Sự gặp gỡ của định mệnh.
Cảm ơn rất nhiều, em sẽ không quên mọi người đâu. Vậy nên...hẹn gặp lại! Mong mọi người cười tươi lên nhé.…
Cảm ơn rất nhiều, em sẽ không quên mọi người đâu. Vậy nên...hẹn gặp lại! Mong mọi người cười tươi lên nhé.…
🌟 Cuộc sống là những chuỗi ngày lặp đi lặp lại, nhưng một khoảnh khắc nhỏ cũng có thể thay đổi tất cả. 🌟Tôi, Phương - một cô gái trầm lặng giữa năm tháng cấp ba đầy sôi động. Trong khi mọi người sống hết mình với nhiệt huyết tuổi trẻ, tôi chỉ biết thu mình vào những dòng chữ và mộng mơ thầm lặng. Nhưng rồi Minh xuất hiện - cậu bạn thân mang đến ánh nắng đầu tiên trong cuộc đời đơn điệu của tôi.…
Một buổi chiều cuối năm lớp 12, Ý An vô tình bắt gặp Minh Khánh - chàng trai với ánh mắt sâu thẳm và nụ cười dịu dàng, như một ánh sáng nhỏ len lỏi giữa những ngày học tập căng thẳng. Những khoảnh khắc vụng về, những nụ cười ngại ngùng, những buổi đi bộ tay trong tay dưới ánh chiều tà, và cả nụ hôn đầu lặng lẽ... tất cả đều trở thành những ký ức ngọt ngào, làm trái tim bồi hồi mỗi khi nhớ lại. Dù thanh xuân ấy đã khép lại, những ngày bên nhau vẫn còn vẹn nguyên trong tim, như một bản nhạc dịu dàng, vừa ngọt ngào, vừa lãng mạn.…
Năm đó, gặp được cậu chính là điều bất ngờ và tuyệt vời nhất trong cuộc đời tớ , cảm ơn cậu vì đã xuất hiện trong thanh xuân đầy nhạt nhẽo của tớ !…
tuy tiểu mỹ thụ nhà tôi cao, nhưng em ấy vẫn không bao giờ đè được ba chị công lưu manh cảmain actress: bae thỏ + chichu + bảy ế + sò cuksukdiễn viên phụ + quần chúng: a lotđóng thế: đéo cócuộc sống sa đọa của các nhân vật trong fic sẽ khiến bạn cạn quần để độiwarning: bad language, h & h & h, lowercase (ít)bookcover by: @hinabodes…
Đây chỉ là một câu chuyện nói về 1 tình cảm năm học trò chẳng thành công của 1 cậu thanh thiếu niên ở tuổi 14-15 cùng với hậu quả của những trò đùa mà cậu thực hiện đã dẫn cậu đến một kết quả xấu.…
Phương Anh không bao giờ biết tôi thích cô ấy nhiều đến mức nào...Những thằng con trai như tôi, chã bao giờ dám làm điều điên rồ mà thổ lộ với cô ấy.Tôi ngoài mặc ra vẽ chã quan tâm gì đến Phương Anh, chỉ là 1 người bạn, 1 người bạn thân.Và có lẽ cô ấy cũng chỉ coi tôi là 1 người bạn thân không hơn, không kém.Có lẽ mãi đến sau này, tôi cũng chẳng biết lấy cái gì mà thổ lộ cho cô ấy biết.Cô ấy xinh đẹp, thông minh, tài giỏi.Còn Tôi thì chỉ là 1 thằng nhìn từ góc nào cũng chỉ là 1 thằng học sinh cá biệt.Tôi tự ti về bản thân mình, đúng...Là vì tôi quá tự ti...…
Trích báo Hoa Học TròChuyên mục Gia đình thân yêuTác giả: Hoàng Minh…
"Có những ngày thấy tim mình chênh vênh, ngẩn ngơ tự hỏi: Hôm nay biết làm gì ? Ta thấy mình trở nên thật lười biếng. Trong những ngày như thế, lười biếng tới độ, ta chẳng rõ cảm giác của chính mình".…
Thu về vàng lá phủ kín cả một vùng trờiNgồi buồn ngân nga hai tiếng người ơiEm bây giờ đang ở đâu vậySao nỡ để tôi lẻ loi ở nơi chốn đây…
Tuổi học trò…
Bạn nghĩ cái nào sẽ khiến cho bạn thật sự hạnh phúc: Ở bên người yêu mình và ở cạnh người mình yêu…
Có phải cứ yêu thương ai đó thật lòng là sẽ được đáp lại? Mối tình đầu của tôi- tình yêu tuổi học trò ngọt ngào, đầy cảm xúc và cũng thật đau buồn...…
Cậu là chàng trai tớ yêu nhiều lắm! dù cậu chẳng phải là người đầu tiên bước vào trái tim tớ nhưng cậu lại là người đã để lại dấu chân quá sâu đậm trong cuộc đời tớ. Tớ yêu cậu - yêu bằng tình cảm chân thật nhất , là người tớ đặt trọn lòng tin và yêu thương một cách không hề cảnh giác và lường trước được ngày cậu ra đi... Cậu có biết cậu trong tim tớ cậu đặc biệt như thế nào không? Cậu là người đầu tiên tớ yêu thương nhiều đến tớ phải tan nát cả cõi lòng nhưng chưa bao giờ tớ có ý định trả thù hay làm một điều gì đó tổn thương đến cậu. Cậu để lại một dấu ấn quá sâu để rồi kí ức đau đớn kia tớ không thể xóa nhòa. Nhiều lúc tớ nghĩ tại sao tớ có thể đặt trọn lòng tin vào cậu thế chứ mà những người trước chưa từng? Tại sao tớ phải chấp nhận đau đớn mà không một lần cho cậu thấu thử cảm giác đó chứ ? và tại sao đối với tình yêu tớ cho cậu nhiều đến vậy , yêu đến nỗi tớ trở nên yếu mềm chấp nhận tất cả đau đớn mà chẳng thể trách cậu? và cuối cùng tại sao tớ lại chẳng thể là tớ dức khoát và can đảm như những người trước kia? Có lẽ tất cả là vì cậu là người con trai rất tốt mà tớ đã vô tình đánh mất và hơn thế ngoài tình yêu tớ dành cho cậu thì giữa chúng ta cũng đã từng là bạn thân của nhau nên tớ chẳng thể nào nói quên là quên được và đối xử lạnh lùng tàn nhẫn với cậu thế kia. Bỡi lẽ cậu đau thì tim tớ cũng buốt giá.…
Đang đến trường thi thì xe hư, may thay gặp anh ấy giữa đường, đã sửa xe còn chở đến trường giúp. Câu chuyện của cô nữ sinh 17 tuổi và anh trùm sẽ ra sao...Mọi người cùng đọc nhé…