Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
4,884 Truyện
Trọng Sinh Chi Cường Cường Đối Quyết - Nhất Diệp Bồ Đề

Trọng Sinh Chi Cường Cường Đối Quyết - Nhất Diệp Bồ Đề

171 1 2

Trọng Sinh Chi Cường Cường Đối Quyết 重生之强强对决Tác Giả: Nhất Diệp Bồ Đề 一叶菩提Thể loai: hiện đại, trọng sinh, niên hạ băng sơn diện than công X ngạo kiều nữ vương thụ, cường cường, sinh tử, HETình trạng: hoànVăn ánThẩm diễm đã chết, bị chính mình bưng trong lòng trên ngọn bảo bối giết chết , người nọ nhìn thấy thi thể của hắn, giống đang nhìn ghê tởm con rệp.Hắn cũng phải chết! Phải cho hắn nam nhân chôn cùng! Thẩm diễm lúc ấy muốn.Trọng sinh, Thẩm diễm mừng rỡ như điên, đang định trọng chấn hùng phong, liền phát hiện chính mình hơn cái mặt tê liệt chủ nợ!Hắn trăm cay nghìn đắng thoát đi hổ khẩu, liền con mẹ nó phát hiện:"Trước. . . Tiên sinh, của ngươi bệnh trạng hẳn là. . . Là mang thai!"Thẩm diễm lấy ra thương, động tác tao nhã lau chùi họng, hắn mặt mày mang cười, ánh mắt lạnh như băng, cơ hồ là một chữ một chút hỏi: "Ngươi nói cái gì?"Đây là một bộ mạnh chịu trăm phương ngàn kế muốn phản công lại vĩnh viễn bị công chua xót sử!Bài này đề cập:1: CP: núi băng mặt tê liệt công VS ngạo kiều nữ Vương chịu ( mạnh mạnh )2: sống chết, ngày tết văn, lôi người chớ nhập.3: kết cục HEEEE, tác giả hố phẩm chất có cam đoan, vốn là nhóm yên tâm khiêu hố (^o^)~Nội dung nhãn: mạnh mạnh sinh tử ngày tết Trọng sinhTìm tòi mấu chốt tự: diễn viên: Thẩm diễm, giặc cướp nhận ┃ phối hợp diễn: ┃ cái khác:…

Hẹn ước không rời-Mãi mãi không buông

Hẹn ước không rời-Mãi mãi không buông

1 0 1

''Hẹn ước không rờiMãi mãi mãi không buông''Đến tận sau này, mỗi khi nghe thấy cụm từ đó, trong lòng đều dậy lên mùi vị chua xót. Dù 7 năm có trôi qua, dù lòng tôi vốn dĩ đã nguội lạnh, nhưng vẫn không kìm được mà bật khóc.Tôi vẫn nhớ ngày hôm ấy, khi anh nắm tay tôi và nói câu đó, cảm giác như tôi đã nắm cả thế giới trong tay. Dẫu biết làm gì có thứ tình cảm nào là vĩnh cửu, vậy mà tôi khi đó vẫn ngốc nghếch đưa trái tim mình cho anh. Tôi vì câu nói đó mà tình nguyện cam chịu, tình nguyện đến bên anh.Người ta nói trái tim vỡ có thể hàn gắn lại, nhưng trái tim mất rồi, biết đi đâu tìm đây?Tôi từng là bông hoa chỉ nở vì anh, khi anh đi rồi, tôi liền tự mình tàn úa. Vì tôi chỉ có một đời, cả một đời này đều dành cho anh.Thế nhưng anh vẫn bỏ đi. Ngày hôm ấy nắng hoàng hôn hiu hắt, anh quay lưng về phía tôi, bóng dáng ấy cứ xa dần, xa dần, tuyệt không một lần ngoái lại nhìn.Tôi ngây ngốc cứ đứng như vậy, mặc cho gió biển thổi lạnh tê người, mặc cho màn đêm buông xuống. Hàng đêm đều mơ thấy cảnh tượng ngày hôm ấy, quay sang phía bên, chỉ vương lại một chút hơi ấm đã tàn.Anh ấy bỏ lại tất cả, bỏ lại bông hoa tàn úa này, bỏ lại cả tiếng yêu thương đã vỡ. Đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn nghĩ đó là một giấc mơ. Ừm, lòng tôi vốn dĩ đã nguội lạnh, giờ bị hai câu nói kia làm cho hoảng loạn.'' Hẹn ước không rờiMãi mãi không buông'' mãi mãi không buông, mãi mãi không buông, mãi mãi không buông..…

