Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
TL: EABOcặp: GeminiFourth,AouBoom,NamtanFilm, PerthChimon,OhmNanonvà những nhân vật khácsẽ có vài tình huống mình sai xót nên mọi người hãy thông cảm cho mìnhCòn khi nào ra chap mới thì tùy vào tâm trạng của mình nghen💪🏻🧝🏻♀️Mong mọi người ủng hộ nha😼💸…
Lịch đăng: Mỗi tuần 2 chương. Sẽ tăng hoặc giảm số chương tùy vào thời gian rảnh.Tác giả: Sầm Khê - 岑溪Thể loại: yêu thầm, HE, ngọt, xong xử.Độ dài: 112 chương + 33 ngoại truyện Edit: Phú bà tương lai Nguyên Hàm thời thanh xuân có thích một người. Anh đẹp trai, học giỏi, gia thế tốt, đạo đức tốt. Anh chỗ nào cũng tốt, điều duy nhất không tốt chính là không thích cô. Thiếu niên ấy tên Trình Chiêu, chữ "Chiêu" trong "Bạch nhật chiêu chỉ"Mỗi lần nhìn thấy anh, nghe thấy giọng của anh, Nguyên Hàm đều có thể nghĩ đến những chuyện tốt đẹp nhất trên thế giới: ánh mặt trời, gió nhẹ, hoa tươi, sương sớm. Dường như mọi thứ đều không thể so sánh với anh.Tuy nhiên sự chia ly bất ngờ xảy ra, hai người từ đây trời nam đất bắc. Mọi thứ theo thời gian đều đã thay đổi, một lần nữa cô gặp lại chàng thiếu niên ấy. Vốn tưởng rằng từ đây không còn liên quan nhưng những cuộc gặp gỡ bất ngờ liên tiếp khiến hai người dây dưa với nhau.Nguyên Hàm cảm thấy Trình Chiêu gần đây hơi lạ. Mỗi ngày đều làm bữa sáng cho cô, buổi tối đợi cô tan làm còn nói với cô một số câu như có như không.Cô không thích cảm giác như có như không như vậy cô muốn sự thiên vị, tình yêu không chút kiêng dè, rõ ràng hơn. Trong một lần say rượu, Nguyên Hàm thất lễ ca hát. Câu cuối bài hát chính là "Rất thích anh, anh có biết hay không."Trình Chiêu cõng cô cảm thấy chua xót, kiên nhẫn trả lời cô từng câu."Anh biết, anh cũng biết.""Tình cảm yêu thích của em, từ đầu đến cuối anh đều biết."…
Dâng tặng cho những ai biết rơi nước mắtKhi đọc những trang sử đau thương mà oai hùng của dân tộc...Tác giả: Đan ThànhTên thật: Phạm Tiến ThànhSinh năm 1950 tại thôn Cao Duệ, xã Nhật Tân, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương.Là bộ đội kỹ thuật F-308 trong những năm chống Mỹ, tốt nghiệp ngành Chế Tạo Máy ĐH Bách Khoa Hà Nội.Tác phẩm đã công bố:-Những đứa trẻ làng Đồng Bảng - Truyện dã sử cho thiếu nhi, NXB Kim Đồng.-Đồ đệ của Đơn Tử - Tập truyện ngắn cho thiếu nhi, NXB Kim Đồng.-Tìm Ma - Tập truyện ngắn, NXB Thanh Niên.-Rượu đắng thung mơ - Tập thơ in chung 5 tác giả, NXB Hội Nhà Văn.-Có nhiều truyện ngắn, truyện kí, tản văn, bình thơ đăng trên các báo Trung ương, địa phương và đọc trên đài Tiếng nói Việt Nam.-Giải thưởng bình thơ 1997 - 1998 đài Tiếng nói Việt Nam.***Mình thấy rất hay nên muốn đăng lên cho mọi người biết tới rộng rãi!…
