jinji | bath
bây giờ là mười hai giờ khuya,và anh thì đang đắm chìm trong một cõi hư không...…
bây giờ là mười hai giờ khuya,và anh thì đang đắm chìm trong một cõi hư không...…
chuyện tình của cậu sinh viên và anh họa sĩ.…
vì jaemin thích, jeno tình nguyện trồng một khu vườn rau mùi giữa lòng seoul.…
vì anh yêu em, nên thế nào mà chẳng được.…
Khi bầu trời Seoul phủ một màu xám xịt...…
🌨️ Gặp lại nhau dưới làn tuyết Seoul Original work belongs to D_oUx32 on AO3…
Khoảng cách từ Seoul tới Paris là bao nhiêu nỗi nhớ, em nhỉ?…
Vài ba thứ ngăn ngắn về Hetalia :33Fluff và Angst lẫn lộn nên...…
Pháo Hoa Giao Thừa - Câu chuyện về một tình yêu vĩnh viễn dừng lại ở thời khắc đẹp nhất.Jiyong và Seung Hyun từng là đôi bạn không thể tách rời trong những năm cấp 2, nhưng một vụ tai nạn bất ngờ ập đến cướp đi kí ức của Jiyong, để lại Seung Hyun nỗi đau không ai thấu hiểu. Anh biết trái tim mình đã vô tình phải lòng cậu, nhưng lại đành cất giấu thứ tình cảm của mình ở một góc nào đó trong tim mà không ai có thể phát hiện ra được.Nhiều năm sau, hai người tình cờ gặp nhau tại căn phòng thư viện của một ngôi trường cấp 3 ở Seoul mà họ đang theo học. Seung Hyun một lần nữa lại bước vào thế giới của cậu, dù biết rằng những kí ức năm đó của cậu sẽ không bao giờ hoặc không biết khi nào nó sẽ trở về. Liệu anh có thể thành công bước vào cuộc sống của cậu không? Cậu và anh sẽ phải trải qua những gì? Trạm thanh xuân của anh và cậu sẽ có câu chuyện như thế nào? Liệu ký ức của cậu có quay về? Mọi thứ sẽ có câu trả lời.-----truyện xàm, viết lủng củng.au của fic này sinh năm 013.…
quotes tổng hợp…
Kim Chung Đại: là sếp của tổ trọng án phòng chống tội phạm Seoul.Kim Mân Thạc: là chủ một quán cafe.Trong một lần say rượu cả hai vô tình qua đêm với nhau từ đó tạo ra câu chuyện hài hước, lãng mạng Xiuchen.…
tiếng cánh cửa đóng lại, tiếng áo khoác bị tuỳ tiện ném lên móc treo, đến tiếng bước chân càng gần - và rồi lưng em lại áp vào lồng ngực người đó.mùi khói bụi lẫn chút cồn sát khuẩn xông vào mũi, cánh tay gã men theo người em như thể chúng vẫn luôn ở đó ngay từ đầu. không một từ nói ra, chỉ có hơi thở gã hắt xuống cổ em, nặng nề mà chậm rãi - và mingi biết, gã lại phải gánh một vụ án nghiêm trọng trên vai nữa rồi."anh mệt không?" mingi thủ thỉ, giọng nhẹ nhàng nhưng không giấu được lo lắng.yunho không trả lời ngay. gã vùi mặt vào hõm cổ em mà hít một hơi thật sâu, như thể muốn dùng hương của em mà gột sạch hết mùi thuốc súng và khói bụi bên ngoài. cuối cùng, gã đáp, dù câu trả lời chẳng liên quan gì đến câu hỏi. "anh nhớ em."…
Seo Minji, một cô gái giàu có sống giữa lòng Seoul phồn hoa, nơi đúc và chặt chội người, trong một lần đi leo núi với bạn không may bị lạc đến một nơi không được ghi chép trong sách báo. Nơi đó cô gặp được Do-ei, nàng là một cô gái thuần khiết mang vẻ lạnh lùng nhưng tâm hồn lại dần dịu dàng vì cô, những ngày tháng ngắn ngủi bên cạnh, họ đã có thứ cảm xúc phức tạp. Sau khi được thoát khỏi ngôi làng đó, họ mất liên lạc 3 năm. Cô thực hiện giấc mơ, trở thành một diễn viên nổi tiếng khắp cả nước, nhưng vào một ngày họ gặp lại nhau, thứ tình cảm đã lâu đó lại lần nữa nở rộ.…
Một chiếc văn nho nhỏ, một mình khác với ba năm trước...…
seoul dường như trở nên hạnh phúc hơn khi đông tới…
Mưa rơi trên Paris liệu có rơi trên Seoul không?…
Rồi tình ta cũng chẳng còn gì ngoài điếu thuốc tàn và dòng lệ đã khô trên đôi má.…
mùa tuyết rơi ở seoul hoa lệ cũng giống như cõi lòng em bây giờ. lạnh lẽo mà cô độc. trải qua bao nhiêu cái giáng sinh vẫn chẳng có ai kề cạnh, cái gọi là 3rd of december, ngày lễ mà người ta sẽ được ủ ấm trong chiếc sweater của người thương. yeonjun đã bao nhiêu lần mong mỏi cảm giác ấy? nhưng chẳng có được.…
Liệu họ Yoo có thể chịu nỗi 5 cô vợ này???…