Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tôi không biết từ khi nào mình bắt đầu quan sát cậu qua khe cửa lớp.Chắc là vào một chiều đầu đông, khi trời mưa và cậu ngủ gục trên bàn, tay vẫn còn nắm cây bút chì gãy.Mái tóc hơi ướt. Áo đồng phục xộc xệch. Gò má in một vết hằn từ cánh tay.Tôi giơ máy ảnh lên, không chụp. Chỉ... nhìn.Yêu ai đó một cách lặng thầm, hóa ra không cần nhiều dũng khí.Mà chỉ cần trái tim đủ đau.…
Lấy cảm hứng về lớp mị-Cái thằng kia đứng lại ! Đứa con gái vừa cầm chổi vừa chạy theo la inh ỏi. Trong lớp thì thước kẻ,bút viết,khăn lau bảng,hót rác,... bay tứ tung.Bàn ghế xộc xệch, cảnh tượng như 1 bãi chiến trường k hơn k kém......…
" buổi sáng rời giường cấp cho nhiều phương một cái hôn , ngự phản nhắm hai mắt ý đồ che giấu mình nội tâm xấu hổ !"" ta nói ...... không muốn tự mình thượng giường của ta a !" nhiều phương thông hành nhìn nằm ở trên người mình xuân quang tiết ra ngoài đích ngự phản muội muội bất đắc dĩ nói ." âu ni tương ~ xuống ...... a a a ! âu ni tương sẽ đối ngự phản làm cái gì !" quơ múa trong tay oa sạn linh khoa bách hợp tử một bộ gia đình chủ phụ đích bộ dáng nhìn nằm ở trên giường đích hai người ." bách hợp tử ...... nghe ta giải thích ......"" không nên nói nữa ...... âu ni tương ~ nếu là không kịp đợi lời của ...... có thể đẩy tới ta nga ~" linh khoa bách hợp tử mặt mũi thẹn thùng ý đích nhìn nhiều phương thông hành một bộ tiểu nữ nhân đích bộ dáng ." a hắc ? " xốc xếch hơn phương thông hành nhìn linh khoa bách hợp tử bộ dáng này khiếp sợ nói " ni mã ?"…
Thể loại zombie đã không còn lạ gì những cảnh ăn thịt người kinh dị, dịch bệnh zombie lây lan như nấm sau mưa. Con người đấu tranh chống lại sinh vật kinh khủng này để giành giật từng giây từng phút được sống. Vậy bạn đã bao giờ tưởng tượng về một thế giới khi con người chết đi và trở thành zombie, thì những con zombie này lại ăn nhau chưa? Tuy không có những màn truy đuổi nghẹt thở giữa người và zombie, câu chuyện này đem đến những khía cạnh mới về đạo đức con người và những góc khuất như sâu mọt đang ăn mòn nền văn minh mà nhân loại đã xây dựng hàng chục nghìn năm. Ai cũng cố gắng sống sót trong một xã hội vô cùng nghiệt ngã, nhưng điều xảy ra sau khi chết mới là thứ đáng quan tâm nhất lúc bấy giờ. Jack Flynn và Luther Weston, hai con người trái ngược nhau đã cùng nhau chống lại dòng chảy số phận chỉ để... ăn một chiếc bánh sừng bò sau ca làm việc. Đó chính là Executioner.…