Thiên Thủy

Thiên Thủy

0 0 1

Thiên Nguyên ngàn vạn năm trước, khi trời đất vẫn còn chìm trong hỗn độn. Xuất hiện vị thần đầu tiên là Phụ thần và Mẫu thần tạo lên trời, đất, thiên, địa. Ban đầu sinh linh không phân biệt thần tiên, yêu ma, con người chung sống hòa thuận. Trải qua vạn năm vì dùng tinh lực để tạo lên trời đất vạn vật mà hao tổn sinh khí đã đến lúc phải ứng kiếp. Các vị thần thời thượng cổ cũng lần lượt ứng kiếp, nhân lúc đó một vị thần là Kình Hải luôn có thành kiến riêng với phụ thần, mẫu thần xúi dục chư thần đứng lên tạo phản . Phụ thần dùng sức tinh lực cuối cùng của mình phong ấn Kình Hải ở bờ bên kia của Vong Xuyên . Từ đó phân biệt trời đất thành tam giới thần tiên , yêu ma và hạ giới. Trải qua hàng vạn năm thiên giới ngày càng lớn mạnh đứng đầu là Thiên Đế Kình Thiên. Ma giới cũng lập ra người đứng đầu xưng Ma Tôn .Vào hơn 20 vạn năm sau khi phụ thần ứng kiếp có một tia thần phách còn xót lại trải qua vạn năm trong sự bồi đắp của thiên đại sinh ra một vị đỉnh đỉnh thượng thần Hàn Khiết Thanh . Sinh ra với căn nguyên có sẵn tu luyện hơn 1 vạn năm dưới chân núi Côn Luân mấy chốc đã thăng phi thành thượng thần . Tay chàng cầm thanh Diệm Phi Kiếm là pháp khí khi xưa được phụ thần dùng khai thiên lập địa sau chôn dưới chân núi Côn Luân . Chàng luôn mặc 1 bộ thanh y tạo lên dáng vẻ rất kiêu ngạo, lại có phần thoát tục. Nhờ vậy được thiên đế phong làm Hỏa Thần vì chân thân của chàng là 1 con Phượng Hoàng sáu cánh độc nhất vô nhị trong cõi tam giới . Khi xưa Ma tộc có ý muốn giải phong ấn cho Kình Hải v…

[ JEONGLEE ] HOÁN VỊ

[ JEONGLEE ] HOÁN VỊ

6,722 823 85

SummaryMọi thứ bắt đầu bằng một hợp đồng bảo vệ -một người được thuê để đứng phía sau,một người quen sống trong hỗn loạn và tự hủy hoại chính mình.Khi quá khứ, bí mật và những lời nói dối dần lộ diện,ranh giới giữa vệ sĩ và người được bảo vệ không còn rõ ràng nữa.Đến một lúc nào đó,kẻ đứng sau lưng... sẽ là người cần được giữ lại.Đây là câu chuyện về sự hoán đổi,về những người không được phép gục ngã -và về việc, ai mới là người cứu lấy ai.Mong mọi người đón nhận và hãy chờ xem diễn biến tiếp theo.…

[ĐM] Đang Đợi Hoàng Hôn Và Em

[ĐM] Đang Đợi Hoàng Hôn Và Em

5 1 2

Hán Việt: Tại đẳng nhật lạc hòa nhĩTác giả: Khinh VongTình trạng: Còn tiếpThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt văn , Gương vỡ lại lành , Vườn trường , Chủ thụ , Học bá , Chậm nhiệt , Cứu rỗi , Tình hữu độc chung❗Editor không biết tiếng Trung, nội dung edit chỉ đúng khoảng 50-60%‼️BẢN EDIT CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ VUI LÒNG KHÔNG MANG ĐI NƠI KHÁC!Văn ÁnHọc sinh chuyển trường với khí chất băng sơn vừa đến đã trực tiếp cướp mất vị trí hạng nhất toàn khối mà Hứa Dật giữ suốt bao năm.Hứa Dật thẹn quá thành giận, vừa tan học đã xé đại một mảnh giấy, viết vài chữ rồi ném sang cho bạn cùng bàn, trên mảnh giấy, dòng chữ cực kỳ nổi bật: "Lần sau tôi nhất định thắng!!!"Quý Thanh Tự liếc nhìn, bình thản hạ bút. "Tôi chờ."Cả hai đều nghĩ đây chỉ là một cuộc chiến thắng thua, cho đến khi Hứa Dật phát hiện-- chính mình nửa đêm lén giải đề thi, trong đầu đều là đôi mắt lãnh đạm của bạn cùng bàn kia.Hỏng rồi... đối thủ này hình như đáng yêu quá mức rồi?--· vườn trường | Gương vỡ lại lành | Chậm nhiệt | HE | Song học bá | chua xót cứu rỗi | Chữa lành· Hứa Dật (công) × Quý Thanh Tự (thụ)Tag: Mùa hoa mùa mưa | Yêu sâu sắc | Gương vỡ lại lành | Ngọt văn | Vườn trường | HEKhác: Hoàng hôn làm chứng, thiếu niên lập ướcMột câu tóm tắt: Ở bên nhau với đối thủ không đội trời chung ngày nào cũng tranh hạng nhất với tôiChủ đề: Tình yêu và chờ đợi, đều là đường về.…

[BHTT][Tự viết] Tôi đã nói là mình sẽ luôn ở cạnh em mà.

