HarDra, cảm giác biến thành omega? (ABO)
lần đầu tiên tui viết truyện nên cx ko hay lắm👉👈…
lần đầu tiên tui viết truyện nên cx ko hay lắm👉👈…
Nàng là học bá khối trên, người lúc nào cũng thơm thơm mùi sữa dâu, giọng nói nhẹ, ánh mắt ngoan.Hắn là học sinh lớp dưới, lưng áo xộc xệch, cúc sơ mi luôn mở một nút, đầu ngẩng cao còn tay thì hay kéo nàng lại giữa hành lang.- "Lại khóc?"- "Mỗi lần em khóc, anh đều có cách dỗ. Em thử không tin đi?"Hắn nhỏ hơn nàng một khóa, nhưng trưởng thành ở nơi mà nàng chưa từng chạm tới."Hắn nhỏ hơn một khóa, nhưng lại giỏi khiến nàng ngoan ngoãn hơn bất cứ ai."…
Đây là 1 vài những tình yêu mình dành cho Yuder và Kishiar vì quá là mê 2 nhân vật này của Turning luôn. Mình fall in love 2 ẻm ngay và rất cần những bạn bè đu couple này với mình để mình không cô đơn. Không có yếu tố spoile. Truyện khác hoàn toàn nhân vật, chủ yếu là các oneshort mình muốn viết để thỏa mãn đam mê. Các nhân vật có tính cách khá khác so với bản gốc. CÂN NHẮC!. Kishiar(mỹ công, dễ thương, hòa đồng, chiếm hữu, dễ ghen(nhưng không quá mức), yêu Yuder vô điều kiện) × Yudee(ưa nhìn, bên ngoài lạnh lùng bên trong ấm áp, khó hiểu(?), say đắm Kishiar nhưng ngại). Đây chỉ là thiết lập mình muốn gây dựng chủ yếu cho 2 nhân vật. Các nhân vật phụ Kanna, Gakene, Nathan Zuckerman, Enon,... Lớp học chỉ văng vẳng tiếng giáo viên dạy bài, còn đâu có lẽ là tiếng bút chì xệch xoạc trên giấy trắng tinh khôi, tiếng chim líu lo bên thềm cửa sổ. Dẫu vậy thứ mà Yuder nghe được lại chỉ là tiếng tim đập mình thịch, và sự hiện diện vô cùng rõ ràng của bàn tay người nọ đan vào tay mình. Sự ấm áp lạ thường, vấn vương trên từng đầu ngón tay, day dứt không thể rút ra.…
Bông đứng bên cây bàng yên lặng ngắm nhìn cảnh vật Bông sân trường nó, một cảnh tượng hỗn loạn trong nó nhìn những đàn anh đàn chị lớp trên đang ôm nhau khóc thút thít, đang la hét chạy quanh trường, súng nước, màu nhuộm, xác pháo rải khắp nơi Người cười người khóc ai cũng buồn cả tim thắt lại còn lòng thì nhói đau có chăng những người gương mặt hồ hởi vui tươi kia chỉ đang cố che lấp đi nỗi khắc khoải trong lòng mình. Gắn bó bên nhau bốn năm trời gio phai chia xa có ai mà lại không hẫng hụt ai cũng thế cả. Bông nhìn thấy anh lớp trưởng lớp chọn toàn khối quần áo lệch xệch chi chít toàn chữ ký chạy khắp nơi chào mọi người một hình ảnh hiếm hoi của người lúc nào cũng chỉnh tề đầy đủ hay chị học sinh cá biệt đang ôm cô chủ nhiệm khóc nức nở phải chăng gìơ phút phải choa xa làm người ta đổi khác nhỉ??? Bông không biết một năm nữa rồi thế nào khi phải xa mái trường này khi sáng sớm không còn cuống cuồng tìm chiếc khăn đỏ Phải rồi khi chia xa moi hiem khích sẽ nhạt nhòa ta chỉ nhớ…