đọc không thì biến…
chỉ có H thôi, đọc độc thì đọc không thì biến…
Liệu khả năng một tên sát nhân cả đời đã giết hơn ngàn mạng người lại cầm súng không nổi chỉ vì người hắn yêu. Để rơi súng khỏi tay khi làm nhiệm vụ là một điều cấm kỵ đối với một tên sát nhân như hắn. Vậy, hắn sẽ chọn kết cục là bị người trong ngành thóa mạ hay đầu hàng vào tù suốt đời đây? Hãy cùng theo dõi truyện để biết sự lựa chọn của tên sát nhân nào!…
Khi tôi thích bạn, bạn không chú ý đến tôi....khi bạn đã thích và để ý đến tôi rồi tôi lại không nhớ bạn là ai. Chắc do chúng ta không có duyên, hay đo định mệnh chớ chêu đang đùa dỡn với tình cảm của đứa học sinh cấp 3 như tôi. tình cảm mỏng manh đầy mơ mộng, .........đó là một chuyện tình tuổi học trò đáng nhớ…
Nếu im lặng là sự ngầm chấp nhận, ta nguyện ý vĩnh viễn đứng gào thét trên ngai vàng, nếu thời đại này đã mục rửa, cứ để ta dứt khoát hủy diệt nó.Thế giới này mãi mãi không thể thay đổi, con người đã trở thành một đám máu lạnh không chút lòng bao dung.Một xã hội như vậy, chi bằng mặc cho chúng thành con rối.Ngoại trừ 597, không cách nào cứu rỗi những linh hồn bị quỷ dữ thêu dệt kia.Kẻ kia tháo lớp mặt nạ da mà hắn đeo suốt hai mươi năm, nhìn về phía mặt trời lặn."Không cần biết lý do thất bại, chỉ cần biết được gì lúc thành công"…
Những cảm xúc bị đánh mất lâu nayLàm sao có thể thêu dệt nên một ngày mớiTia sáng dẫn lối ấyCũng đã bị chắn ngang và lay độngNhưng ở ngay thế giới đang tan vỡ nàyLại giúp tôi cảm nhận được nhịp đập sâu thẳm nơi con timRồi trong âm vang ấy phát lên một lời hứa"Tôi sẽ luôn bảo vệ em"…
Viết cho vui :3…
Trưa rãnh háng…
Luân hồi - Kẻ thù thành người thương Tình yêu định mệnh - Bi kịch kiếp trướcHai quốc gia đại địch, một nàng công tử giả nam và một chàng cận vệ hoàng thất.Họ từng gặp nhau giữa khói lửa, giữa tiếng leng keng của dao kiếm và tiếng hô hào thề sẽ lấy mạng đối phương. Nhưng giữa chiến trường khốc liệt, họ dành cho nhau ánh mắt dịu dàng đến kì lạ. Từ kẻ thù trở thành người thương, thương đến nỗi đánh đổi cả mạng sống.Thế nhưng, khi hắn đem theo nhẫn ngọc định cầu hôn, thì mưu biến xảy ra. Nàng ngã xuống trong máu đỏ, miệng thều thào không thốt ra nổi một chữ hoàn chỉnh, nhưng lòng vẫn đợi một người.Lúc hắn chạy đến, thân thể nàng đã sớm lạnh. Hắn ôm nàng lần cuối, gào lên trong vô vọng: "Kiếp sau... ta quyết không bỏ lỡ lần nữa..."Mấy trăm năm sau, giữa thành thị hiện đại, họ vô tình lướt qua nhau nhưng chẳng ai nhận ra. Và rồi định mệnh cùng ám hiệu năm xưa dẫn dắt họ đến với nhau, lại một lần nữa họ xuất hiện trong cuộc đời đối phương với tư cách người thương.Liệu lần này... họ có thể kịp nhận ra nhau?Hay lại một lần nữa, bỏ lỡ nhau giữa cõi nhân sinh?…
Ngontinh…