Tác Giả: Ngã Đích Tiểu Q 我的小Q (Weibo)Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, hiện đại, chủ thụ, ngọt, vườn trường, tinh phân công x si tình thụ, hai bên thầm mếnSố chương: Hoàn 55 chươngEdit: CrazeVăn ánCố Thần thầm mến một nam thần trong ba nămCậu vốn cho mình là đơn phương thầm mến người kiaCó một ngày vô ý phát hiện cậu và nam thần đều thầm mến nhau.Nhưng mà, cậu thật sự là quá ngây thơsau khi tiếp xúc, cậu mới biết thì ra bọn họ là "Đa hướng" mà yêu say đắm.Tinh phân công, si tình thụCông có đa nhân cáchNhân cách chính:cao lãnh; những nhân cách khác: mời xem chính văn1v1, lãng mạn vui vẻ vườn trường văn, hai người chua xót cùng ngọt ngào nói chuyện yêu đương.# cầu giúp đỡ! Lão công mỗi ngày ăn dấm chua chính mình làm sao bây giờ? #Đơn giản mà nói, là một câu chuyện tình yêu ngọt ngào cùng dằn vặt.Vai chính: Cố Thần, Từ Phóng ┃ vai phụ: Lê Hân, Từ Tinh Lan, Từ Chính Vũ ┃ cái khác: Trường đại học, nam thần, đa nhân cách, hiện đại, chủ thụ…
Tác giả: Thuấn KhởiChuyển ngữ: diuiscaChỉnh sửa: andreaTình trạng: Hoàn 46 chương.Thể loại: Hiện tại xen kẽ quá khứ vườn trường, gương vỡ lại lành, trúc mã, hài hước, hai bên thầm mến, thụ theo đuổi công trước, mặt than muộn tao tâm thiếu nữ siêu si hán công x mặt dày không tiết tháo siêu si hán thụNguồn bản gốc: Tấn GiangBiên tập Tấn Giang đề cử:Trì Phi Điềm không khéo bị một V lớn tên là "Tôn Ngộ Sắc" quấn lấy rồi.Ngày nào người này cũng @ anh, thật là phiền nha.Ngày nào người này cũng khiến anh nhớ về chuyện cũ, thật là phiền nha.Ngày nào người này cũng nói hắn thầm mến anh, phiền quá phiền quá nha."Hi vọng em vẫn khỏe kể từ khi chúng ta chia tay." Tống Quy Phàm lãnh đạm nói, sau đó lúc quay người thì âm thầm xoa xoa ném xà phòng xuống dưới chân Trì Phi Điềm.Trì Phi Điềm suýt trượt chân, thiếu chút nữa ngã sấp xuống...Tống Quy Phàm bình tĩnh ôm lấy anh, lãnh đạm nói: "Đây là em chủ động ôm ấp yêu thương đấy."Tống Quy Phàm lãnh ngạo như thế, chỉ có một chút sắc hồng nơi tai để lộ tâm tình của hắn.Ps: Truyện đăng với mục đích xem offline và tất nhiên chưa xin phép bên nhà dịch. Nếu bên đấy không vừa ý lên tiếng tôi sẽ lập tức xóa. Thân ái.…
Convert by Vương ÂnLink: Ao3, lofter,...chủ yếu evanstan/đào bao. Không hỗ công.Cũng bao gồm tất cả các nhân vật mà họ đã thủ vai ( trừ Steve x Bucky ra vì ta có tuyển tập riêng cho nó rồi)…
Văn án:Nguyệt Hoa đại lục, thực lực tối thượng, cường giả vi tôn. Đây là một cái tu hành huyền lực cùng kiếm khí thần bí thế giới.Huyền thú hoành hành, hiểm địa trải rộng, đây là một cái tráng lệ hung hiểm huyền diệu thế giới...Dạ Nguyệt Vũ, hai mươi mốt thế kỷ tối phụ nổi danh đặc công chi vương, giới nội nhân kính xưng “Dạ tôn”. Nhưng là ai biết này quang hoa sau lưng là như thế nào chua xót cùng lụi bại đâu? Vì từng hạnh phúc cùng ấm áp, ở báo thù trung ngã xuống!Dạ Nguyệt Vũ, Nguyệt Hoa đại lục thứ nhất thế gia Dạ gia “Ngũ thiếu gia”, từng đại lục đệ nhất thiên tài, thứ nhất công tử. Một khi bị hại, từ nay về sau thiên tài ngã xuống, hào quang không hề. Còn lại là vô tận cười nhạo, lăng nhục, cuối cùng ở không cam lòng cùng oán hận trung chết đi.Làm nhất lũ càng thêm cường hãn linh hồn theo xa xôi hoa hạ xuyên qua mà đến, lại trợn mắt, thế giới này sẽ phát sinh như thế nào thay đổi?Từ nay về sau sửa huyền lực, khế dị thú, kết người bạn tốt, thức mĩ nam, dị giới đại lục nàng hỗn vui vẻ thủy khởi!Kia một ngày, lưu vân thành kinh diễm một trận chiến, thanh danh xa truyền, từ nay về sau trên đời này thiếu một vị siêu cấp phế vật, hơn một vị tuyệt thế thiên tài!Thả xem ngã xuống đệ nhất thiên tài ngũ công tử, như vậy làm sao năm năm yên lặng sau, kinh diễm trọng sinh, vương giả trở về!Tu luyện một đường, cường giả đường thượng, luôn luôn này làm cho người ta kinh diễm mọi người...…