[BHTT][Tự viết] Tôi đã nói là mình sẽ luôn ở cạnh em mà.

44 0 6

Hạ Nhiên trở nên thật xinh đẹp trong bức ảnh ở khu vực tang lễ. Khách viếng tới thăm ai cũng tỏ ra xót xa thương tiếc cho cái chết của cô gái trẻ. Họ chẳng thể hiểu nổi tại sao cô lại lựa chọn cái chết bằng cách tự thân mình treo cổ ở nhà riêng như vậy. Vũ Hằng đứng từ xa, đôi mắt ướt lệ dấu sau tấm kính đen, cô mím chặt môi kìm hết nỗi đau, chỉ dám thốt lên trong lòng rằng "Em, có lẽ, có lẽ em đã không yêu tôi." -----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Nếu mọi chuyện được biết sớm hơn có lẽ tôi đã có thể cứu sống người mình yêu. Chỉ cần gần cô ấy hơn một chút nữa. Hiểu cô ấy thêm đôi phần thì mọi thứ thật dễ dàng để đối diện ở hiện tại.-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Tác giả: Ẩn DanhCảm ơn các bạn đã ghé qua.…

QUÂN PHU - THỦY LONG NGÂM L (EDIT)

QUÂN PHU - THỦY LONG NGÂM L (EDIT)

117 2 2

Tác giả: Thủy Long Ngâm LNguồn: Xà ViệnThể loại: Tương lai, sinh tử, 1×1, công sủng thụ, Quân nhân đứng đắn kiệm lời (mặt ngoài) sắc lang phúc hắc yêu trang B công x Dịu dàng nhân thê kiên cường thụ.Biên tập: Như Nguyệt, Cá VoiChỉnh sửa: NhiThời gian: 31/7/2016 - chưa biếtTình trạng bản gốc: HoànTình trạng edit: đang lết Nguồn post: https://nhunguyetcacweb.wordpress.com Văn ÁnĐịa cầu ngày 31 tháng 7 năm 2055Dương Cửu Niên trở thành quân phu được pháp luật công nhận đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc.Bạn lữ của cậu là quan chỉ huy đầu tiên của Trung Quốc, là người trẻ tuổi nhất được đặt cách lên Thượng tướng trong lịch sử, mà bọn họ chỉ mới biết nhau ba ngày.Ba ngày trước cậu bị bạn trai thanh mai trúc mã vứt bỏ. Vừa mới thất tình, một người nam nhân tên Chiêm Sĩ Lẫm đột nhiên xuất hiện trước mặt cậu, anh hỏi cậu: " Muốn kết hôn với tôi không? Tôi không thể cam đoan lúc nào cũng ở bên cạnh em, nhưng tôi có thể cam đoan với em, không bao giờ phản bội".Ngày hôm sau, người lớn hai bên gặp nhau, ngày thứ ba, cậu tại một buổi hôn lễ quân sự đơn giản trở thành vị quân phu hợp pháp đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc, mà vào lúc này cậu mới tỉnh tỉnh mê mê nhận ra, bạn lữ cậu là ai!Note 1: Đây là bản edit chui, xin vui lòng không mang ra khỏi đây.Note 2: Lần đầu edit mong các bạn bỏ qua cho những sai xót của mình. Rất mong nhận được nhận xét và góp ý của mọi người.…

Không Gặp Không Tan

Không Gặp Không Tan

8 0 8

"Tử Hạ, cậu đau lòng thì cứ khóc đi. Đừng cố chịu đựng nữa, được không?" Ý Thi đứng cạnh nắm lấy bàn tay đang sưng rộp lên của cô khẽ nói."Khóc à? Triệu Tử Hạ mình có tư cách gì để khóc trong lễ cưới của người khác chứ? Ngay từ đầu đáng lẽ nên là như vậy, cô dâu là Chu Noãn Ân là điều hiển nhiên mà cả thế giới này đều công nhận. Người không nên xuất hiện từ đầu là bản thân mình." Tử Hạ cười chua xót ngước mặt lên trời từng câu từng chữ thốt ra đều đều...."Mộc Túc, anh ghét em đến thế sao? Đến cả nhìn em thôi, mà anh cũng không thể à? Tử Hạ vương đôi mắt u buồn nhìn theo bóng lưng người con trai đang quay người ngược về phía cô."Tử Hạ à, em hiểu lầm rồi. Anh không ghét em, chưa từng ghét em, thậm chí cũng không thể ghét em. Chỉ là anh sợ khi nhìn thấy em, anh không thể khống chế con tim mình mà lại một lần nữa động lòng với em. Tất cả tình cảm lẫn trái tim của anh đều trao cho em hết rồi, giờ đây anh chỉ muốn giữ lại một chút cho bản thân. Anh không biết anh có thể chịu đựng nổi không khi em lại biến mất một lần nữa."..."Cố Mộc Túc, tâm đã lạnh, tình đã tàn, đoạn duyên này đừng cố cưỡng cầu nữa. Từ nay về sau, chúng ta kết thúc, có vô tình lướt qua nhau xin hãy xem tôi như mây khói. Chúc cho chúng ta đời đời kiếp kiếp không bao giờ gặp lại."…

