Oneshot ShinRan:Chuyện tình Ngưu Lang-Chức Nữ
Một năm một lần gặpĐêm hạ chí xa xôiHai vì sao rực sángTựa như em và người... チシカ ♡…
Một năm một lần gặpĐêm hạ chí xa xôiHai vì sao rực sángTựa như em và người... チシカ ♡…
Tôi dịch Alphatale thôi :vLink: https://alphatale.fandom.com/wiki/Alphatale…
* Giới thiệu: Truyện gồm 46 chương và 3 phiên ngoại.* Thể loại: Hiện đại, HE, nam chính bị bệnh tim, sau bị cả u não.* Lời dẫn: Em chờ anh, chỉ chờ anh ba năm thôi, qua ba năm em sẽ quên anh.Khi Đào Hoa Yêu Yêu rời đi thật sự quyết định sẽ dùng ba năm tự do để quên đi Sở Phi... Một năm, hai năm, ba năm, nhưng đã sang năm thứ tư... Cô yêu anh, vẫn chỉ là anh...Nhưng không sao, bốn năm không được thì năm năm, sáu năm, bảy năm... Nhất định sẽ có ngày quên anh thôi.Tình yêu không có chuyện mãi mãi hi sinh mà không cần báo đáp, đó là điều ngu xuẩn nhất, là tự lừa mình dối người.Cho nên, Sở Phi, anh tự đi mà làm rùa rụt đầu đi.Em sẽ vẫn là một Đào Hoa Yêu Yêu dũng cảm tiến tới, chờ đến khi em không còn yêu anh nữa, anh muốn em yêu anh cũng không được.Cho nên, trước khi em không còn yêu anh...... xin anh hãy quý trọng nó, xin lấy dũng khí mà yêu em.....…
trong cơn mưa xối xả có ai đó thì thầm gửi lời yêu.…
‼️Truyện đã DROP (có dùng hỗ trợ từ AI)🔔Mình đăng lại mấy bài cũ với mục đích là để các bạn yêu thích bộ này muốn đọc lại. Ai không thích thì xin lướt qua ạ.…
Hồi Kim Eunbyul tốt nghiệp trung học cơ sở, cô vô tình bị kích ứng mạnh gây ra thương tích nghiêm trọng, vậy nên cô tạm thời không thể nói ra tiếng, thành một bé câm.Vừa vào trung học phổ thông, năm đầu tiên, cô vẫn chưa thể mở miệng nói thế nên thành dị loại, thành một đề tài bàn tán và châm chọc, đưa tới vô số kì thị từ bạn học trong lớp lẫn mọi người.Rồi năm sau, năm lớp 11, cô gặp được một người, một nam sinh đẹp trai vô cùng, cử chỉ ưu nhã, chuẩn mực, là nam thần trong trường học, là đối tượng thầm mến của các nữ sinh, tên So Junghwan nhưng đối với Eunbyul mà nói, Junghwan là người đầu tiên che chở bảo vệ cô, cười với cô, giảng đề cho cô, cùng cô ăn cơm trưa.Thời niên thiếu niên mập mờ mãnh liệt mà mông lung, năm lớp 11 ấy, trong nhật ký của Kim Eunbyul tràn ngập ba chữ 'So Junghwan'.Cô không cầu mong xa xôi rằng Junghwan thích mình, chỉ là không nghĩ tới, năm lớp 12 ấy, lại vô tình bắt gặp 'diện mạo chân thật' của cậu ở hành lang.Dưới vẻ bề ngoài ưu nhã thanh khiết lại văn nhã bại hoại, cậu bất cần đời cười thành tiếng với đám bạn bè của mình, nói -"Con nhỏ câm đó đã bắt đầu thích tao rồi, đánh cược dừng tại đây, ở với cậu ta quá chán rồi."Eunbyul không thể nói chuyện, nhưng vẫn có thể khóc.Từ đó về sau, cô không cho cậu thêm một cái nhìn nào nữa.Mãi cho đến khi đại thiếu gia So giễu cợt, nóng nảy, trào phúng, lật bàn, xin lỗi, thậm chí còn làm đủ các loại hành động tự mình hại mình, cuối cùng vẫn vô dụng. Cậu không thể không quỳ một gối trước mặt Eunbyul, hốc mắt đỏ bừn…
jimin mơ được nắm bàn tay hắn, dạo bước quanh con ngõ yeongdo lúc mình tròn 30.…