-Em thích anh!- cô ngại ngùng nói khẽ đủ cho 2 người nghe Anh bước đi rồi nói vọng lại:"tôi không thích cô". Lời nói anh vừa phát ra cô loạng choạng ngã xuống đất rồi cô hét to:"Vậy những hành động trước đây là sao? Anh không thích em thì sao anh lại làm như thế"-"Đó là do cô suy nghĩ thế thôi, cô nghĩ cô xứng?"- Anh cười khảy rồi bỏ đi để mình cô ngồi đó với những dòng nước mắt...-Hôm đó tôi gặp anh tại nơi chúng tôi thường gặp nhau, tôi cũng không hiểu vì sao tôi lại tha thứ cho anh được nữa. Chắc là...-Vì gặp anh chính là định mệnh của tôi~~Do là truyện đầu tay nên có sai xót gì mọi người thông cảm ạ~~Bookcover by flowersroad…
🔹️Tác giả: Thượng Quan Miễu Miễu.🔹️Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị.🔹️Nguồn: Truyện full.🔹️Nội Dung Truyện: Vì để hoàn thành di nguyện của mẹ, cô buộc phải lấy người đàn ông đứng đầu giới tài chính - Nam Cung Nghiêu, đằng sau giấc mộng khiến cả thế giới phải ghen tị đó là nổi đau và sự nhục nhã không bao giờ chấm dứt. Anh yêu sâu đậm người con gái khác mà anh không cách nào có được, nhưng lại bá đạo độc chiếm cô. Chỉ cần có bất cứ người đàn ông nào khác đến gần cô, ghen tuông cùng tức giận trong người anh bắt đầu trổi dậy. Cô đau lòng bỏ đi, bảy năm sau trở về nước, bên cạnh cô lại có thêm một tiểu bảo bối thông minh lém lĩnh ai gặp cũng đều yêu mến. Anh chặn đường cướp người: "Nhóc con, ba là ba của con!" Cô bất lực ôm lấy đầu con mình: "Anh ta thực sự không phải!" Dưới dáng vẻ lạnh lùng của anh hiện lên một nụ cười xấu xa: "Con chính là con của ba! Em, là của tôi!"…
[1]Đội trưởng đội cảnh sát hình sự Giang Nghiễn, khi còn đi học với gương mặt tuấn tú lạnh lùng được bình chọn là nam sinh đẹp trai nhất đại học liên tiếp trong bốn khóa, trong trường cảnh sát có tỷ lệ nam: nữ là 100:1, đã triệt đường đào hoa của toàn bộ nam sinh trong trường.Chỉ là tính cách rất tệ, miệng độc, những cô gái bị anh từ chối nhiều đến nỗi có thể xếp hàng vòng quanh khu vực ba lần, nên mới bị dân chúng đồn là lãnh cảm.Không ngờ, một ngày nọ Giang Nghiễn xin nghỉ phép để kết hôn, lấy em gái của gia đình thế giao (*).(*) thế giao: mối quan hệ thân thiết, lâu đời.Sau khi kết hôn, Giang Nghiễn vẫn là kẻ cuồng công việc, điều tra vụ án mười ngày nửa tháng không về nhà.Mọi người nháo nhào suy đoán hai nhà thông gia tình cảm bất hoà, thương xót cho người vợ chưa từng gặp của sếp.[2]Một ngày nọ, đội trưởng Giang vừa trở về sau một tuần ra ngoài làm nhiệm vụ, sắc mặt lạnh lùng, trong giây tiếp theo đã bị một cô gái nhỏ ép vào tường.Mọi người nghĩ rằng cô gái nhỏ này không phải đến để ăn đòn đấy chứ -"Anh cảnh sát này, tôi muốn báo án." Cô gái mím môi: "Chồng tôi mất tích."Giang Nghiễn nhướn mày: "À?""Giang Nghiễn, nam, cao 1m87, trắng trẻo, đẹp trai, cơ bụng sáu múi, đã một tuần không về nhà..." Cô gái kéo tay áo anh, nhỏ giọng nói: "Em rất nhớ anh ấy."Mọi người đều nhìn thấy anh cảnh sát trẻ nổi tiếng lạnh lùng và vô cảm, lặng lẽ giấu cái tay bị thương ra sau lưng, cúi người nhìn thẳng vào cô gái, giọng nói dịu dàng đến mức có thể làm người ta ch…