xuyên không đại bá đạo

xuyên không đại bá đạo

8 0 1

Nàng là một đặc công của thời đại thế kỉ 21, một lần làm nhiệm vụ cho tổ chức thì bỗng nhiên phát hiện ra một sự thật mà nàng không thể chấp nhận nổi. Thật ra tổ chức này muốn loại bỏ nàng. Nếu như thế giới ở đây đã không còn ai có thể làm cây đại thụ che trở cho nàng vậy thì không cần nhất định phải sống nữa chỉ có chết đi là đều tốt nhất. Đứng ở cửa sổ phòng nhìn lên bầu trời xám xịt sấm chớp nổi lên , gió mạnh mẽ thổi vào mặt kéo theo vài giọt nước mưa, tóc cũng tung bay. Rồi nhìn lại người ngồi trên ghế dựa không có cử động khoé miệng bổng cong lên trên khuôn mặt tuyệt đẹp nhưng lại cũng thấy được sự chua xót trong mắt. Nhắm mắt lại thả mình từ từ rơi xuống, đột nhiên một tia chớp đánh vào người nàng ,làm nàng nhất thời không còn biết cái gì xảy ra nữa cứ nhắm chặt mắt lại phó mặt cho số phận . vì hiện giờ nàng chỉ muốn chết bởi vì chỉ có như vậy nàng mới có thể cho nàng được sự tự do mà bao năm qua đã đánh mất . Nhưng có điều nàng không hề chết mà còn hồi sinh lại một lần nữa. Lần này nàng không chỉ có gia đình nhỏ mà nàng còn có quyền quyết định sự sống chết thành bại của bất kì ai chỉ cần câu nói của mình mà thôi. Sự cường đại, sự lãnh huyết , cùng tài hoa tuyệt thế, vẽ đẹp nghiêng nước nghiêng trời còn giúp nàng tìm được một người mà nàng quyết định sẽ bảo vệ suốt đời. Mà hắn cũng vì nàng mà cưng chìu hết mực , dù nàng làm việc gì hắn cũng không cần biết là đúng hay sai luôn ở bên cạnh ủng hộ nàng. Chỉ cần có nàng bên cạnh hắn là được.…

Tan Vỡ

Tan Vỡ

14 1 2

Tác giả: Châu SaTrời xanh, mây trắng, gió nhè nhẹ thổi.Chiếc váy trắng tinh khẽ tung bay theo từng cơn gió.Cô ngước nhìn bầu trời xanh trong vắt, miệng khe khẽ hát, trên môi vương nụ cười.Thế giới thật tĩnh lặng, cô nhớ đến khuôn mặt anh, nhớ nụ cười rạng rỡ, ấm áp như nắng.Nhưng nụ cười đó không thuộc về cô.Hạnh phúc của anh không có cô.Hình ảnh cuối cùng xuất hiện trong trí nhớ là bóng lưng lạnh lùng, tuyệt tình của anh vào ngày ly hôn.Cô sai rồi. Cô không nên ép anh ở bên cô. Cô lại nhoẻn miệng cười, nụ cười bi thương mà chua xót. Cô nghe có người gọi tên mình:"Tịnh Hy, xin em....đừng buông tay...Tịnh Hy....."Tiếng nói đó sao thê lương và tuyệt vọng đến thế. Cô cố gắng quay đầu, nhưng cơn đau ập đến khiến cô đau đớn. Ngón tay giật giật nhưng không đủ sức để nhấc lên che đi ánh nắng chói mắt.Cô cảm nhận sự sống đang dần trôi khỏi cơ thể, nghe thấy tiếng hít thở của mình dần trở nên nặng nề. Đâu đó trong không gian vang lên những câu hát nghe nao lòng. Một giọt nước mắt trong suốt trượt qua đôi mi nhắm lại, lăn xuống và biến mất vào lớp tóc mai.Cô nằm đó, chiếc váy trắng tinh điểm xuyết những giọt máu đỏ tươi, trên môi là nụ cười đằm thắmNếu thời gian quay trở lại,Ngày anh và em gặp nhau,Em vẫn sẽ yêu anh từ ngay phút giây đầu gặp gỡ.Nắng vẫn rực rỡ, gió vẫn dịu dàng.Em vẫn yêu anh như ngày đầu tiên.Mãi yêu anh như thuở ban đầu.Lần đầu viết. Có gì sai sót mn bỏ qua nhé…