Takemichi anh hùng của Toman, Sau bao nhiêu lần quay về quá khứ thì cậu đã cứu đc cả Toman. Năm 26 tuổi Mikey vì bị khả năng hắc ám chiếm lấy nên đã tra tấn cậu vô cùng dã man. Mặc sức cho tụi kia cố gắng ngăn lai nhưng Mikey lại ko nghe theo mà giết hết ko chừa 1 ai. Vào 1 ngày nọ khi đang tra tấn Takemichi thì Mikey có việc gấp cần ra ngoài, quên đóng cửa Takemichi thấy vậy liền chạy trốn khỏi đó cùng lúc đấy Mikey thấy đc liền kêu đàn em đuổi theo. Chạy tới lộ lớn thì có 1 cô gái la lên, Miey quay qua thì cảnh tượng ngay trc mặt đã lm anh choáng ngộp. Takemichi cậu bé có mái tóc đen láy, quần áo xộc xệch, cơ thể đầy thương tích dang nằm trên 1 vũng máu. Nhưng sau đó thì lại có 1 nguồn điện chảy qua ng cậu. Takemichi mở mắt và thấy đc khung cảnh căn phòng lúc trc của mik.KHÔNG LẼ MIK ĐÃ XUYÊN KHÔNG VỀ QUÁ KHỨ RỒI SAO! Cứ gọi tác giả là Nhyy=))TRUYỆN ĐC ĐĂNG TẢI TRÊN WATTAP NẾU THẤY Ở NƠI KHÁC THÌ KO PHẢI LÀ TRUYỆN CỦA MIKYÊU CÁC CÔ<3…
"Từ cú trừ điểm đầu tiên, bắt đầu một câu chuyện không ai muốn kết thúc."Sáng thứ Hai đầu thu, nắng vàng rải nhẹ trên con đường dẫn đến cổng trường THPT TH.Mạc Đăng Khoa - lớp phó lao động lớp 11B, thành viên CLB STEM, cậu ấm con nhà phi công - đang hớt hải phi xe điện tới trường trong trạng thái "nước sôi lửa bỏng" vì sắp muộn.Tóc rối, sơ mi xộc xệch, và trên chân... là đôi dép tổ ong huyền thoại của bố.Chưa kịp thở, Khoa đã bị chặn lại bởi cờ đỏ trực cổng.Người ghi biên bản, tay cầm sổ trừ điểm với nét chữ nghiêng nghiêng đẹp như in, là Đỗ Phương Thảo - lớp 11K, học bá đội tuyển Lịch sử, á khoa đầu vào, con gái của cô giáo dạy Văn, và cũng là người nghiêm khắc đến mức không ai dám đùa."Đi học bằng dép tổ ong, trừ điểm!" - giọng nhỏ vang lên rõ ràng, không run, không thương tiếc.Khoa trố mắt nhìn bảng tên: Đỗ. Phương. Thảo.Từ giây phút ấy, cậu bắt đầu khắc sâu cái tên ấy vào trí nhớ - không phải vì sợ bị phạt, mà vì muốn đòi lại công bằng... cho đôi dép tổ ong.Thế là, từ một cú trừ điểm" oan uổng", một mối quan hệ "oan gia ngõ hẹp" ra đời.Cô học bá nghiêm túc và cậu lớp phó cà lơ phất phơ liên tục đối đầu trong mọi hoàn cảnh - từ trực nhật, lao động, đến hoạt động câu lạc bộ.Nhưng giữa những lần đấu khẩu, những ánh nhìn lén qua bàn học, và cả những trận cãi vã tưởng chừng vô nghĩa, một điều gì đó nhẹ nhàng, khó gọi tên bắt đầu lớn dần lên trong tim cả hai.Giữa hương rêu gỗ sồi thoang thoảng nơi áo sơ mi của cậu và mùi thảo mộc mát lành quanh cô bé.…
Nàng vốn là Phượng Nhạt Thiên - tiểu thư của một gia tộc, bướng bỉnh, giỏi võ. Không chỉ nam tử bám theo mà nữ tử cũng bu theo, đúng là không ai hoàn hảo cả, ngoại hình xinh đẹp giỏi thể thao đã sao, IQ 160, vậy mà lười học, ngủ gật trong giờ, đánh trận ư? Chẳng bù cho nàng, quần áo xộc xệch, mặt mũi nhem nhuốc, tả tơi, lười biếng chẳng bù cho tỷ tỷ của nàng, một diễn viên 18 tuổi được mệnh danh là nữ thần Phượng Nhã Chi - một quận chúa siêu cấp nổi tiếng về độ xinh đẹp nhất thành khi mới 13 tuổi và về độ max phế vật, cái gì cũng vô dụng, người ngoài cười nói, người trong cười chê, Và nàng vô tình bị linh hồn của Nhạt Thiên đè cho đến nỗi hồn bay phách lạc, lí do vì sao, cùng đón xem nhé…