Mẹ kế ép lấy chồng, bạn trai phản bội, lại còn bị người lạ kéo lên giường! Phương Tiểu Ngư phải ngửa mặt lên than trời:" Sao số mình lại thảm thế này? " Chỉ bên nhau 1 đêm nhưng lại dính bầu... vừa có thai vừa bị đuổi khỏi nhà Phương Tiểu ngư không khỏi chua xót mà cảm thán:" Thì ra k có thảm nhất mà chỉ có thảm hơn! ". Ai ngờ vận may xoay chuyển Phương Tiểu Ngư và con trai lại được tổng tài đẹp trai lạnh lùng trong truyền thuyết đưa về nhà. Từ đó đi làm có người đưa, tan làm có người đón, con trai có người chăm nhưng Tổng tài sao đêm nào cũng leo lên giường cô? Đêm ấy Tổng tài lại đêm, Phương Tiểu Ngư phải kêu lên:" Mộc Du Dương, sự lạnh lùng của anh đi đâu mất rồi?! "…
Con xin lỗi nếu điều này làm bố mẹ phiền lòng, nhưng đây là cảm giác thực sự của con lúc này. Con không muốn về nhà. Có lẽ vì xa nhà quá lâu mà sợi dây kết nối với ngồi nhà con được sinh ra và lớn lên quá lỏng lẻo chăng? Khi ai cũng háo hức tết về được chăm sóc và được bố mẹ chăm sóc sao con lại thế? Lên xe về nhà con thực sự thấy buồn lắm.Bố mẹ biểu hiện cho con tình thương vừa đủ khi ở nhà. Có lẽ cũng lẽ thường tình tâm lý người lớn tuổi. Nhưng suốt những năm tháng học xa nhà, đôi khi con thấy bản thân bị bỏ rơi, thấy lạc lõng tự thương xót mình. Càng lớn, cảm giác ấy càng mạnh mẽ. Con khôn lớn trưởng thành không có nghĩa con không dễ tổn thương. Đơn giản là cuộc sống xa nhà dạy con phải nuốt nước mắt lại, xù gai nhím ra để bảo vệ cô gái nhỏ vẫn luôn tự ôm lấy mình. Nỗi bất an vì một tương lai bất định, nỗi cô đơn vì một tình yêu đã đi xa không phải lỗi của bất cứ ai khác. Nhưng những cảm xúc ấy, những nỗi hoang hoải ấy khiến con gái bỗng nhận ra mình lạc lối mất rồi.…
"Tử Hạ, cậu đau lòng thì cứ khóc đi. Đừng cố chịu đựng nữa, được không?" Ý Thi đứng cạnh nắm lấy bàn tay đang sưng rộp lên của cô khẽ nói."Khóc à? Triệu Tử Hạ mình có tư cách gì để khóc trong lễ cưới của người khác chứ? Ngay từ đầu đáng lẽ nên là như vậy, cô dâu là Chu Noãn Ân là điều hiển nhiên mà cả thế giới này đều công nhận. Người không nên xuất hiện từ đầu là bản thân mình." Tử Hạ cười chua xót ngước mặt lên trời từng câu từng chữ thốt ra đều đều...."Mộc Túc, anh ghét em đến thế sao? Đến cả nhìn em thôi, mà anh cũng không thể à? Tử Hạ vương đôi mắt u buồn nhìn theo bóng lưng người con trai đang quay người ngược về phía cô."Tử Hạ à, em hiểu lầm rồi. Anh không ghét em, chưa từng ghét em, thậm chí cũng không thể ghét em. Chỉ là anh sợ khi nhìn thấy em, anh không thể khống chế con tim mình mà lại một lần nữa động lòng với em. Tất cả tình cảm lẫn trái tim của anh đều trao cho em hết rồi, giờ đây anh chỉ muốn giữ lại một chút cho bản thân. Anh không biết anh có thể chịu đựng nổi không khi em lại biến mất một lần nữa."..."Cố Mộc Túc, tâm đã lạnh, tình đã tàn, đoạn duyên này đừng cố cưỡng cầu nữa. Từ nay về sau, chúng ta kết thúc, có vô tình lướt qua nhau xin hãy xem tôi như mây khói. Chúc cho chúng ta đời đời kiếp kiếp không bao giờ gặp lại."…