Lạnh Tâm

Lạnh Tâm

227 20 2

Cố Tiểu Hy cho rằng chỉ cần mình cố gắng đối với Hiên Viên Hạo thật tốt, dành thật nhiều tâm ý thì hắn sẽ cho mình lại một chút tình yêu. Năm cô 18 tuổi gả cho hắn, người cho cô biết cái gì gọi là vừa gặp liền yêu, một đời không đổi, cô làm mọi thứ để hắn chú ý và yêu thích mình. Lấy cô 5 năm hắn chưa bao giờ cho cô nửa nụ cười, cũng không hề đụng vào cô. Cô dùng thủ đoạn để có được hắn, nhận lại là sự im lặng lạnh lẽo đáng sợ.Ngày cô trở dạ, hắn đối với cô cũng không liếc một cái. Ngày cô khó sinh, đứa trẻ cũng không còn cơ hội ra đời, hậu sản mất máu hắn cũng chưa từng nhìn cô. Ngày cô hấp hối hắn miễn cưỡng tránh dư luận mà thăm cô, ánh mắt hắn vẫn lạnh như vậy, bàn tay yếu ớt níu lấy tay hắn không độ ấm, nói ra lời đứt quãng:_ Em biết.... anh không yêu em nhưng mà.... anh có xót đứa nhỏ không?_ Không....Giọng hắn không nửa tia cảm xúc, trái tim cô triệt để chết lặng, cô mỉn cười yếu ớt, cơ thể sớm đã không còn sức lực, tay buông thõng giọng nói mong manh tựa như nói với chính mình:_ Hạo à.... Em hận anh.... Nếu có kiếp sau em tuyệt đối không gặp.... không yêu anh nữa...Điện tâm đồ chỉ còn những đường thẳng cùng tiếng kêu tít tít dài, khuôn mặt 24 tuổi nhợt nhạt, không còn hơi thở, vẻ gầy yếu đi cùng sự mệt mỏi kia vốn dĩ không hề đả động tới người nọ, Hiên Viên Hạo ấy chỉ lẳng lặng rời đi ngay cả liếc mắt quay lại cũng không... Đối với hắn, hận cũng được yêu cũng thế, đời này hắn không cần tình yêu.....…

[Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra

[Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra

46 6 3

Tên truyện : Cùng anh ngắm hoa sơn tra Tác giả : Ngãi Mễ Thể loại : Ngôn tình Editor : Mạc KhuêSố chương : 47 "Câu chuyện xảy ra vào thời điểm cuối của cuộc cách mạng văn hóa tại Trung Quốc . Những năm 70 của thế kỉ 20 . Khi ấy Tĩnh Thu đang là học sinh trung học phổ thông , là một trong những học sinh xuất sắc được chọn tham gia biên soạn tài liệu giáo khoa , cử về một vùng nông thôn để tìm hiểu viết lịch sử về thôn ấy . Tại đây Tĩnh Thu gặp Ba , một tri thức đẹp trai và thông minh nhanh nhẹn . Với tình cảm rất đỗi hồn nhiên Tĩnh Thu và Ba dần đi từ cảm mến đến tình yêu trong sáng . Họ có nhiều kỉ niệm đẹp bên nhau và cũng có chung ấn tượng mạnh với cây Sơn Tra - một loài táo dại có gai - cũng là cây mà xung quanh có nhiều huyền thoại đẹp . Nhờ có Ba , Tĩnh Thu dần gạt đi những mặc cảm về thân phận nghèo khó của mình , họ dành cho nhau những phút giây rất đỗi dịu dàng , những cảm xúc đẹp đẽ nhất của tình yêu thuở ban đầu . Tháng năm đằng đẵng qua đi với những nụ cười nước mắt , Ba đã chờ Tĩnh Thu tốt nghiệp trung học , chờ Tĩnh Thu có việc làm ... Ba rơi nước mắt xót xa vô cùng khi đôi chân bé nhỏ của Tĩnh Thu bị sưng vù vì Tĩnh Thu ,phải làm những công việc nặng nhọc thường theo sau Tĩnh Thu và bất ngờ xuất hiện những lúc Tĩnh Thu cần anh nhất...Nhưng họ mãi mãi không đến được với nhau ...Mỗi năm khi loài hoa Sơn Tra nở , Tĩnh Thu lại trở về , mang theo nguyên vẹn những ký ức tình yêu , cùng Ba ngắm hoa Sơn Tra..."…

Vợ Con Đùm Đề, Tui Sao Đây Mình?

Vợ Con Đùm Đề, Tui Sao Đây Mình?