Khi đang ở thế giới Tensura, Rimuru Tempest bất ngờ bị một hố đen không gian hút thẳng, kéo theo Ciel, xuyên đến thế giới Doraemon. Tất cả kỹ năng của Rimuru bị khóa, chỉ còn Bạo Thực Vương - Beelzebub, với tốc độ, phản xạ và kiếm đạo giảm nhẹ.Tại đây, Rimuru và Ciel gặp Doraemon, Nobita, Shizuka, Jaian và Suneo, những người đang bước vào bức tranh kỳ bí dẫn đến Artoria, một vương quốc nghệ thuật sống động nhưng đang đối mặt với nguy cơ diệt vong. Rimuru phải cùng Doraemon và nhóm bạn sáng tạo, tận dụng bảo bối và Bạo Thực Vương - Beelzebub để vượt qua các thử thách, khám phá những vùng đất hội họa độc đáo, và trải nghiệm cuộc phiêu lưu kỳ diệu.Cuộc phiêu lưu không chỉ là hành trình khám phá nghệ thuật mà còn là bài học về tình bạn, sáng tạo và sức mạnh hợp tác, nơi Rimuru và Doraemon nhận ra rằng những thử thách bất ngờ đôi khi mở ra trải nghiệm tuyệt vời nhất.…
'cơn bão tạnh lâu rồihàng cây xanh thắm lạinhưng em đã xa xôi.và cơn bão lòng ta thổi mãi." -Tế Hanh-…
tui reup chứ không có viết 🥹tác phẩm chưa có sự cho phép của tác giả gốc…
Nguồn: https://bookio.edu.vn/san-pham/the-than/Vì trót rơi vào lưới tình của người, nguyện làm thế thân, thấp kém tới cực điểm. Thấy được cô gái mà người ngày đêm mong nhớ, Mạnh Oánh mới phát hiện mình vậy mà chỉ là một thế thân thấp kém. Cho đến một ngày, cô tỉnh ngộ mà buông tay. Từ đây không chút niềm tin vào tình yêu, ai cũng không lọt vào mắt của cô. - --- Mưa rào xối xả, Mạnh Oánh cầm ô, lẳng lặng nhìn người ở trước của nhà. Hứa Điện một thân áo sơ mi đen quỳ trên mặt đất, hắn cũng an tĩnh nhìn lại cô. Cặp mắt hoa đào kia mang theo dáng vẻ thâm tình, thế nhưng vẫn giữ nguyên tư thế. Mấy phút sau, Mạnh Oánh cụp ô quay người đi vào. Lưu lại cho hắn một bóng lưng lạnh lùng mà tinh tế. Hứa Điện, toàn thân ướt đẫm cười cười, cúi đầu tiếp tục quỳ. Là lỗi của anh. Nam tổng tài du côn nhã nhặn cố chấp x ảnh hậu kiên cường độc lập…
Chỉ là nói về những ngày dở khóc dở cười khi các quốc gia ở châu Á bên nhau thôi......( Nhiều lúc lạc đề) Xem thử đi nhá…
Tôi không biết phải diễn tả thế nào về cảm xúc trong nửa giây đầu tiên ấy, vì tốc độ say đắm đó nhanh hơn bất kỳ một rung cảm nào khác. Trước khi biết đến nàng, tôi đã từng trúng tiếng sét ái tình với nhiều cô gái khác, song bao nhiêu tiếng sét tôi cho là cực nhanh khó lòng tái hiện đã bị phá vỡ bởi một người mà tôi không bao giờ nghĩ rằng sẽ xuất hiện trong cuộc đời mình vào thời khắc ấy.Vậy nàng là ai?…
Thế nào là khoảng cách xa xôi nhất trên thế giới này?…
- Oneshot cho Valentine lần này :v hường lắm lắm lắm luôn =)) chẳng có cảnh hôn hít xôi thịt gì đâu :v…
đây là lần đầu mình viết fic ạ nên chưa đượ chỉnh chu lắm ạ😭 mong mọi ng thông cảm, mình viết nó cứ xàm xàm với hài hài sao á huhu, văn phong của mình không có tốt ko có hay nó bị cụt ngủn á😭…
Oneshot, khổ qua ngọt nhá mời cả nhà mình xơi 🦦🦁Couple: Phúc Nguyên x Đức Duy⚠️Có yếu tố boylove nhen…
những lá thư hạo, mẫn và khôi gửi nhau, từ nơi thành thị tới nơi chiến trường xa xôi…
trẻ em là kết tinh của những gì thuần túy nhất ở dương gian, chúng xứng đáng được có một tuổi thơ trọn vẹn. và neverland đã làm điều đó.neverland, vùng đất của những đứa trẻ không bao giờ lớn. một hòn đảo xa xôi nằm ở tận cùng của mây xanh. một vùng đất không có luật pháp, chỉ có những đứa trẻ hồn nhiên và thuần khiết.choi yeonjun được choi soobin-đứa trẻ ghét việc lớn lên đưa đến neverland.…
"hôm đấy mà không bị gãy tay chắc cũng chả có ngày hôm nay"Trước nhỏ này tên "rơi vào đáng yêu" vào một ngày đói bụng không chịu nấu cơm ăn thế là tác giả đã đổi tên.…