Trên sân thượng toà nhà 29 tầng, X. Phu ngồi nhìn bầu trời âm u chuẩn bị đổ thêm một trận mưa tuyết. Sắc mặt đầy mệt mỏi, đôi mắt màu đỏ không hồn. Khẽ cười nhẹ, X. Phu cất tiếng hát :" Gió lạ kia ơiMau mau về đây Mang theo em cùng những ánh mây u buồn.... ".X. Phu đưa tay lên ôm ngực cảm giác đau đớn mà cô đã phải chịu suốt 2 năm qua. Cánh cửa phía sau bật mở, bóng dáng ng con trai bận quần áo xộc xệch, tóc rối bời do chạy nhanh, mồ hôi đầm đìa. Tay cầm đt đưa lên và nói :" Tìm đc rồi trên sân thượng "......…
Chào mọi người, chúng tôi là Luxers, hiện đang làm việc tại DE LUXE CLUB - SANG TRỌNG HỘIDE LUXE CLUB là một team work mới lập, thành viên còn ít. Vậy nên chúng tôi rất cần các cậu tới đây, ghi tên mình vào topic tuyển thành viên này, để làm cho Club sôi động hơn, hoạt động cũng hiệu quả hơn. Hiện tại, Club chúng tôi sẽ tuyển members ở hầu hết các mảng.Khi trở thành một Luxer, các cậu sẽ có cơ hội được trau dồi những kĩ năng, học hỏi được nhiều kinh nghiệm về các công việc viết lách, review, design... phù hợp với khả năng và sở thích của mình. Ngoài ra, làm việc nhóm đương nhiên là vui hơn làm việc một mình, đúng không nào?DE LUXE CLUB của chúng tôi lập ra với mục đích phi lợi nhuận, vui và học hỏi kinh nghiệm là chính! Vậy nên đừng lo lắng, hãy cứ mạnh dạn đăng kí, biết đâu chúng ta lại có cơ hội làm việc với nhau.Vậy nhé, DE LUXE CLUB chờ các cậu!…
Bối cảnh lấy ở thành phố Nam Kinh, đại lộ Ngô đồng, Trung Quốc. Các thông tin trong truyện và địa điểm là không chính xác.Tô Nguyệt-một người ít nói, hướng nội, còn bị overthinking. Nhan sắc có thể nói là nhìn được, thậm chí mờ nhạt đến mức khiến người ta dễ dàng quên mất gương mặt của cô, và khiến cô luôn luôn bị lạc trong đám đông. Về thề thao, Y Vị cũng khá vụng về và không có năng khiếu. Bù lại cô có rất nhiều đam mê. Nhưng điều duy nhất Y Vị có thể làm được là vẽ vời.Đầu năm nhất đại học-trong khoảng khắc nào đó, Y Vị đã nhất thời cảm nắng tên bạn cùng bàn, Nhất Trí Viễn, cũng là thủ khoa ngành thanh nhạc. Đó là người duy nhất còn trầm tính hơn cả cô, ở Lớp thì gục đầu ngủ từ đầu đến cuối tiết. Luôn xuất hiện với mái tóc bù xù, quần áo xộc xệch, điển hình mẫu người con trai mà Y Vị ghét cay ghét đắng."Bạn cùng bàn, có lẽ tao lại thích mày thêm chút rồi."…
t/g: Sumy :3em là takemichi, em có những người bạn tốt, có một cộng sự tốt luôn đồng hành cùng em. bọn họ yêu em lắm, yêu nhiều ơi là nhiều ngày nào cũng đưa đón em đi học, mua đồ cho em v.v. em cũng vậy cũng rất yêu họ, xuyên từ tương lai về quá khứ biết bao nhiêu lần để cứu họ. nhưng đời đâu như là mơ, họ gặp 1 con ả ở trong 1 ngõ nhỏ, quần áo thì xộc xệch, đầu tóc thì bù xù, em thấy ả thật tội nghiệp làm sao liền cưu mang ả, cho ả ở nhờ. vậy mà... ả lại đi quyến rũ người của em, làm cho họ trở lên căm ghét, hành hạ, đánh đập em. em đau lắm nhưng em đâu dám nói đâu, em sợ.. em sợ khi em nói ra làm họ thất vọng... đọc r bt tiếp nha ( lần đầu vt ngược khổ thân eiu :< )…