29 0 7

Dưới cái nắng cháy da của miền Tây sông nước, có một lời thề còn mặn nồng hơn cả bát nước phù sa. Thằng Sáu và thằng Bảy lớn lên cùng nhau bên dòng kinh Xáng, trao nhau tình cảm chân phương giữa những mùa lúa trổ. Ngày Bảy xách túi lên "xì phố" lập nghiệp, anh nắm tay Sáu hứa chắc nịch: "Mày ráng đợi, tao làm có tiền rồi rước mày lên trển sống chung."Ba năm đằng đẵng, Sáu ở lại giữ vuông tôm, coi bến đợi, từ chối mọi lời mai mối để giữ trọn lòng thủy chung. Thế nhưng, ngày trở về, Bảy không đi một mình. Chiếc xe khách dừng lại đầu làng, mang theo một người đàn bà thành thị và một đứa trẻ lạ mặt.Tiếng gọi "Ba" của đứa trẻ như nhát dao cắt đứt sợi dây hy vọng cuối cùng của Sáu. Đứng trên bến sông xưa, Sáu nghẹn ngào hỏi một câu mà ai nghe cũng phải xót lòng: "Trời phật ơi, mình nói mình chờ tui, rước tui lên trển làm ăn... mà sao giờ vợ con đùm đề vậy mình? Rồi rồi... tui sao đây mình?"Thể loại: Đam mỹ miền Tây, Ngược tâm (buồn), Đời thường, Trầm uất.Bối cảnh: Vùng sông nước miền Tây Nam Bộ với những rặng bần, dòng kinh và nỗi buồn man mác của người ở lại.…

Love is choices

Love is choices

412 8 14

Love: Tình yêuIs: chỉ có 1 nhưngChoices: có nhiều lựa chọn rằng ai sẽ là người yêu...Những chuyện tình tuổi học trò.Những ngây dại bồng bột.Những kỉ niệm khó quên.Tất cả,gói gọn trong một câu truyện----------------------------------------------------------------...-Quỳnh....không như Quỳnh nghĩ đâu, hãy nghe Huy giải thích đã! - tôi hốt hoảng, đầu óc rối bời, không biết phải giải thích thế nào cho thỏa đáng.-Không.. không sao đâu. Quỳnh hiểu mà, Quỳnh đâu có ngốc vậy. Mà nếu thế thì... - nhỏ khẽ nấc lên khiến tim tôi xót xa - ...chắc bọn mình nên chia tay thôi. Bây giờ người cần Huy nhất, không còn là Quỳnh nữa.Tôi không ngờ nhỏ lại nói ra những lời ấy. Hóa ra Quỳnh không còn là thiên thần bé bỏng như trước kia nữa mà đã trưởng thành hơn nhiều. Những giọt nước mắt nóng hổi khẽ lăn trên bờ má nhưng tôi không sao kìm lại được...…

Dạ Tôn Dị Thế

Dạ Tôn Dị Thế

0 0 1

Nguyệt Hoa đại lục, thực lực tối thượng, cường giả vi tôn. Đây là một thế giới thần bí nơi tu hành huyền lực cùng kiếm khí.Huyền thú hoành hành, hiểm địa trải rộng, đây là một thế giới tráng lệ hung hiểm huyền diệu...Dạ Nguyệt Vũ, đặc công chi vương nổi danh thế kỷ hai mươi mốt, giới nội nhân kính xưng "Dạ tôn".Nhưng là ai biết sau lưng hào quang này là sự chua xót cùng lụi bại như thế nào đâu?Vì từng hạnh phúc cùng ấm áp, trong sự báo thù đã ngã xuống!Dạ Nguyệt Vũ, Nguyệt Hoa đại lục đệ nhất thế gia Dạ gia "Ngũ thiếu gia", từng là đại lục đệ nhất thiên tài, thứ nhất công tử.Một khi bị hại, từ nay về sau thiên tài ngã xuống, hào quang không còn.Còn lại là vô tận cười nhạo, lăng nhục, cuối cùng trong sự không cam lòng cùng oán hận chết đi.Một linh hồn cường hãn theo xa xôi Hoa Hạ xuyên qua mà đến, lại trợn mắt, thế giới này sẽ phát sinh thay đổi như thế nào?Từ nay về sau sửa huyền lực, khế dị thú, kết bạn tốt, thức mĩ nam, dị giới đại lục nàng vui vẻ thủy khởi!Một ngày kia, Lưu Vân Thành kinh diễm một trận chiến, thanh danh truyền xa, từ nay về sau trên đời này sẽ thiếu một vị siêu cấp phế vật, hơn một vị tuyệt thế thiên tài!Thử xem đệ nhất thiên tài ngũ công tử ngã xuống, như vậy sau năm năm yên lặng làm sao kinh diễm trọng sinh, vương giả trở về!Tu luyện một đường, cường giả đường thượng, luôn luôn làm cho người ta kinh diễm...---Tác giả: Tuyệt Thế Khải Hàng…

[Tự Viết] Toàn năng triệu hoán sư (Long Mệnh Bất Vong)

[Tự Viết] Toàn năng triệu hoán sư (Long Mệnh Bất Vong)

