[BTS/YOU] Nhà Trọ Bangtan
Đây là fic đầu của mình nên có gì sai sót m.ng thông cảm nha…
Đây là fic đầu của mình nên có gì sai sót m.ng thông cảm nha…
GTNVJeon JungKook: Vương gia của triều đình thế kỷ 17, 23 tuổiKim Taehyunh: Nữ bác sĩ ưu tú của bệnh viện lớn nhất Seoul , 22tuổi Truyện đầu tay,mong quý zị thông cảm :v…
Toạ lạc giữa trung tâm thành phố Seoul chính là tổng cục cảnh sát quốc gia - nơi hội tụ những nhân tài số một đất nước. Nếu không phải kể đến tình tiết bị ép uổng để thành lập tổ chuyên án chuyên truy bắt những kẻ sát nhân hàng loạt với những thủ pháp vượt lên cả nhân tính của một con ngườiNgày 28/1/20** tổ chuyên án của tổng cục cảnh sát quốc gia chính thức được thành lập dưới cái tên GCV (Genesis Criminal Variety)WARNING: BỞI VÌ YẾU TỐ TRINH THÁM LÀ CHỦ YẾU NÊN QUÁ TRÌNH TIẾN TỚI YÊU ĐƯƠNG CỦA HAI BẠN VÔ CÙNG CHẬM RÃI. CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌCBởi vì là lần đầu viết về thể loại này, nên chủ nhà còn rất non tay. Không tạo được độ kịch tính, và quá trình dẫn đến kết quả cũng cực kì chậm. Thỉnh bày tỏ lòng chân thành giúp nhau hoàn thiện hơn (● ˃̶͈̀ロ˂̶͈́)੭ꠥ⁾⁾…
cậu : lee chan hee được anh gọi là heehee 17 tuổi ,1m62 heehee đang theo học trường seoul sở hữu gương mặt baby xinh đẹp , nước da trắng ngần, đôi môi anh đào khiến bất kì cô gái nào cũng phải ghen tị với sắc đẹp ấyanh : Lee Byung Hun còn gọi là l.joe bằng tuổi cậu cao , 1m85 ( hư cấu :3 )và một số nhân vật trong truyện mình sẽ giới thiệu sau...Fic này là mình edit và có nhiều chỗ chỉnh sửa từ một truyện mình bị nghiện ^_^…
một cô gái quốc tịch Việt Nam đến Hàn Quốc du học cùng bạn ... Do duyên số ... nhóm nhạc đình đám BTS mở một concert ở Seoul nơi cô và nhỏ bạn đang du học ... Tình cờ nhỏ bạn của cô là ARMY nên hôm buổi concert diễn ra, nhỏ bạn đã kéo cô đi theo và những hành động quấn hút của BTS làm cô hơi rung động... do muốn chối bỏ cái ý nghĩ đó trong đầu và lúc nào con bạn cũng gạ gẫm ( mọi người cũng biết gạ làm cái gì rồi đấy) mà cô lại không có hứng thú nên cô quyết định làm antifan.... và duyên số từ đó diễn ra.. cùng đón xem nào...tèn...tén.. ten…
helllo, im your friend!…
Bạn đang cần ảnh nhưng không tìm được? Cứ vào đây, bajn sẽ có ảnh bạn đang cần.…
- Sao anh lại ở đây? - Khải Hân khá bất ngờ khi thấy anh, người con trai cô đã gặp lúc trưa.- Em có thể cho anh quá gian không - Khắc Du mệt mõi nói.- Anh sao vậy? Anh có chuyện gì à? - Khải Hân lo lắng khi thấy Khắc Du dường như đứng không vững nữa.- Anh mới bị bọn côn đồ đánh.- Sao lại bị đánh? - Cô vô thức hỏi, giờ cô mới để ý quần áo xộc xệch của Khắc Du lúc này chẳng giống bộ dạng soái ca lúc anh bước vào Piano Coffee chút nào, trên người còn thoáng có vết đỏ nữa.- Người ta nhận nhầm anh, có lẽ họ đang tìm một người giống anh.- Được rồi, anh lên xe đi, để em đưa anh về.Nói rồi Khải Hân lấy một chiếc mũ bảo hiểm đưa cho Khắc Du rồi nhanh chóng đội nón bảo hiểm cho mình. Khắc Du nhoẽn miệng cười khi thấy Khải Hân lại bị anh lừa một cú ngoạn mục như thế. Cô nghĩ sao mà lại tin anh bị đánh đến nông nổi như vậy, tất cả đều là do kế hoạch Khắc Du kì công sắp đặt mà ra.#nguồnảnh @color_team…
Nói về những câu chuyện nhỏ mỗi ngày giữa Im leader và Bamie đáng yêu.Chỉ là những điều nhỏ nhặt mà mình cho là moment.…
Tôi không biết từ khi nào mình bắt đầu quan sát cậu qua khe cửa lớp.Chắc là vào một chiều đầu đông, khi trời mưa và cậu ngủ gục trên bàn, tay vẫn còn nắm cây bút chì gãy.Mái tóc hơi ướt. Áo đồng phục xộc xệch. Gò má in một vết hằn từ cánh tay.Tôi giơ máy ảnh lên, không chụp. Chỉ... nhìn.Yêu ai đó một cách lặng thầm, hóa ra không cần nhiều dũng khí.Mà chỉ cần trái tim đủ đau.…
Tôi Đã Đợi Cậu Ở SeoulThể loại: Boylove · Học đường · Ngược nhẹ · HENhân vật chính:Tả Hàng - học sinh chuyển trường, học giỏi, ít nói, giấu nhiều điều trong lòng.Trương Cực - công tử nhà giàu, nổi tiếng khắp trường, ngông nghênh nhưng thật ra rất ấm áp.Bối cảnh: Lớp 10C3 - Trường Trung học Seoul Star.CỐT TRUYỆN:Năm mười bảy tuổi, tôi chuyển đến lớp 10C3 của trường Seoul Star - một nơi xa lạ, ồn ào và đầy những ánh mắt tò mò. Ở đó, tôi gặp Trương Cực - một người hoàn toàn khác tôi: ồn ào, nổi loạn, có vẻ chẳng quan tâm đến điều gì trên đời.Còn tôi, chỉ muốn sống yên ổn, không ai để ý, không vướng bận cảm xúc.Nhưng mọi chuyện chẳng bao giờ đi theo kế hoạch.Một ánh nhìn, một câu nói, một nụ cười nửa miệng... đủ để làm tim tôi rối loạn.Chúng tôi đã có những ngày tháng bên nhau - cãi vã, im lặng, rồi lại không thể rời xa.Cho đến khi tôi buộc phải rời đi... hai năm không một lời tạm biệt.Giờ đây, khi trở lại Seoul, giữa dòng người tấp nập nơi sân bay, tôi lại thấy cậu - Trương Cực, vẫn đứng đó, nhìn tôi bằng ánh mắt cũ.Và tôi chợt hiểu rằng...> Có những người, dù có đi bao xa, cũng chỉ đang tìm đường quay lại với nhau.…