112 7 2

Nói thật mình lười lắm nên không thể giới thiệu được hết các chi tiết trong truyện được nên chỉ tóm tắt nhanh gọn về nội dung truyện. Xin lỗi các bạn vì sự thiếu xót này, và cảm ơn các bạn đã bỏ ít thời gian để đọc ^^Chuyện này mình tự sáng tác, kể về Thanh Hoàn Vũ - là 1 thanh niên 24 tuổi sở hữu khuôn mặt điển trai mang theo vài phần đáng yêu, thân hình thì khỏi chê (Cơ mà gặp anh công vẫn chỉ là thụ =''>). Anh là giáo sư bậc nhất của ZEA - một tổ chức bí ẩn trong thế giới ngầm và cũng là bác sĩ trẻ có tay nghề cao đứng đầu về ngành y học quốc gia, mọi căn bệnh dù có khó đến đâu thì khi vào tay anh đều được xử lý gọn lẹ. Theo lời đồn tính cách của anh rất kì dị và lạnh lùng nên người ngoài thường gọi anh với cái biệt danh 'Bác sĩ máu lạnh' (Ngoài ra anh còn có nhiều ngành nghề ẩn danh khác mà người ngoài không thể nào biết được) nhưng có một sự thật mà ai cũng không thể ngờ tới... anh lại là... 1 otaku chính hiệu!!!! Trong một lần đọc cuốn tiểu thuyết đang hot trên mạng, anh vô tình chửi thề vì nhân vật phụ cùng tên với anh lại ngu ngốc hy sinh chỉ để bảo vệ nữ chủ bạch liên hoa, lục trà nữ kia. Nhưng không ngờ vì thế mà anh lại xuyên qua vào chính cuốn tiểu thuyết cẩu huyết này...Khi tỉnh lại anh phát hiện mình đang ở trong thân xác của một bào thai vừa mới được hình thành 7 tháng và từ đó câu chuyện được bắt đầu~ 😁…

Hoàng Thượng tại tấu chương bên trong giáp thoại bản xem

Hoàng Thượng tại tấu chương bên trong giáp thoại bản xem

67 2 1

《 Hoàng Thượng tại tấu chương bên trong giáp thoại bản xem 》 tác giả: Công tử nhu Văn án: Làm một cái đại thần viết thủ, Lý Kiến Du tại xuyên việt trở lại Cổ Đại sau dứt khoát trọng thao cũ nghiệp, đỉnh thành chủ chức nghiệp, làm viết loli văn công sự. "Ai ai, nghe qua hoàng đế muốn hạ Giang Nam!" "Đúng vậy, nói là muốn tìm kiếm bình thủy tương phùng tình nhân, nghe nói... Vẫn là vị công tử !" Lý Kiến Du vì thế tuyệt bút vung lên soạn nhạc một đoạn bá đạo Đế Vương cùng yêu mị nam hồ ly tinh Khuynh Thành tuyệt luyến, tiểu thoại bản đem bán toàn quốc, bạc buôn bán lời một thùng lại một thùng. Sau hoàng đế cùng tùy tùng đến Lạc Diệp thành . Lý Kiến Du: Về bệ hạ tình nhân nhưng có bất cứ dấu vết để lại? Thái giám: Theo bệ hạ lời nói, kia vị công tử Thất Nguyệt sơ thất tại phúc lai khách sạn cùng bệ hạ một đêm mây mưa, đến tận đây lệnh bệ hạ nhớ mãi không quên. Lý Kiến Du: ... Mỗ đoạn ký ức phác dũng mà đến. "Sư gia !" "Ai ! Thành chủ có gì phân phó?" "Mau đi thu thập hành lý, bản thành chủ yếu xuất ngoại dạo chơi một tháng." → viết tổng tài văn ta vạn vạn không nghĩ tới, ta lấy là tổng tài văn nữ chủ kịch bản, này lộ số... Ta không nhận !! Văn này lại danh 《 điêu ngoa thành chủ mang cầu chạy 》, 《 tuyệt ái: Bá đạo hoàng đế cường thủ hào đoạt 》, 《 tiểu tiểu thành chủ đến mẫu nghi thiên hạ xót xa lữ trình 》: ) * gỡ mìn: Sinh tử, sinh tử, sinh tử ! *HE lộ số ấm áp bánh ngọt, 1v1 Nội dung nhãn: Sinh tử tình hữu độc chung xuyên việt thời không ngọt văn Tìm tòi mấu chốt t…

Sự Thật Ẩn sau nỗi buồn của An

Sự Thật Ẩn sau nỗi buồn của An

6 1 2

Truyện kể về một cô bé tên An mn thường gọi cô là cún. Cún là một người biết cách an ủi và động viên người khác .Nhân vật Cún hiện lên như một cô bé giàu nội tâm và đầy thương yêu, luôn biết lắng nghe và thấu hiểu cảm xúc của người khác hơn chính bản thân mình. Cún có trái tim mềm mại, tinh tế đến mức chỉ cần một ánh mắt buồn của ai đó cũng khiến cô bé chủ động đến bên an ủi, điều đó cho thấy Cún sống rất sâu sắc và giàu tình người. Tuy nhiên, đằng sau nụ cười rạng rỡ ấy lại là một tâm hồn chất chồng những vết thương mà Cún tự giấu kín, bởi cô bé ngại làm phiền người khác và luôn chọn cách im lặng chịu đựng. Sự đối lập giữa vẻ ngoài mạnh mẽ và nội tâm mong manh khiến nhân vật trở nên thật hơn, đời hơn và chạm đến trái tim người đọc. Cún sống vì người khác nhiều hơn vì chính mình, lúc nào cũng làm "người chữa lành" mà quên mất rằng bản thân cũng cần được yêu thương. Khoảnh khắc cô bé đặt tay lên ngực và tự nói rằng mình đã cố gắng thật nhiều chính là bước trưởng thành đẹp đẽ, cho thấy Cún học được cách tự ôm lấy mình sau bao năm chỉ biết ôm nỗi buồn của người khác. Cún là nhân vật khiến người đọc vừa thương vừa xót, bởi đằng sau sự dịu dàng là cả một thế giới cô đơn đang cố gắng mạnh mẽ mỗi ngày.chúc mọi người đọc truyện vui vẻ và để lại góp ý cho mình ạ xin cảm ơn!!!…

Có em đời còn dễ thương

Có em đời còn dễ thương

2 1 1

Minh Tuyết và Khánh Ly gặp nhau vào một mùa hạ tưởng chừng không có gì đặc biệt - chỉ có nắng, bụi phấn và vài lời giới thiệu đầu giờ. Nhưng cái chạm mắt đầu tiên đã gieo xuống mảnh đất lòng một thứ gì đó khó gọi tên.Giữa những định kiến, khoảng cách và cả những điều chưa dám nói, tình cảm của họ lớn lên lặng lẽ, dịu dàng, như một đóa hoa dại nở ven đường. Câu chuyện không ồn ào, không vội vã, chỉ là hai người dần đi về phía nhau - để rồi nhận ra, có nhau, đời hóa ra dễ thương đến vậy._ _ _Mình viết truyện này cho những năm tháng tuổi trẻ...Cho những rung động đầu đời vụng về mà chân thành,Cho những ánh mắt ngại ngùng, những cái nắm tay lỡ làng rồi day dứt mãi.Cho những người từng lướt qua nhau trong một mùa hạ tưởng như rất dài,Để rồi sau này, chỉ còn lại một cái tên khiến tim mình xót lại._ _ _Giới thiệu đôi dòng từ tác giả:Chào mọi người, mình là một tác giả nghiệp dư chính hiệu, chỉ vì lỡ yêu những ánh nhìn dịu dàng giữa hai cô gái mà bắt đầu viết nên những câu chuyện nhỏ.Truyện mình viết có thể không hoàn hảo, câu chữ có khi còn vụng về, cảm xúc đôi lúc hơi quá tay hoặc chưa tới... nhưng tất cả đều là tấm lòng mình gửi gắm vào từng dòng chữ.Nếu bạn đọc thấy đâu đó một nỗi buồn quen, hay một đoạn tim rung khẽ, thì đó là niềm vui lớn nhất của mình rồi.Cảm ơn bạn đã ghé qua, và nếu có sai sót gì, mong được mọi người nhẹ nhàng bỏ qua nha.-Trà quýt meo meo -…

THE BOSS

THE BOSS

1,840 58 19

LangĐồ_ HànhÂn Thẩm Văn Lang ngồi ở trên cao mí mắt khép hờ, cả gương mặt chìm vào bóng tối, bên tai văng vẳng tiếng va chạm của giày da,gậy gộc vào cơ thể người bên dưới sàn lạnh.Từ trong góc phòng có người vội vàng tới bên chân hắn, không chút kiêng dè, dùng đôi môi trái tim tái đi vì sợ, khẽ khàng kéo mở khoá quần tây của Thẩm Văn Lang. Răng người kia vừa chạm vào khoá kéo kim loại, mặt đã bị bóp mạnh nâng lên :- Cao Đồ! Em xót tên Giang Hành đó đến vậy à?Gương mặt xinh đẹp, trắng bợt vì thiếu máu,đôi mắt to tròn chậm rãi nhìn vào nụ cười châm chọc của hắn:- Chỉ là một tên thuộc hạ, không đáng để tâm, tôi là không muốn anh tức giận mà giết người. Hôm nay là ngày giỗ của bố tôi...anh quên sao?Nụ cười trên môi Thẩm Văn Lang chở nên méo mó khó coi, hắn dời mắt, nhìn kẻ đứng yên nảy giờ sau lưng mình: - Lý Phái Ân, mang cậu chủ về phòng, không có lệnh của tôi, không ai được mở cửa cho em ấy....nhanh.Người bị đánh bầm dập trên mặt đất bấy giờ mới có phản ứng lại, y vùng vẫy muốn chạm vào Cao Đồ: -Khốn kiếp, Thẩm Văn Lang, trả em ấy cho tao, mày là con chó vong ơn bội nghĩa, súc sinh.…